Uổng Cho Sư Tỷ Có Nhan Sắc Tuyệt Trần

Chương 227



 

Ngũ quan không nhạy bén, lại không nhìn thấy ánh sáng do pháp trận tỏa ra, nên họ chỉ có thể dựa vào phương hướng bát quái bẩm sinh để xác định vị trí.

 

"Trưởng lão, trước đó con luôn thắc mắc, không phải không có linh khí để dùng sao?" Nàng kéo Hề Lâm đi theo: "Kiếm trận của ngài sẽ hoạt động thế nào?"

 

Tễ Tình Vân dừng lại ở một vị trí nhất định, nhìn quanh một vòng rồi mới mỉm cười với nàng: "Linh khí loãng chứ không phải là không có linh khí."

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Nói xong, ông thò tay vào n.g.ự.c lấy ra một viên khoáng thạch nhỏ bé, nhìn chẳng có gì đặc biệt.

 

"Viên linh thạch này có thể hấp thụ linh khí của trời đất. Đem phơi dưới ánh nắng mặt trời vài ngày là tích tụ được một lượng nhỏ, vừa đủ để kích hoạt pháp trận. Đây là phương pháp mà mọi người ở đây vẫn thường dùng."

 

Dao Trì Tâm vốn đã chấp nhận thực tế rằng ở đây không thể dùng chút thuật pháp nào, bỗng nhiên phát hiện ra vẫn có linh khí để dùng, dù ít ỏi cũng còn hơn không.

 

Nàng lập tức nghĩ ra điều gì đó, liền giơ cánh tay đang bị trói chung với Hề Lâm lên, nhờ Đại trưởng lão nghĩ cách giúp.

 

"Ồ..."

 

Tễ Tình Vân ngồi xổm xuống, xoa cằm quan sát tỉ mỉ: "Hóa ra là lỡ bị dính phải Khổn Tiên Tác t.ử mẫu à, ta còn tưởng hai đứa quan hệ thân thiết nên mới cố tình trói nhau lại như thế chứ."

 

Dao Trì Tâm: "Đương nhiên là không phải rồi..."

 

Trong mắt, trong lòng ngài chỉ có mỗi cái đứa đồ đệ to xác kia của ngài thôi đúng không?

 

Bị trói như thế này, lang thang giữa vùng hoang dã thì làm sao mà tự do vung tay múa chân được...

 

Rất nhanh ông ngẩng đầu cười nói: "Được rồi, ta hiểu đại khái rồi. Trong tay ta còn tích được một viên linh thạch, đợi tích đủ sẽ cho hai đứa dùng trước."

 

Tễ Tình Vân vừa nói vừa nháy mắt mấy cái đầy ẩn ý với Hề Lâm: "Nhân lúc còn thời gian, cứ trói được lúc nào hay lúc ấy, đúng không?"

 

"..."

 

Hề Lâm cuối cùng cũng nhận ra bản chất của người này hoàn toàn giống hệt Lâm Sóc. Cả hai người họ ở những mức độ khác nhau đều khiến hắn cảm thấy cực kỳ không thoải mái...

 

Dao Trì Tâm phụ giúp Đại trưởng lão. Nàng được sư đệ tự tay dạy cho pháp trận, mặc dù vẫn còn lóng ngóng, nhưng ít nhất cũng hiểu được khi nào Tễ Tình Vân cần thứ gì, hoàn thành tốt vai trò của một tiểu nha đầu chuyên bưng bê đồ đạc.

 

Các vị Trưởng lão trong môn phái vốn đã đặt kỳ vọng rất thấp vào nàng, nên ông cũng có thể cảm thán mà khen một câu: "Lâu ngày không gặp, Tiểu Trì Tâm tiến bộ không ít đấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Đợi đến khi sửa sang lại xong xuôi đại trận, mặt trời đã lên cao đến đỉnh đầu. Ba người cùng nhau ngồi trên vị trí cao nhất của mảnh ruộng dốc.

 

Gió nhẹ mơn man, những cô gái đi hái quả đeo gùi tre nhỏ sau lưng, tay trong tay nối đuôi nhau men theo bờ ruộng đi xuống.

 

Cách ăn mặc của họ mang đậm phong cách cổ xưa, toát lên vẻ hoang dã nguyên thủy. Với tốc độ khôi phục linh khí từ từ này, vài chục năm nữa, chắc chắn cái hố sụt này sẽ thu hút thêm nhiều thú hoang. Bọn họ nên bắt đầu tích trữ và chăn nuôi gia cầm gia súc.

 

Đợi đến khi thế giới bên ngoài không còn hiểm ác nữa, biết đâu họ sẽ dần di cư ra ngoài.

 

Trăm năm ngàn năm sau, hố sụt này có lẽ sẽ biến thành một bình nguyên, và mọi di tích sẽ hoàn toàn biến mất.

 

Nàng thu hết cảnh tượng vào tầm mắt, khẽ thở dài một tiếng, không kìm được mà nhắc lại chuyện cũ: "Trưởng lão thực sự không có cách nào về cùng chúng con sao?"

 

Dao Trì Tâm chỉ cảm thấy càng ở đây lâu, càng khó chấp nhận việc phải bỏ ông lại một mình.

 

Ông đâu phải ở một nơi nào khác mà chỉ cần vất vả ngự kiếm một chút là có thể thường xuyên đến thăm.

 

Đây là ba ngàn năm trước, có lẽ một khi ra ngoài... Không phải có lẽ, một khi ra ngoài, chắc chắn sẽ là lời vĩnh biệt.

 

Ông sẽ bị ngăn cách bởi khoảng thời gian ngàn năm, sống trong quá khứ mà họ vĩnh viễn không thể chạm tới.

 

Ba ngàn năm, với tu vi hiện tại của ông, liệu ông có thể đợi đến một tương lai xa xôi vời vợi ấy để gặp lại họ không?

 

Tễ Tình Vân chỉ cười mà không nói, cũng không trả lời trực diện. Dường như không muốn để nàng thất vọng, ông lại bâng quơ hỏi một câu chẳng ăn nhập gì: "Tiểu Trì Tâm có biết không, thực ra thời Thượng cổ cũng có tu sĩ."

 

Dao Trì Tâm quả nhiên tỏ vẻ ngạc nhiên ngẩng đầu lên.

 

Hề Lâm hiểu ông muốn lảng sang chuyện khác nên cũng không lên tiếng chen ngang qua linh đài.

 

"Chỉ có điều ở đây, họ không gọi là tu sĩ, mà gọi là 'thuật sĩ', nghĩa là người biết dùng thuật pháp."

 

Ông hệt như một người bề trên vô cùng kiên nhẫn, kéo dài giọng điệu kể chuyện cho nàng nghe: "Trước kia khi đọc các sách cổ, ta luôn có rất nhiều thắc mắc và không thể hiểu nổi, tại sao tu sĩ thời cổ đại dường như tu luyện nhanh hơn và tu vi cũng mạnh mẽ hơn tu sĩ hiện đại. Việc họ đạt Trúc Cơ, Triều Nguyên, Hóa Cảnh là những chuyện vô cùng đơn giản. Thậm chí có truyền thuyết kể rằng, vượt lên trên cảnh giới Lăng Tuyệt Đỉnh còn có những cảnh giới cao hơn, xa hơn nữa."