"Trước Chưởng môn, hai vị đại năng được ghi chép trong sách đều phi thăng từ hàng ngàn năm trước, gần với thời đại Thượng cổ. Sau khi linh khí khôi phục, quá trình tu hành của toàn bộ Huyền môn dường như luôn kém xa người cổ đại."
"Khi đến đây ta mới hiểu ra, là do nghịch cảnh rèn giũa con người. Thời Thượng cổ xa xưa không phân biệt chính tà, mọi người đều phải c.h.é.m g.i.ế.c để giành giật sự sống. Tu sĩ mỗi ngày phải đấu với đồng đạo, đấu với yêu ma quỷ quái của trời đất, đấu với tâm ma của chính mình. Họ bị hoàn cảnh và tạo hóa ép phải trở thành đại năng. Họ không thể dừng bước, dừng lại đồng nghĩa với cái c.h.ế.t."
"Hiện thế... không thể có điều kiện sinh tồn khắc nghiệt như vậy."
Ở nơi này, kiếm ý hộ thân của ông đã biến mất, càng không thể tùy ý bay lượn trên không hay độn thổ dưới đất. Mọi thứ trở về vạch xuất phát, lũ yêu thú lại hung hãn hơn cả trong hiện thế.
Sống gần tám trăm năm, đã lâu lắm rồi ông không trải qua khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc như vậy.
Người khác đều mưu cầu sự an nhàn tự tại, chỉ có Toái Không Kiếm cả đời truy tìm một đối thủ có thể khiến ông phải khiếp sợ.
"Đối với ta hiện tại, ở lại thời Thượng cổ có lẽ cũng không phải là chuyện xấu, không chỉ vì để giữ mạng." Tễ Tình Vân dường như đang giải thích với Dao Trì Tâm, nhưng ánh mắt lại hướng về phía bóng dáng một người thanh niên sau tảng đá gần đó.
Ông bất giác mỉm cười, giọng điệu ôn tồn an ủi: "Các con cứ coi như Đại trưởng lão đã tìm được một bến đỗ thích hợp hơn với mình đi."
Hai người Dao Trì Tâm rời đi chưa được bao lâu, tại chính nơi họ vừa đứng, một bóng người từ từ đáp xuống.
Bụi cỏ vang lên tiếng sột soạt.
Tễ Tình Vân vẫn không quay đầu lại, nụ cười trên môi vẫn không hề vơi đi, dường như chẳng cần nhìn cũng biết đó là ai.
Lâm Sóc nhập đạo gần hai trăm năm, là người có bối phận cao nhất trong hàng ngũ đệ t.ử hậu bối của núi Dao Quang, ngoại trừ Dao Trì Tâm.
Hắn không còn là trẻ con nữa, nhưng giờ phút này ngồi cạnh ông, không hiểu sao lại giống như cái ngày đầu tiên bước chân vào Huyền môn được ông dắt đi.
Hắn cùng sư phụ ngước nhìn bầu trời, hệt như chàng thiếu niên chưa cao đến vai ông của hàng trăm năm trước.
"Dị tượng huyết nguyệt, nếu may mắn thì thỉnh thoảng một năm cũng có hai lần."
Lâm Sóc khẽ lên tiếng: "Sau khi ra ngoài, con sẽ sai người để ý khắp nơi, nếu lại tìm được thông đạo... Con có thể đến thăm ngài được không?"
Tễ Tình Vân không tỏ rõ ý kiến, ông nhẹ nhàng đặt tay lên hai đầu gối, vẫn giữ nguyên tư thế chăm chú nhìn mây trắng trời xanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Không gian này tách khỏi thời không nguyên bản là do linh khí khôi phục. Nhưng trong mấy năm vào đây, ta nhận thấy nó đang có dấu hiệu dần quay trở lại quỹ đạo."
"Những hiện tượng mất kiểm soát này e là sẽ không kéo dài lâu, con phải chuẩn bị tinh thần thất vọng đi."
Nghe vậy, vẻ mặt Lâm Sóc trong thoáng chốc hiện lên nỗi hoảng hốt khó tả.
Tễ Tình Vân giữ nguyên khuôn mặt thanh tú, ôn hòa, quay sang nhìn hắn bình thản nói: "Tiểu Sóc, con phải học cách tự mình bước tiếp."
Lâm Sóc cố chấp cúi đầu cãi lại: "Nhưng không có ngài, con căn bản sẽ không bao giờ muốn học kiếm."
"Sư phụ chỉ là người dẫn con vào kiếm đạo."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Ông điềm tĩnh khai sáng cho hắn: "Kiếm của con là do tự con luyện thành. Tiểu Sóc, con coi trọng sư phụ quá rồi, luôn cho rằng ta là người khiến con thích luyện kiếm. Thực ra, con bước trên con đường này cũng đâu có bài xích nó, phải không?"
Nhìn là biết hắn đã sớm có thể độc đương một phía (tự gánh vác mọi việc), nhưng vì biết trên đầu vẫn còn một người bề trên, nên mới thấy đoạn đường phía trước vẫn còn dài đằng đẵng.
Nhưng con đường tiên tu mờ mịt, đi đến tận cùng, những người bên cạnh rồi cũng sẽ rời đi, dù là núi cao cũng sẽ có lúc sụp đổ.
Hắn cuối cùng cũng sẽ đứng trên đỉnh núi ch.ót vót tứ bề là vách đá dựng đứng mà ông đã từng đứng trước kia.
Lâm Sóc không biết phải nói gì.
Hắn lên núi Dao Quang từ năm sáu tuổi, thời gian ở bên Tễ Tình Vân còn dài hơn cả ở cùng phụ thân. Trăm năm trước, hắn đã tiễn biệt song thân, vốn tưởng tu thành tiên đạo, tuổi thọ vô tận sẽ không bao giờ phải trải qua cảnh sinh lão bệnh t.ử của phàm nhân nữa.
Hóa ra không phải vậy.
"Nếu không có sự cố này, đối với các con mà nói, ta ở bên kia đã coi như là không còn tồn tại rồi."
Ông mỉm cười với lòng biết ơn từ tận đáy lòng: "Ông trời đối đãi với ta cuối cùng cũng không tệ, ít ra còn cho ta gặp lại con lần cuối, nói một lời từ biệt. Nhìn dáng vẻ của con hiện tại, vi sư rất an lòng."
Ông biết dù mình không còn ở bên, hắn vẫn có thể vững vàng, không gì lay chuyển nổi mà tiếp tục bước đi.