Uổng Cho Sư Tỷ Có Nhan Sắc Tuyệt Trần

Chương 263



 

Đại sư tỷ thật thà trả lời: "Đó là tại ta bất tài vô dụng đó mà?"

 

"..."

 

Cũng đúng nha.

 

Khi Hề Lâm từ bí cảnh bước ra, trời ở Tiên Thành đã ngả về chiều. Nơi này không vướng bụi trần, nên thứ ánh sáng vàng óng ánh của hoàng hôn cũng có vẻ mang đậm tiên khí bồng bềnh.

 

Hắn nuốt hai viên đan d.ư.ợ.c cho tỉnh táo thần trí.

 

Nữ chưởng quầy sau quầy đã bị nhổ bỏ toàn bộ tâm ma, giờ phút này tinh thần bừng bừng sức sống, thong thả cuốn lấy lọn tóc đen nhánh của mình đùa nghịch.

 

Khuôn mặt thanh tuấn nhợt nhạt đập vào tầm mắt nàng ta. Hắn vươn tay về phía này, nữ nhân đang định đưa chiếc sừng thú đã chuẩn bị sẵn lên, lại rụt tay về đúng ngay khoảnh khắc đối phương khép tay nhận lấy, cứ như đang đùa giỡn trêu tức hắn.

 

"Ngươi đâu có dùng nó để tu luyện. Với tu vi như ngươi thì đâu đáng phải tốn công tốn sức đổi lấy thứ đồ bỏ xó này làm gì."

 

Nàng ta nảy sinh hứng thú tò mò: "Để ta đoán xem — Ồ, là muốn đi lừa gạt tiểu cô nương nào đúng không? Bọn nam nhân các ngươi thật xấu xa."

 

Hề Lâm lười phản ứng: "Đưa cho ta."

 

"Cứ kể xem nào, ả ta trông ra sao? Có đẹp bằng ta không?"

 

Hắn chỉ lặp lại: "'Huyết khế'."

 

Thấy đối phương chẳng hiểu phong tình đến cực điểm, nữ chưởng quầy ngước mắt đảo tròng trắng lườm một cái rõ to, bực dọc ném thẳng món đồ vào lòng bàn tay hắn.

 

"Cho ngươi, cho ngươi, cho ngươi, thật là nhạt nhẽo."

 

"Nam nhân nhạt nhẽo như ngươi, chắc hẳn phải là kẻ mù lòa mới thèm thích."

 

Hề Lâm bỏ ngoài tai những lời giễu cợt của nàng ta, cầm lấy chiếc sừng thú săm soi dưới ánh sáng một lúc rồi hỏi: "Đây là sừng của con cái sao?"

 

"Đương nhiên là con cái. Ngươi nghĩ cái thứ này dễ kiếm lắm chắc? Một chiếc thôi cũng đủ làm ta khuynh gia bại sản rồi, lấy đâu ra một cặp chứ?" Nàng ta vừa đang hững hờ mân mê bộ móng tay sơn phết của mình, chợt bừng tỉnh nhận ra điều gì đó.

 

Nàng ta ngẫm nghĩ kỹ lưỡng, vừa tò mò lại vừa không chắc chắn: "Ta nhớ có một loại cổ thuật đã thất truyền. Lẽ nào ngươi..."

 

Thanh niên kia vẫn đang quan sát sừng thú, ánh mắt của nàng ta lập tức trở nên mờ ám: "Ây da, ta nói rồi mà. Nhìn ngươi chẳng giống loại háo sắc, hóa ra không phải háo sắc, mà là một kẻ si tình a —"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Quả nhiên rất hợp khẩu vị của nàng ta mà.

 

Lời trêu ghẹo của nữ chưởng quầy còn chưa dứt, bàn tay đang tỳ lên mép bàn bỗng nhiên tê rần, đau buốt như kim châm khiến nàng ta phải rụt lại: "Thôi được rồi, được rồi, ta không nói nữa."

 

Nàng ta ôm lấy tay nhìn theo Hề Lâm quay bước ra khỏi cửa, bất mãn lầm bầm nhỏ giọng: "Tính khí rõ lớn."

 

Lúc hắn sắp đẩy cửa, thanh niên lại nghe thấy nàng ta vẫn chứng nào tật nấy, hắng giọng nhắc nhở từ phía sau: "Ê — theo ta được biết, Tiên Thành năm nay có một chiếc sừng con đực, chắc tám phần là sẽ mang ra phòng đấu giá đấy."

 

Nữ chưởng quầy bày ra vẻ mặt xem kịch hay: "Ngươi mà có hứng thú thì cứ đi mà xem."

 

Hề Lâm nghe vậy chỉ khựng lại một nhịp, cũng không định nói lời cảm tạ nàng ta. Rèm châu khẽ va vào nhau lanh canh, người đã biến mất tại chỗ.

 

Đợi hắn đi được một lúc lâu, nữ chưởng quầy vẫn ôm bàn tay tê dại, vươn cổ ngó nghiêng ra bên ngoài một lúc, trầm ngâm suy nghĩ.

 

Ban đầu nàng ta nghi ngờ đối phương từng gặp mình ở đâu đó, nhưng ngay khoảnh khắc vừa nãy, nàng ta lại cảm thấy... dường như chính mình đã từng nhìn thấy hắn ở nơi nào, mang lại một cảm giác quen thuộc khó tả.

 

Kỳ lạ thật.

 

Rốt cuộc là ở đâu nhỉ.

 

Từ lúc Tiên Thành mở cửa là nhộn nhịp ngày đêm không ngớt. Về đến tiểu uyển Dao Quang, mặc dù trời đã bắt đầu tối sầm nhưng xung quanh vẫn vô cùng tĩnh lặng. Thu Diệp Lê cùng ba vị sư huynh kia có lẽ vẫn đang mải mê dạo chơi bên ngoài.

 

Dù sao trong chuyến đi này cũng chẳng có ai rảnh rỗi quản thúc bọn họ.

 

Trấn áp tâm ma, lại còn giúp đối phương củng cố linh đài và một thân kinh mạch tiên cốt, mấy ngày nay Hề Lâm hao tổn thực sự quá lớn. Chân nguyên gần như cạn kiệt, hai viên đan d.ư.ợ.c kia nuốt vào cũng chẳng thấm tháp vào đâu.

 

Vừa về đến nơi, hắn đã thấy đứng không vững, trước mắt là từng cơn choáng váng ập tới. Hắn đành phải vịn tường ở cổng viện, sắc mặt nhợt nhạt nhắm hờ mắt lại để lấy lại sức.

 

Đợi khi cảm thấy khôi phục được chút sức lực, hắn mới cất bước đi vào.

 

Nào ngờ vừa bước chân vào tiểu viện, đột ngột đối mặt với một đường kiếm khí lao thẳng đến.

 

Hề Lâm giật mình kinh hãi, bản năng cảnh giác bị kích động, theo thói quen lách người né tránh. Song kiếm ý kia cũng không chứa sát khí, tựa hồ chỉ là muốn dọa hắn một phen.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Cách đó không xa, Dao Trì Tâm múa Quỳnh Chi thành một đường hoa lệ: "Thế nào, dọa được đệ chưa? Chiêu đột xuất xuất kích này của ta cũng không tệ chứ hả."