Những ngày này nàng có người bầu bạn, sáng đi luyện kiếm cùng Vãn Đình, chiều tà lại dạo quanh đó đây rồi về phòng tĩnh tọa nhập định, sống vô cùng thoải mái thư thái.
Hề Lâm nhìn nàng chạy chậm lại gần, thần kinh căng cứng lập tức giãn ra, khẽ mỉm cười nói: "Đúng là làm đệ giật cả mình."
"Sư tỷ sao lại ở đây một mình thế..."
Dao Trì Tâm đang định trả lời, chợt nhờ ánh đèn nhìn rõ sắc mặt của hắn. Rõ ràng nhợt nhạt hơn cả mấy ngày trước, lập tức sửng sốt: "Khí sắc của đệ sao khó coi vậy."
Nàng xoa tay tiến tới, đột nhiên cảm thấy căng thẳng: "Không phải là vừa nãy ta đ.á.n.h trúng đệ rồi chứ?"
Dao Trì Tâm vội vàng nâng mặt hắn lên quan sát tỉ mỉ: "Đệ bị thương ở đâu rồi, để ta xem."
Hề Lâm chưa kịp đáp lại. Lòng bàn tay nàng quá đỗi ấm áp, bất giác khiến hắn nhớ lại nhiệt độ từng bao bọc sau gáy hắn trong trận chiến ở Thương Ngô Chi Dã.
Ngay cả góc độ dường như cũng giống hệt hiện tại, không sai một ly.
Cảm giác ấy quá mức êm ái dịu dàng, tới nỗi cơn buồn ngủ ập lên không sao cản nổi, bao trùm lấy hắn không cho phép hắn phản kháng...
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, Dao Trì Tâm cảm thấy khuôn mặt và ngũ quan của nam thanh niên trong tầm mắt dần dần phóng to, cuối cùng cả người gần như mất khống chế đổ ập vào trong lòng nàng. Toàn bộ trọng lượng lập tức đè nặng tới.
Nàng luống cuống đưa tay ra, suýt chút nữa thì ôm không nổi.
"Hề Lâm, Hề Lâm?!"
Lần trước hắn bất tỉnh nhân sự đột ngột thế này là hồi đụng độ tà ám đến mức tẩu hỏa nhập ma.
Chẳng lẽ lại tẩu hỏa nhập ma nữa rồi?
Cái thể trạng này của hắn, sao lại cứ thường xuyên xỉu lên xỉu xuống thế nhỉ. Hay là đang tuổi ăn tuổi lớn mà không được no bụng?
Dao Trì Tâm nhất thời chẳng màng được nhiều bề, nửa ôm nửa dìu đặt hắn nằm xuống bên gốc hoa.
Lúc này không tìm thấy tiểu sư muội, lại chẳng nỡ bỏ lại Hề Lâm một mình ở đây để chạy ra ngoài tìm, nàng đành phải móc ra mấy viên đan d.ư.ợ.c, trị cái gì cũng có, rồi nhét hết vào miệng hắn.
May mà sư đệ uống t.h.u.ố.c rất hợp tác, có lẽ vẫn còn tàn dư một chút ý thức. Nàng bảo há miệng, viên đan d.ư.ợ.c liền len qua kẽ răng trôi tuột vào trong. Thấy hắn khẽ nhíu mày, chắc là đã nuốt thành công.
Dao Trì Tâm vội vàng xoa n.g.ự.c cho hắn, vén lọn tóc rủ xõa qua mang tai, để lộ ra một khuôn mặt thanh tú sạch sẽ.
Chỉ những lúc như thế này, Hề Lâm trông mới thực sự vô hại, hàng chân mày chẳng còn đọng nửa phần sắc bén. Đường nét khuôn mặt nhu hòa đến lạ thường, dường như cái dáng vẻ lạnh nhạt kiệm lời ngày thường chỉ là một lớp ngụy trang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nàng vuốt phẳng tà váy, xổm người ngồi canh bên cạnh. Nhìn hắn tĩnh lặng không chút động tĩnh, trong lòng không khỏi nảy sinh đủ thứ cảm xúc lẫn lộn.
Rõ ràng trông lợi hại nhường ấy, cớ sao lại luôn tự làm bản thân ra nông nỗi chật vật thế này cơ chứ?
Thật đáng thương...
Chừng nửa nén nhang nữa nếu tình hình không khả quan hơn, e là nàng thực sự phải ra ngoài tìm Thu Diệp Lê về mới được.
Dao Trì Tâm vừa miên man suy nghĩ, vừa thuận tay dùng ngón tay lau đi vệt m.á.u rỉ ra nơi khóe miệng hắn.
Cũng chính trong chớp mắt ấy, nàng mơ hồ cảm nhận được từ cơ thể Hề Lâm truyền ra một luồng sức hút, mập mờ hút lấy thứ gì đó từ bên trong cơ thể nàng. Chân nguyên cứ thế ồ ạt chảy ra ngoài.
Nhưng bù lại, sắc mặt hắn lại có sự biến chuyển tốt đẹp, thoáng chốc đã khôi phục lại chút huyết khí.
Dao Trì Tâm thoáng kinh ngạc, trước tiên là liếc nhìn bàn tay mình, sau đó ôm tâm lý thử một phen, dứt khoát áp luôn lòng bàn tay lên n.g.ự.c hắn.
Linh khí cuộn trào sáng tối lập lòe ngay tại chỗ hai người tiếp xúc.
Khác với nội tức của kiếm tu, chân nguyên của nàng vô cùng ấm áp, mềm mỏng, không mang theo một chút tính bành trướng xâm lược nào, tựa như con suối róc rách lấp đầy vùng đan điền gần như khô cạn của hắn.
Hề Lâm lập tức cảm thấy toàn thân thư thái dễ chịu hơn nhiều, lân lân nhẹ nhõm, tựa như được một lớp bông gòn mềm mại bao bọc, nhịn không được khẽ ngân nga một tiếng rên dài.
Hắn phó mặc cho bản năng tự nhiên rút lấy luồng chân nguyên ấy mà không hề kiềm chế. Thế nhưng chỉ một lát sau, hắn chợt bừng tỉnh ý thức được bản thân đang làm gì, đột ngột mở trừng mắt.
Phát hiện tay của Dao Trì Tâm đang đặt trước n.g.ự.c mình, hắn tức thì hoảng hồn đẩy ra.
"Sư tỷ! Tỷ..."
"A, đệ tỉnh rồi."
Dao Trì Tâm đối với chuyện này hoàn toàn không cảm nhận được gì, tựa hồ cũng không mảy may quan tâm hắn có gì bất thường.
Chỉ thấy Hề Lâm lau nhanh vết m.á.u trên khóe môi, nhìn thấy đầu ngón tay nàng nhuốm m.á.u đỏ thắm, vội đưa tay phủi giúp nàng, ngay sau đó lại kéo cổ tay nàng tới bắt mạch.
Sau khi xác nhận mọi thứ vẫn bình thường, hắn mới có chút sợ hãi thở phào nhẹ nhõm.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ