Uổng Cho Sư Tỷ Có Nhan Sắc Tuyệt Trần

Chương 283



 

Bạch Vãn Đình cố ý úp úp mở mở: "Hôm nào ta giới thiệu huynh làm quen, ta cá là ca ca cũng chắc chắn sẽ thích nàng ấy."

 

Lúc này Dao Trì Tâm đang cùng Hề Lâm từ bên ngoài trở về.

 

Ánh tà dương của buổi chiều tà chiếu lên lan can bằng đá ngọc bích được chạm trổ tinh xảo, bên dưới là mặt hồ nước xanh biếc long lanh gợn sóng.

 

Những ngón tay nàng miết dọc theo lan can một cách vô định. Hề Lâm ở phía trước vẫn luôn giữ khoảng cách không xa không gần. Khóe mắt liếc thấy thần sắc của nàng, hắn mới quay đầu lại:

 

"Sư tỷ, bây giờ đã bình tĩnh lại chưa?"

 

Bị hắn đột ngột hỏi như vậy, Dao Trì Tâm nhớ lại sự tự thương hại mình vào buổi sáng, bỗng cảm thấy hơi xấu hổ. Nàng thành thật gật đầu, "Ừm..."

 

Khi sự nhiệt huyết và bực bội đều qua đi, suy nghĩ cũng trở nên rõ ràng hơn nhiều. Cảm giác như ban ngày hoàn toàn là đang giận dỗi sư đệ, còn làm nũng một trận, thật không còn mặt mũi nào nhìn hắn.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

"Sau này ta sẽ không giận dỗi nói mấy lời như thế nữa."

 

Dao Trì Tâm cúi đầu xoắn vặn đai lưng, "Sẽ ngoan ngoãn, nghiêm túc đối mặt với trận tỷ thí này."

 

Hề Lâm thấy vậy, không khỏi yên tâm mà giãn hàng lông mày ra: "Tỷ nghĩ thông suốt là tốt rồi."

 

Nghĩ thông suốt là một chuyện, sự thật lại là một chuyện khác.

 

Nàng bắt đầu nhận ra những hậu quả trước mắt, không kiềm được nỗi lo âu: "Nhưng nếu ta thua, không lấy được khối sừng thú kia, chẳng phải công sức đệ vất vả bao nhiêu lâu nay đều đổ sông đổ biển sao?"

 

Lúc nào cũng có cảm giác Hề Lâm còn để tâm chuyện này hơn cả nàng. Nếu chỉ có một mình nàng, lấp l.i.ế.m cho qua chuyện cũng được. Nhưng hắn đã bận rộn xuôi ngược đến mức đứng không vững, cuối cùng xôi hỏng bỏng không, chẳng phải sẽ vô cùng phụ lòng hắn hay sao.

 

Thanh niên nghe vậy, ngược lại cười cười chẳng ý kiến gì: "Không sao đâu."

 

"Thực sự không thắng được thì đệ vẫn có thể nghĩ cách khác. Cửu Châu rộng lớn nhường này, không thể nào chỉ còn lại một khối sừng thú đó."

 

"Đây là việc đệ cần suy xét, còn tỷ bây giờ chỉ cần chuyên tâm làm những việc tỷ muốn làm thôi, những chuyện khác không cần để trong lòng."

 

Khi hắn nói những lời này, ánh ráng chiều rực rỡ sắp sửa chìm vào mặt hồ vừa vặn hắt lên nửa bên mặt hắn, làm cho cả người hắn trông vô cùng dịu dàng, đường nét khuôn mặt được phủ lên một lớp ánh sáng ấm áp, tất cả đều in sâu vào mắt Dao Trì Tâm, lấp lánh lưu chuyển trong đôi đồng t.ử của nàng.

 

Dễ chịu biết bao.

 

A...

 

Lòng nàng vô cớ dâng lên một cảm giác ấm áp đến chua xót, thầm nghĩ, nếu không phải đang ở ngoài trời, nàng nhất định sẽ chạy tới ôm lấy hắn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Người này sao lại... có thể chạm đến nơi mềm yếu nhất trong tim người ta như thế nhỉ?

 

Kỳ lạ thay, rõ ràng đó chẳng phải là những lời âu yếm, nhưng từng chữ từng chữ lại chuẩn xác đ.á.n.h trúng vào cảm xúc của nàng.

 

"Sư tỷ?"

 

Dao Trì Tâm lảng tránh ánh mắt hắn, bước thẳng qua người hắn, làm ra vẻ tùy ý vươn vai: "Ừ ừ —— sư tỷ nghe thấy rồi."

 

Nàng lén mím môi cười, nói lảng sang chuyện khác: "Về thôi, trời tối rồi kìa."

 

Hề Lâm hơi khó hiểu trước phản ứng lúc này của nàng, xoay người nhìn chằm chằm bóng lưng Dao Trì Tâm một hồi, tựa như đang xác nhận xem nàng có đang gượng ép bản thân hay không. Lát sau hắn mới cất bước đuổi theo.

 

Lúc trở về biệt uyển trong bí cảnh thì màn đêm vừa mới buông xuống.

 

Chỗ ở của hai người họ cùng nằm về một hướng, là hai tiểu viện nằm sát cạnh nhau.

 

Chưa kịp đến gần, Dao Trì Tâm từ xa đã thấy một khối vật thể cao lớn đen ngòm đứng sừng sững bên ngoài sân nhà mình. Thoáng nhìn cứ tưởng là con quỷ hoang cô hồn vô thanh vô tức nào đó, làm người ta giật nảy mình.

 

Nhìn kỹ lại mới phát hiện đó là Ân Ngạn đang đút tay vào trong ống tay áo.

 

"Ân trưởng lão?"

 

Dao Trì Tâm vừa nhận ra người tới, vừa khó hiểu hỏi: "Sao ngài lại tới đây? Có chuyện gì quan trọng sao?"

 

Ân Ngạn đến cửa dĩ nhiên không phải vì chuyện gì khác.

 

Lão nhân gia ông thường ngày luôn độc lai độc vãng, mỗi ngày chỉ biết trừng mắt nhìn bếp lò. Việc định vị bản thân ông luôn chỉ là "chân sai vặt" và "kẻ gom đủ quân số", nói ra cũng thật thẹn lòng.

 

Trước kia ở trên núi, có đám đệ t.ử lớn lo liệu thay, ông có thể làm chưởng quỹ phủi tay mặc kệ mọi sự. Hiện giờ ra ngoài, suốt dọc đường chẳng giúp ích được gì, có vẻ như ông chỉ hoàn thành xuất sắc vai trò "làm người ta hoảng sợ".

 

Đối mặt với cục diện bế tắc hiện tại của Dao Trì Tâm, ông tự kiểm điểm bản thân, cảm thấy ít nhiều mình cũng có một phần trách nhiệm.

 

Cho nên mấy ngày nay, đại trưởng lão cũng chẳng nhàn rỗi. Ông làm việc ngày đêm không nghỉ, gấp rút chế tạo ra một kiện pháp khí.

 

Dao Trì Tâm và Hề Lâm tiến lại gần.

 

Chỉ thấy trong tay ông đang cầm một chiếc gương nhỏ được khảm trên một phiến đá bạch ngọc, chất ngọc trong suốt tinh xảo.