Ân Ngạn phá lệ mở miệng, giải thích cho hai người: "Vật này tên là 'T.ử Vi Tinh Kính', là ta mô phỏng theo 'T.ử Vi Ảo Cảnh' mà chế ra, chỉ dùng được một lần. Ngươi không có v.ũ k.h.í bản mệnh, hãy đi vào trong đó dạo một vòng, biết đâu lại thu hoạch được gì."
Hóa ra là đến tặng trang bị cho nàng.
Thế nhưng đại sư tỷ nghe mà hiểu lỗ mỗ. Hề Lâm thì nháy mắt đã lĩnh hội ngay.
"Theo lời Y trưởng lão, đây là vật dùng để kích phát linh tính phải không?"
Ân Ngạn gật đầu dưới lớp áo choàng.
Dao Trì Tâm vội hỏi sư đệ: "Thế nào gọi là 'kích phát linh tính'?"
Hề Lâm: "Khi đạo tâm của tu sĩ kết nối được với thiên địa, và có sự ngộ đạo nhất định, pháp khí tương thông với mệnh hồn của người đó sẽ thuận theo thời cơ mà xuất hiện."
"Có người cả đời vô duyên với Thiên Đạo, lại có người chỉ cách một bước chân. Pháp khí kỳ thực vốn đã ẩn chứa bên trong cơ thể, nhưng do con người không thể thông suốt, nên nó chậm chạp không chịu hiển hiện. Cho nên mới sinh ra một vài thủ đoạn mượn sức đẩy thuyền, cũng được gọi là kích phát linh tính."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Nàng chẳng thèm bận tâm những điều khác, chỉ tóm được điểm mấu chốt nhất:
"Nói cách khác là ta có thể thông qua nó để tìm được bản mệnh pháp khí của chính mình sao?"
Hề Lâm gật gật đầu: "Đó chỉ là một khả năng, không phải tuyệt đối. Nếu vốn dĩ tỷ không thể ngộ ra Đạo của chính mình, thì cũng chỉ hoài công vô ích mà thôi."
"Nhưng bản mệnh pháp khí có sự khác biệt so với những pháp khí thông thường, cho dù là Vô Cực Giới cũng không thể sánh bằng."
Hắn rũ mắt suy tư, cho rằng có thể làm được: "Nếu tỷ thực sự có thể sờ soạng tìm ra nó, trận tỷ thí này có lẽ sẽ có bước ngoặt chuyển cơ —— Sư tỷ không ngại thì thử một lần xem sao."
Thấy Hề Lâm cũng đã nói như vậy, trong mắt Dao Trì Tâm không khỏi rực lên hy vọng, có chút nóng lòng muốn thử.
Nàng cũng sẽ có bản mệnh pháp khí sao?
Đại sư tỷ cầm chiếc gương lật qua lật lại đ.á.n.h giá, hỏi: "Thế cái này, phải sử dụng thế nào?"
Ân Ngạn chìa ra năm ngón tay tái nhợt mô tả: "Truyền linh khí vào trong gương, nó sẽ phản chiếu lại nội tâm của ngươi. Pháp khí cần chính ngươi phải đi vào Đạo Tâm của mình để tìm kiếm."
Nghe qua có vẻ không khó lắm.
Nàng đang vui vẻ định cảm tạ, lúc này Ân Ngạn lại giơ tay ngắt lời, giọng nói thanh lãnh khàn khàn bổ sung:
"Chỉ có một chuyện —— pháp khí của người thường đều sinh ra từ tâm, bởi vậy, T.ử Vi Tinh Kính sẽ phóng đại tột độ chấp niệm trong lòng người, thậm chí ảnh hưởng đến hành vi và tâm trạng của người đó, có điểm tương đồng với yêu hạch của Mê Võng Điểu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Các ngươi cẩn thận một chút, đừng để bản thân lạc lối bên trong đó."
Không biết có phải vì biết có Hề Lâm ở đó hay không, ông không nán lại lâu, chỉ dặn dò vài chi tiết, đứng ngây ra một lúc rồi tự mình rời đi.
Dao Trì Tâm đặt chiếc gương bạch ngọc xuống đất, ngồi khoanh chân, không vội thôi phát linh khí mà ôm n.g.ự.c soi xét một phen.
Vật này nếu dùng một lần rồi sẽ thành đồ bỏ đi, vậy thì vẫn nên cẩn thận hành sự.
"Cái T.ử Vi Ảo Cảnh này, sư đệ biết không?" Nàng hỏi, "Chiếu Dạ Minh của đệ xuất hiện như thế nào?"
Hề Lâm vén vạt áo ngồi xuống đối diện nàng, đáp lời tùy ý: "Linh cốt vừa thành, tự nó chui ra thôi."
"Cũng giống như tứ chi của tỷ vậy, tâm niệm vừa động, liền có thể tùy ý sử dụng."
Hắn nói xong cũng nhìn chằm chằm chiếc gương trước mặt, có chút không chắc chắn mà trầm ngâm lẩm nhẩm.
"Cách thức này trước kia đệ chỉ mới nghe qua, nay cũng là lần đầu tiên được thấy."
"Dựa theo lời Ân trưởng lão... đại khái là một kiểu khảo nghiệm ý chí của tu sĩ, nếu ý chí không kiên định e là chẳng những không tìm được bản mệnh pháp khí, mà thậm chí còn có thể chìm sâu trong đó."
Cũng đúng.
Dao Trì Tâm sực tỉnh, với người có ngộ tính cao như hắn, hiển nhiên đâu cần dùng tới mấy thứ này.
"Khảo nghiệm ý chí con người à..."
Đại sư tỷ không kìm được phải ôm mặt phát sầu.
Mỗi ngày đầu óc nàng toàn những suy nghĩ lộn xộn, dăm bữa nửa tháng lại tụt mood một lần, không chừng pháp khí chưa tìm thấy, mà bản thân đã bị thất tình lục d.ụ.c mê hoặc đến mức tìm không thấy phương hướng nữa rồi.
"Không sao." Hề Lâm nhìn ra sự do dự của nàng, "Loại bí cảnh này có thể cho hai người cùng vào, đệ sẽ đi cùng tỷ, đến lúc đó ít nhiều cũng có thể chiếu ứng lẫn nhau."
Dao Trì Tâm biết sư đệ đi vào thì chắc chắn không có vấn đề gì, nhưng một mình hắn không có vấn đề thì cũng vô ích, hắn đâu cần đi tìm bản mệnh pháp khí.
Nghĩ tới nghĩ lui trong lòng vẫn không nắm chắc, nàng dứt khoát dốc ra một nắm Thanh Tâm Đan, mặc kệ sự đời, nhai rôm rốp như ăn kẹo đường.
"Ta mang thêm một tờ Thanh Tư Phù nữa, phòng vạn nhất."