"……"
Đuổi mãi mà vẫn không b.ắ.n trúng được Chu Anh đang chạy toán loạn khắp nơi, Dao Trì Tâm chợt nhận ra nếu cứ giằng co mãi thế này cũng chỉ tốn sức vô ích. Nàng tự lầm bầm: "Dù sao cung tên cũng chẳng có tác dụng."
Hề Lâm chưa kịp ngẫm ra ý tứ trong câu nói đó là gì, đã thấy sư tỷ buông bỏ cung tiễn, đôi tay lại ảo hóa ra chiếc chân đèn hoa mỹ lòe loẹt kia.
"Sư tỷ, tỷ muốn..."
Ngay sau đó, nàng thản nhiên vung tay túm lấy chiếc "đèn nguyên lão" này, ném mạnh về phía Chu Anh y hệt như đang dùng binh khí ném đi.
Lại còn tự nhủ thầm: Ta có đập không c.h.ế.t ngươi thì cũng soi cho ngươi mù mắt thì thôi.
Hề Lâm: "???"
Nước đi này của đại sư tỷ vừa xuất hiện, không chỉ riêng Hề Lâm, mà ngay cả Ân Ngạn ngồi bên cạnh cũng phải sững sờ. Vị đại trưởng lão chưa bao giờ chứng kiến kiểu tấn công thô bạo mà đơn giản đến vậy.
Chức năng của đèn Vô Cực dù vẫn đang trong quá trình mài mò khám phá, nhưng chắc chắn là không có trò chọi đồ vào người khác thế này đâu.
Bên ngoài, những vị khán giả bị che lấp bởi lớp sương mờ đang chăm chú đứng nhìn từ mọi phía, hiếu kỳ không biết món bảo vật kia có quyền uy sức mạnh thế nào.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Còn Chu Anh đang ở trên võ đài chỉ thấy trước mặt lao vụt tới một khối vật thể không rõ hình dáng, tất nhiên phản xạ tự nhiên của nàng ta là tung ngay hàng phòng thủ bảo vệ.
Công dụng của lão thần khí khi biến thành chân đèn trước giờ vốn rất đơn điệu. Chẳng nói đâu xa, ngoài lần dẫn đường trong gương T.ử Vi hôm nọ, bình thường ngài đây cũng chỉ rành mỗi trò phát sáng.
Thậm chí còn tự biết cách chỉnh độ sáng tối cho phù hợp nữa chứ.
Thế mà giờ phút này lại bị vị đại sư tỷ đem ra quăng như một quả pháo nổ, tâm tư có lẽ vô cùng chẳng vui vẻ gì cho cam. Sự tức giận của ngọn đèn Vô Cực bùng cháy mãnh liệt, bắt đầu tỏa ra ánh sáng trắng rực rỡ đến lóa mắt, khiến không ai dám nhìn thẳng. Thứ ánh sáng ấy phủ rợp cả một khoảng không thành vầng kim quang ch.ói lòa khắp khán đài.
Soi thẳng vào làm mù mắt đại tiểu thư Kiếm Tông.
"Thứ quái quỷ gì thế..."
Chu Anh bất giác lấy tay che lại đôi mắt mình.
Nàng ta thầm kêu không ổn, trong lúc này không cách nào nhìn rõ hành tung của đối thủ. Nàng quyết đoán nhanh ch.óng bật tung tất cả lớp phòng ngự bảo hộ cơ thể lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tuy nhiên, lá chắn không phải là một tấm rèm sân khấu, dù có thể cản được đòn đ.á.n.h vật lý nhưng cũng chẳng đỡ nổi ánh sáng ch.ói chang luồn lách mọi ngóc ngách kia.
Bản thân Chu Anh đã lắm mưu nhiều kế, liền suy đoán luồng sáng này của Dao Trì Tâm chẳng mang lại ý đồ gì tốt đẹp.
Nàng ta định làm cái gì? Sử dụng món pháp khí nào đây?
Hiện giờ đâu rảnh nghĩ nhiều thêm nữa, nàng quơ tay chộp luôn cây b.út Mê Hoặc vung vẩy múa lượn, mặc sức viết vẽ bừa bãi một hồi sung sướng hả hê.
Các tu sĩ dưới đài đồng loạt ồ lên một tràng ngạc nhiên.
Ngay cả Hề Lâm cũng chưa từng nhìn thấy ánh sáng từ ngọn đèn Vô Cực lại ch.ói lọi đến thế, phút chốc cũng phải cúi đầu lảng tránh khỏi sự lóa mắt.
Ngài nguyên lão hoàng kim sau màn thể hiện tỏa sáng ch.ói lóa, rốt cuộc cũng dần dần dịu đi ánh sáng sau một chốc lát.
Đợi mãi mà thị lực chưa hồi phục hẳn, Chu Anh gấp gáp bỏ cánh tay che mắt xuống, vội vã đưa mắt quét qua bốn bề, tiện thể soi từ trên xuống dưới một lượt coi thân thể có bị gì không.
Dao Trì Tâm chắc chắn đã mượn thời cơ này để giở trò gì đó. Nếu đổi lại là bản thân nàng, nàng cũng sẽ không đời nào bỏ lỡ một thời cơ vàng ngọc như vậy.
Quả nhiên như dự tính, nàng ta nhặt được một viên Ngũ Độc châu nằm dưới chân mình.
Phía đối diện, vị đại sư tỷ thong thả thu lấy ngọn đèn Vô Cực, thế nhưng tay vẫn chưa vội thả xuống, thay vào đó liền chìa bàn tay ra trước mặt Chu Anh, biểu diễn cho nàng ta xem kẽ hở giữa năm ngón tay đang kẹp c.h.ặ.t một nửa đoạn mũi tên. Gương mặt mang theo nụ cười phơn phớt, tinh anh linh hoạt tựa như một thiếu nữ ——
Dường như đã lường trước được, lúc nãy ánh sáng ch.ói chang như vậy, nàng ta chắc mẩm chẳng đoái hoài gì tới việc quét dọn cái luồng linh khí của đôi găng tay Triền Ti đâu.
Ngũ Độc châu sẽ gây tê liệt toàn thân trong phút chốc.
Chu Anh liền lập tức cảm nhận rõ sự tình cơ thể từ từ bộc phát những biểu hiện sau khi trúng độc. Cơ mà, nàng ta cũng chẳng hề quýnh quáng, xử lý gọn gàng viên ngọc dưới chân trước, kế đó lấy ra một miếng ngọc thạch ngậm vào trong miệng.
Kể từ lúc bắt đầu đã chiếm trọn phần hơn, đây là lần đầu tiên nàng ta nếm mùi ăn hành. Dẫu cho mưu mô thao lược đến mấy thì cũng là một đại tiểu thư được cả môn phái cung phụng chiều chuộng từ bé tới lớn, Chu Anh ít nhiều cảm thấy bực tức không thôi.
Tuổi trẻ xốc nổi bốc đồng, khi hướng mắt về Dao Trì Tâm, nụ cười vẫn ngạo mạn làm càn như trước: