Uổng Cho Sư Tỷ Có Nhan Sắc Tuyệt Trần

Chương 311



 

"Hì hục bận rộn mất cả nửa ngày, chỉ được thế này thôi sao?"

 

"Chiêu vừa nãy quả thật vượt sức tưởng tượng đấy, thế nhưng ngươi nghĩ một khí tu như ta lại chẳng mang theo món bảo vật tránh độc trên người sao? Độc d.ư.ợ.c tép riu cỡ này, chưa tới nửa nén hương là bị hóa giải sạch trơn, cơ bản chẳng nhằm nhò gì sất."

 

Nàng ta giương cao ngọn b.út Mê Hoặc, nét khinh bạc trên gương mặt không hề thuyên giảm, ăn nói ngang ngược:

 

"Khai thật đi, bất kể ngươi lấy món pháp bảo nào ra thì ngọn b.út của ta đều có thể đ.á.n.h mất sự điều khiển của chúng mà thôi."

 

"Với cái tài của ngươi, đâu thể nào đ.á.n.h bại được ta!"

 

Kẻ vẫn luôn lặng thinh theo dõi cuộc chiến là Bạch Yến Hành cũng cảm thấy lời này quả chẳng sai đi đâu được.

 

Cái chút xíu độc kia còn lâu mới đả thương nặng đến nàng.

 

Với cả Chu Anh vốn là một khi đã gặp bất lợi là có thể thay đổi ngay sách lược để phản kích, nếu đã nói như vậy, hiển nhiên là đã có bài đối phó rồi.

 

Chỉ là vây hãm nàng ta trong chốc lát, khả năng Dao Trì Tâm giành chiến thắng vẫn còn mong manh lắm.

 

Nhớ lại đợt đại bỉ lần trước, hắn đã lĩnh ngộ vô cùng sâu sắc rằng, ép nàng chủ động nhận thua quả là một điều không dễ chút nào.

 

Dao Trì Tâm vẫn đang thở hồng hộc. Nếu lúc trước nàng chỉ bị rách tươm y phục, thì hiện tại ngay cả lọn tóc b.úi gọn gàng cũng xõa bung ra phân nửa, nhìn bộ dạng cứ như đang cố sức gắng gượng vậy.

 

Cơ mà nghe xong lời "chưa tới nửa nén hương" để tẩy độc, vị đại sư tỷ dường như buông bỏ được phiền não trong tâm, tươi tắn trao cho nàng một nụ cười rạng rỡ.

 

Nụ cười của nàng khiến những khối băng đang chưa kịp tan vỡ kia bỗng chốc tựa như được phủ thêm một lớp bột vàng óng ánh li ti.

 

Đứng phía dưới khán đài, Hề Lâm dường như cũng rũ bỏ đi gánh nặng âu lo, khóe mắt bất giác cong lên thư thái.

 

Dao Trì Tâm hít lấy một hơi thật sâu. Khi mở đôi mắt ra, toàn bộ khí tràng quanh thân cũng lập tức thay đổi.

 

Nàng đanh mặt ngó chăm chú vào Chu Anh, vung áo phác thảo nên một chiêu thức mở màn.

 

Nàng chập nhẹ hai ngón tay tựa như một ngòi b.út thoăn thoắt điểm nhãn cho rồng, kéo dài từ ngay l.ồ.ng n.g.ự.c vạch thành một đường sang ngang.

 

Chẳng qua là một động tác kết ấn cơ bản không thể nào chuẩn hơn mà thôi.

 

Ngay sau đó, luồng linh khí bạo ngược từ dưới chân nàng cuồn cuộn nổi lên, chỉ trong chớp mắt đã hình thành một bức tường gió tựa phiên giang đảo hải, trực tiếp bao bọc toàn bộ Dao Trì Tâm vào trong.

 

Dư uy của linh lực cuồn cuộn càn quét ra ngoài, nháy mắt đã thổi bay dải lụa buộc tóc của Chu Anh.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Y phục trên người nàng tung bay phần phật, quanh thân đắm chìm trong khí hải sắp sửa khuếch trương. Đứng giữa trung tâm cơn lốc lăng liệt, đại sư tỷ động tác kiên định, dứt khoát mở ra "Tiềm nguyên" của chính mình.

 

Bắt đầu từ ngày Lâm Sóc nói cho nàng biết, Chu Anh rất có thể đã nắm rõ như lòng bàn tay những pháp khí mà nàng đang có.

 

Dao Trì Tâm đã dành trọn năm ngày để trăn trở, trong trận quyết đấu này nàng còn ưu thế gì nữa?

 

Còn có thứ gì, là nàng có, mà Chu Anh không có?

 

Ngày đó nàng rúc đầu vào chăn buông xuôi tự huyễn hoặc, quyết định bất chấp tất cả để trốn tránh hiện thực.

 

Không ngờ Hề Lâm lại vô cùng cường ngạnh kéo nàng dậy.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

—— "Đi, đệ đưa tỷ đi một nơi."

 

Dao Trì Tâm còn tưởng đệ ấy muốn dẫn mình đi đâu, không ngờ cuối cùng lại tìm đến Diễm Triều Phong.

 

Khi hai người chờ trước cổng lớn phủ đệ của Diễm lão bản, thanh niên bên cạnh nghiêng đầu nhìn nàng, ánh mắt tựa như chứa cả một vùng biển sao.

 

"Sư tỷ có biết không, thực ra Diễm lão bản cũng là một người tu Ngự Khí đạo."

 

Dao Trì Tâm nghe xong liền sửng sốt ngay tại chỗ.

 

Chuyện này nàng thật sự không hề hay biết.

 

Từ trước đến nay, Diễm Triều Phong luôn là một tồn tại vô cùng bí ẩn. Không gian thuật pháp của ngài ấy thuộc hàng bậc nhất, mặc dù không tranh đấu với ai, nhưng toàn thân luôn toát ra khí tức không dễ chọc vào. Người ta luôn cho rằng ngài ấy nếu không phải là đan tu thì cũng là cao thủ phù pháp.

 

Đại sư tỷ thấy ngài ấy hay thèm thuồng tay nghề của Ân Ngạn, còn chỉ nghĩ ngài ấy là một thương nhân đam mê vơ vét tiền bạc mà thôi.

 

Nào ngờ lý do lại là vì chính ngài ấy cũng sử dụng pháp khí.

 

"Vị đại năng Ngự Khí đạo cảnh giới Hóa Cảnh mà đệ từng nhắc với tỷ, chính là ngài ấy."

 

Ánh mắt Hề Lâm chuyên chú mà trong trẻo: "Sư tỷ đã cho rằng Ngự Khí đạo không đáng một xu, vậy không ngại nghe thử ý kiến của người đi trước xem sao?"

 

Căn cốt và tu vi của Diễm Triều Phong rõ ràng đều không hề kém cỏi, theo lý thuyết hoàn toàn có thể có những lựa chọn tốt hơn, cớ sao lại đi theo con đường phế vật này?

 

Chẳng lẽ Ngự Khí đạo thật sự có tiền đồ sao?