Uổng Cho Sư Tỷ Có Nhan Sắc Tuyệt Trần

Chương 414



 

Không hiểu sao, Hề lờ mờ cảm nhận được một sự bất ổn trong cảm xúc của bạn mình.

 

Hắn quyết định để mắt tới cậu, âm thầm quan sát mọi động tĩnh của nhà cậu ấy.

 

Quả nhiên, vào một đêm khuya không lâu sau đó, Quý lén lút mở cửa nhà, băng qua ngôi làng, rồi luồn ra ngoài bằng một lối đi bí mật mà chỉ những người gác làng mới biết.

 

"A Quý!"

 

Hắn tóm c.h.ặ.t lấy cậu từ phía sau: "Cậu định làm gì?"

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

"Buông tay ra, chuyện này không liên quan đến cậu!"

 

"Cậu không đ.á.n.h lại bọn chúng đâu." Hề biết rõ cậu ấy định đi tìm đám "thợ săn" để báo thù, và hắn quá hiểu thực lực của những kẻ đó, "Đừng đi nạp mạng vô ích."

 

"Không nạp mạng vô ích thì sao nữa?!" Quý bỗng nhiên tát mạnh một cái hất văng tay hắn ra, rồi nắm lấy vai hắn, đảo khách thành chủ, lớn tiếng chất vấn: "Cậu nghĩ đến nước này rồi, tớ còn có thể dửng dưng ở lại cái chốn thế ngoại đào nguyên này, sống một cách yên ổn được sao?"

 

"Đó là chị gái của tớ mà!"

 

Đôi mắt đỏ ngầu của Quý lặng lẽ nhìn chằm chằm vào hắn. Khoảnh khắc ấy, hắn không thể thốt ra một lời nào khuyên can, lý trí, kìm nén nào.

 

Mọi sự ung dung, kiềm chế đều giống như đang buông những lời mỉa mai, nói mát.

 

Chỉ thấy cậu ấy bi phẫn đến mức hai mắt đỏ hoe: "Chị ấy hiện tại đang bị giam cầm ở một nơi tối tăm không thấy ánh mặt trời, bị ép buộc giao phối với người trong tộc giống như loài súc vật, rồi sinh con, sinh con, sinh con, đẻ liên tục cho đến lúc c.h.ế.t! Những đứa trẻ sinh ra thậm chí còn chưa kịp nhìn mặt đã bị đem bán như hàng hóa."

 

"Cậu bảo tớ làm sao mà bình tĩnh được, làm sao mà nhắm mắt ngủ yên được?"

 

"Chị ấy sống như vậy còn chẳng bằng c.h.ế.t đi cho xong!"

 

Quý dụi mạnh mắt, hít một hơi thật sâu: "Anh trai tớ đến lúc nhắm mắt xuôi tay vẫn không nhắm mắt được. Anh ấy luôn hối hận vì năm xưa không dùng một nhát d.a.o kết liễu chị ấy. Tớ muốn giải thoát cho chị ấy, dù không thể cứu được, thì ít nhất cũng phải giải thoát cho bọn họ, Hề à!..."

 

Thiếu niên giằng xé nội tâm đi đi lại lại, nhưng rốt cuộc ngay cả bản thân hắn cũng không vượt qua nổi rào cản này.

 

Hắn không thể khuyên ngăn cậu ấy.

 

Nếu có thể an lòng, cậu ấy đã không phải dầm mình trong nỗi bi phẫn vô biên vô tận suốt cả ngày.

 

"Nhưng cậu đi một mình không được đâu, hay là cậu quay về đi, bọn mình gọi thêm chú Ngũ, hoặc là anh Thanh, mọi người cùng nhau bàn bạc kỹ lưỡng hơn..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Người đối diện lạnh lùng ngắt lời: "Làm vậy mới thực sự đẩy họ vào chỗ c.h.ế.t."

 

Hơn nữa, các bậc trưởng bối chưa chắc đã đồng ý. Không những không đồng ý, e rằng từ nay về sau còn giam lỏng cậu nghiêm ngặt hơn, đảm bảo không rời nửa bước.

 

Quý đột ngột quay lưng lại, bóng dáng không cao không thấp mỏng manh nhưng kiên quyết, toát lên một sự cô độc, bi tráng.

 

"Yên tâm đi."

 

"Kể từ giây phút này trở đi, tớ không còn là người của bộ tộc Kỳ Sơn nữa. Lời từ biệt hôm nay, dù thành công hay thất bại, tớ cũng sẽ không bao giờ quay lại nữa."

 

Hề hiểu rất rõ ẩn ý trong câu nói của cậu, rằng cậu đang muốn vạch rõ ranh giới với mọi người.

 

Như vậy, bất kể kết quả tốt hay xấu, mọi thứ sẽ do một mình cậu gánh chịu, sẽ không làm liên lụy đến ngôi làng trên núi, cũng không để lộ nơi ẩn náu của bộ tộc.

 

"Tớ có dự tính riêng của mình... Nếu cậu còn coi tớ là anh em tốt, thì đừng kể chuyện này cho ai biết."

 

Nói xong, cậu siết c.h.ặ.t t.a.y nải trên vai, khoác lên mình ánh trăng lạnh buốt, bước về phía ngọn núi sâu thẳm tĩnh mịch.

 

Thiếu niên đứng chôn chân tại chỗ, nhìn bóng dáng người bạn thân ngày một khuất dần.

 

Trước mắt là phương xa mênh m.ô.n.g, vô tận và hoang vu. Trong đầu hắn vô cớ hiện lên vô vàn những suy nghĩ, hỗn loạn, rối rắm đến mức không thể tư duy. Sự bốc đồng và lý trí không ngừng giằng xé lẫn nhau.

 

Hề đang từ từ xoay người, chuẩn bị bước về thì bỗng nhiên khựng lại, hành động theo tiếng gọi của bản năng, lao thẳng lên phía trước.

 

Hắn kéo giật đối phương lại, "Tớ đi cùng cậu!"

 

Trước ánh mắt ngỡ ngàng của A Quý, hắn không hề do dự mà khẳng định chắc nịch: "Tớ cũng muốn cứu chị Huỳnh, cứu những người trong tộc Kỳ Sơn đang gặp nguy hiểm."

 

"Tớ sẽ đi cùng cậu, nếu thất bại chúng ta cùng c.h.ế.t, nếu bị bại lộ chúng ta cùng trốn. Đi chân trời góc bể cũng được, miễn không phải một mình là tốt rồi."

 

Hai người luôn có thể che chở cho nhau, kể cả có c.h.ế.t cũng không thấy cô đơn.

 

Tranh thủ trước khi cậu ấy kịp lên tiếng phản đối, Hề nhanh nhảu bổ sung thêm: "Bây giờ tớ đã học được võ công rồi, thêm tớ sẽ giúp được cậu một tay. Với lại, 'đôi mắt' của tớ không có màu sắc, hơi thở lại rất nhạt, đám 'thợ săn' chưa chắc đã nhận ra ngay đâu. Rất nhiều hành động, tớ làm sẽ phù hợp hơn cậu."