Từng câu từng chữ hắn thốt ra đều có căn cứ rõ ràng, rất thuyết phục.
Quý: "Nhưng..."
"Đừng có 'nhưng' nhị gì nữa. Cậu không muốn vong linh của anh A Mông trên trời được an nghỉ sao? Có tớ đi cùng, cơ hội chiến thắng sẽ cao hơn."
Nói xong, hắn không cần ai dạy cũng tự hiểu cách nắm thóp người khác: "Nếu cậu cứ khăng khăng đòi đi một mình cũng được thôi, vậy tớ về làng sẽ nói cho mọi người biết hết."
"..."
Quý biết hắn có ý tốt, nhất thời không biết phải nói gì, mím môi rưng rưng nước mắt: "A Hề..."
Trong mắt thiếu niên ngập tràn sức sống tươi trẻ, hứa hẹn một lời chắc nịch như đinh đóng cột: "Bọn mình chơi với nhau từ nhỏ đến lớn, có đồ ăn ngon cùng chia, có trò vui cùng chơi, làm sai thì cùng chịu phạt, có phúc cùng hưởng. Sau này cũng phải sống cùng nhau."
"Ừ!"
Khoảnh khắc ấy, cậu bé tuổi mới lớn không khỏi cảm động, vỗ mạnh một cái lên vai hắn, liên tục nhắc lại: "Ừ!"
Quyết định này của A Quý rõ ràng không phải là do sự kích động tức thời sau sự ra đi của anh trai. Hề nhận ra cậu ấy đã chuẩn bị khá kỹ lưỡng. Cậu ấy cho biết trước khi ra đi, Mông đã truyền lại vài bí thuật, lại còn nắm trong tay một con át chủ bài có khả năng giành phần thắng, tuyệt đối không phải hành động lỗ mãng.
"Theo những gì anh tớ tận mắt chứng kiến năm xưa, cộng thêm thông tin mà Lâm cô nương mang về, anh ấy phỏng đoán đám thương nhân đó hẳn phải có một cứ điểm cố định ở ngoại ô, nhưng không phải thường trú ở đó. Mỗi năm chúng chỉ chuyển đến đóng quân sau khi lập đông."
Trước khi vào thị trấn, hai người đội mũ trùm đầu, núp trong một góc rừng để bàn bạc kế hoạch tác chiến.
"Đôi nam nữ thủ lĩnh 'thợ săn' mà các cậu từng đụng độ không phải lúc nào cũng có mặt ở đó. Nếu may mắn, việc phòng thủ không nghiêm ngặt, chúng ta sẽ có cơ hội rất lớn."
Nghe xong toàn bộ kế hoạch của cậu ấy, Hề không hề thấy sợ hãi mà ngược lại, ý chí chiến đấu sục sôi: "Phòng giam đó tớ đã từng vào một lần rồi, vẫn còn nhớ khá rõ. Hiện giờ tớ cũng đã cao lớn hơn, cải trang một chút, chắc bọn chúng không nhận ra đâu."
"Đến lúc đó, tớ sẽ giúp cậu dụ đám lính canh đi. Cậu tìm cách trà trộn vào, tùy cơ ứng biến. Có thể cứu được thì cứu, không cứu được thì cậu tự liệu."
Thiếu niên cho rằng hành động này là khả thi: "Dù sao trong ngục toàn là những người có 'đôi mắt', mùi của họ sẽ che lấp đi mùi của cậu. Cho dù là 'thợ săn' cũng chưa chắc đã nhận ra ngay đâu."
"Huống hồ chuyện đó cũng đã xảy ra mấy năm trước rồi, phải không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Nếu mọi việc suôn sẻ, biết đâu bọn mình còn có thể bình an trở về làng."
A Quý thấy hắn phân tích đâu ra đấy, trong từng lời nói vẫn luôn nghĩ đến việc đưa mình trở về bộ tộc, cậu hướng ánh mắt về phía hắn, trong lòng lại dâng lên một nỗi xót xa, phức tạp.
Kế hoạch của hai thiếu niên tự nhận là hoàn hảo, không kẽ hở.
Ngày thực hiện kế hoạch tình cờ lại là một ngày u ám. Khuôn viên vắng lặng ở vùng ngoại ô chỉ có lác đác vài tên lính gác đang ngồi chơi ném đá, việc canh gác lỏng lẻo hơn họ tưởng tượng rất nhiều.
Và nếu nhìn kỹ, bọn chúng không phải là những kẻ đã từng truy sát Hề, không ai trong số chúng nhận ra hắn.
Hắn dễ dàng dụ được đám cặn bã canh cửa ra xa vài chục trượng.
A Quý nhân cơ hội lẻn vào khu nhà giam u ám.
Bố cục bên trong đã được Hề vẽ ra từ sáng sớm và bắt cậu học thuộc lòng, ngay cả cái lỗ hổng bị A Mông đập vỡ rồi được vá lại ở chỗ nào cậu cũng nhớ rõ mồn một.
Trên đường đi, cậu vừa đi vừa đổ dầu, định bụng nếu không còn cách nào khác thì sẽ châm một mồi lửa thiêu rụi nơi này cho xong chuyện.
Mọi thứ gần như đã sẵn sàng.
Cho đến khi cậu bước đến cuối cầu thang, nhìn thấy những căn phòng giam trống rỗng, không một bóng người.
Khoảnh khắc đó, thiên la địa võng đã được giăng sẵn từ lâu ập xuống, chiếc bẫy thú khổng lồ được chuẩn bị kỹ lưỡng sập lại, nhốt c.h.ặ.t thiếu niên như một con thú hoang bị dồn vào chân tường.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Khi Hề mở mắt ra và có thể nhìn rõ mọi vật, hắn lại nghe thấy giọng nói the thé, nọc độc như loài rắn đang thè lưỡi, đi kèm với một tràng cười giả tạo, rít lên ch.ói tai từ trên đỉnh đầu.
"Thật là nực cười. Dựa vào đâu mà các ngươi nghĩ rằng ta sẽ vẫn ở đó chờ các ngươi tìm đến tận cửa chứ?"
Lần này, nơi hắn đang ở không phải là phòng giam ẩm thấp, tối tăm. Không có ánh sáng mặt trời lọt vào. Đập vào mắt hắn là một căn mật thất chằng chịt bùa chú, ngoài một cánh cửa gỗ ra, bốn bức tường đều không có lấy một ô cửa sổ.
Vẫn là người phụ nữ mà hắn từng gặp năm xưa. Khuôn mặt ả không hề già đi chút nào. Ả đang nhàn nhã đi lại trước mặt hắn, trong không khí thoang thoảng mùi m.á.u tanh nồng hôi thối.