Trấn sơn ấn có uẩn khúc, điều này Dao Trì Tâm và Hề Lâm đã bàn bạc và dự đoán từ trước, nên nàng không quá ngạc nhiên.
Khoảnh khắc lão cha vừa dứt lời, Dao Trì Tâm liền thấy con dấu hình ngọc tỷ vuông vức kia lột bỏ lớp vỏ bọc bóng bẩy bên ngoài, để lộ ra chân tướng thực sự bên trong.
Nàng sửng sốt một thoáng.
Là một tảng...
Đá?
"Đá Ế Minh." Dường như đoán được họ muốn hỏi gì, Dao Quang Minh nói đúng trọng tâm, "Các người hẳn sẽ không quá xa lạ với nó."
Nói xong, vị đại năng Lăng Tuyệt Đỉnh này đưa mắt liếc nhẹ về phía nhóm người Hề Lâm, "Nó bắt nguồn từ thời thượng cổ."
Ba người từng vô tình rơi vào hố sâu nước lũ ba ngàn năm trước có mặt tại đây bất giác đưa mắt nhìn nhau.
"Từ thuở xa xăm của thời Hồng Hoang, khi thiên địa vừa mới khai mở, chư thần đã định rõ âm dương, t.h.a.i nghén vạn vật, tạo ra phàm dân, và mang ngọn lửa đến cho nhân gian. Họ dạy phàm nhân cách bắt cá, che chở Cửu Châu, thậm chí bình định lũ lụt, nung chảy Đá Ngũ Sắc để vá trời. Cho đến sau một trận đại chiến mấy ngàn năm trước, Thần tộc mới phi thăng lên cõi thượng giới... Đây là những ghi chép lịch sử mà chư vị đã quá đỗi quen thuộc."
Ông ngừng một lát, "Nhưng có rất nhiều người không hề hay biết, khi các vị thần rời khỏi phàm trần, họ đã để lại Thần Khí."
Tim Dao Trì Tâm bỗng đập thịch một tiếng không rõ lý do.
Dao Quang Minh trầm giọng kể tiếp: "Tổng cộng có bảy món Thần Khí: Chuông Đông Hoàng, Đỉnh Thần Nông, Gương Hiên Viên Mười Hai Mặt... Tương truyền mỗi món đều mang trong mình sức mạnh vô biên, ai mượn sức chúng để tu luyện thì sẽ đạt được hiệu quả gấp bội, tiến bộ thần tốc."
"Những thuật sĩ thời thượng cổ biết được sự huyền diệu của chúng đã bắt đầu c.h.é.m g.i.ế.c lẫn nhau, tranh giành đến sứt đầu mẻ trán. Thần Khí liên tục đổi chủ, chiến hỏa lan tràn khắp thiên hạ, binh đao không dứt, ba ngày hai bữa lại có các bộ tộc xung đột với nhau."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
"Nghe nói họ đ.á.n.h nhau ròng rã gần một ngàn năm như vậy, cuối cùng mới hình thành nên bảy thế lực ổn định."
"Bảy thế lực này mỗi bên nắm giữ một món Thần Khí. Họ vừa kiềm chế, vừa đề phòng lẫn nhau, dựa vào thần lực vô biên mà ngày một phồn thịnh. Rồi họ lục tục thu nhận môn đồ, bành trướng lãnh thổ ngày càng rộng lớn, gần như cai trị toàn bộ Cửu Châu."
"Vào thời điểm đó, họ lấy tên của Thất Tinh Bắc Đẩu để đặt cho chính mình..."
Đến đây, mọi người nghe xong đều đã mơ hồ đoán ra điều gì đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dao Quang Minh ngẩng cao đầu: "Không sai, đó chính là hình hài nguyên sơ nhất của các tiên môn, và núi Dao Quang của ta cũng nằm trong số đó."
Dư chấn từ dưới hòn đảo lơ lửng lại vọng lên theo âm cuối của ông, vô số đá vụn rơi rào rào.
Không gian xung quanh lại im ắng đến đáng sợ.
"Bất kể bảy thế lực này đấu đá, kiềm chế nhau ra sao, quả thực họ cũng đã mang lại một thời kỳ thái bình không hề ngắn ngủi cho thiên hạ."
"Vào thời đại đó, tu sĩ... các thuật sĩ và những phàm dân yếu ớt sống dưới sự chở che của bảy ngọn tiên sơn tuy không giàu có gì, nhưng cuộc sống vẫn xem như tạm bợ qua ngày. Dù sao đối với những kẻ từng sống cảnh nay sống mai c.h.ế.t, được 'tạm bợ' như vậy đã là một loại xa xỉ."
"Nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang. Dần dần, những người sống ở những vùng biên viễn phát hiện ra rằng, linh khí tại một số nơi hẻo lánh trên Cửu Châu đang ngày càng cạn kiệt. Trồng cấy không mọc nổi thứ gì, thú rừng c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử hàng loạt, ngay cả thể chất con người ở những nơi đó cũng ngày một suy nhược."
Ánh mắt đăm chiêu của Hề Lâm bỗng nhiên lóe lên vài phần kinh ngạc.
Khi hắn phóng tầm mắt về phía Dao Quang Minh, hắn phát hiện vị Lăng Tuyệt Đỉnh kia cũng đang trầm mặc nhìn mình, rồi gật đầu một cái đầy thâm ý.
"Không sai, khái niệm 'Ba phần bảy loại' của linh khí mà các ngươi tận mắt chứng kiến ngàn năm trước chính là bắt nguồn từ đây ——"
"Chẳng ai lường trước được rằng, Thần Khí lại rút cạn tinh hoa linh lực của thiên địa."
"Mãi đến rất lâu về sau, con người mới nhận ra nhân quả trong đó — trong quá trình các tu sĩ nâng cao cảnh giới, những món Thần Khí đó cũng âm thầm hấp thu linh khí, và với số lượng khổng lồ đến mức kinh khủng."
Dao Trì Tâm lập tức nhớ lại lời tộc trưởng ở sơn trại gần hố trời lúc trước.
—— "Nơi linh khí hưng thịnh nhất nằm ở vùng Trung Nguyên xa xôi, càng ra ngoài rìa thì càng loãng."
—— "Trung tâm linh khí đó đâu chỉ là vùng đất màu mỡ... Phàm nhân sống ở đó, dù không học thuật pháp, cả đời cũng không bệnh tật ốm đau, sống thọ trăm tuổi."
Nói cách khác, linh khí càng ra ngoài càng thưa thớt, không phải vì trung tâm nằm ở Trung Nguyên, mà là vì... Thần Khí đều tập trung ở Trung Nguyên?