Uổng Cho Sư Tỷ Có Nhan Sắc Tuyệt Trần

Chương 546



 

Đó là một sự phân chia đẳng cấp xoay quanh Thần Khí.

 

Sự hỗn loạn của linh khí thời thượng cổ đều bắt nguồn từ đây?

 

"Chư thần tạo ra ba ngàn thế giới, thần lực là thứ thâm sâu khó lường và chí cao vô thượng nhất dưới gầm trời này. Thậm chí cả những pháp khí họ để lại cũng là cảnh giới mà phàm nhân không thể chạm tới."

 

"Các tu sĩ tự cho mình là thông minh khi lợi dụng Thần Khí để tu luyện, cứ ngỡ chúng chỉ là vật vô tri. Nhưng chẳng ai nhận ra bản chất thật sự của chúng."

 

"Những Thần Khí đó... như thể là những sinh vật có ý chí riêng."

 

"Chúng âm thầm dẫn dắt các thuật sĩ, xúi giục họ liều mạng tu luyện hít thở linh khí chỉ để đạt được thứ sức mạnh tột đỉnh."

 

"Khi bảy đại môn phái ngày một lớn mạnh, lượng linh khí chúng hút vào cũng càng thêm đậm đặc. Bất kỳ thế lực nào nắm giữ Thần Khí đều trở thành nơi trù phú nhất, mây lành bao phủ, sản vật dồi dào. Trẻ em sinh ra ở đó đều là những thần đồng với thiên phú dị bẩm, thiên tài mang linh cốt xuất chúng."

 

"Cứ lặp đi lặp lại như thế, đến thời kỳ hưng thịnh nhất, ba bốn phần mười lãnh thổ Cửu Châu đã hóa thành những vùng đất c.h.ế.t hoang vu cằn cỗi. Cả phàm nhân lẫn thuật sĩ đều cố gắng tìm mọi cách chen chân vào phạm vi bao phủ của linh khí tiên môn."

 

"Các thành trì ồ ạt mọc lên quanh những động thiên phúc địa này. Chủ nhân của các tiên môn gần như được tôn sùng thành 'thần minh' theo một nghĩa khác, nắm giữ sinh t.ử và tương lai của tất cả những kẻ thấp bé như con kiến."

 

"Nhưng vùng đất có thể sinh sống rốt cuộc cũng có giới hạn. Vì sinh tồn, tranh đoạt và c.h.é.m g.i.ế.c lẫn nhau là điều không thể tránh khỏi."

 

Bản thân Dao Trì Tâm là một ngự khí sư, nàng hiểu rõ pháp khí cấp càng cao thì càng có linh tính. Chẳng hạn như "Vô Cực", thỉnh thoảng nó còn đ.á.n.h cả chủ nhân, hành động vô cùng tự do.

 

Vậy nên, ở cấp độ Thần Khí, việc chúng mê hoặc tu sĩ, đảo khách thành chủ cũng chẳng có gì lạ.

 

Thảo nào người ta vẫn hay nói thuật đúc khí thời thượng cổ phát triển chậm chạp, e rằng cũng có nguyên nhân "đồng loại tương xích" trong đó.

 

Giống như việc có một người lạ dọn đến sống chung phòng trọ vậy, Thần Khí chắc chắn sẽ không cho phép pháp khí khác tồn tại cùng mình.

 

Đúng lúc này, một đệ t.ử Thanh Long Phong đi theo bên cạnh Lâm Sóc rụt rè lên tiếng hỏi.

 

"Chưởng môn..."

 

Hắn ngập ngừng: "Nhưng theo sử sách Huyền môn ghi chép, bảy đại tiên môn tồn tại đâu có lâu như vậy."

 

Lời vừa nói ra, không ít người có mặt ở đây cũng cảm thấy có điểm bất thường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Theo lịch sử, "Thời đại Bắc Đẩu" chỉ kéo dài chưa đầy hai trăm năm, có thể coi là sớm nở tối tàn. Hầu hết các vị tiên sư khi giảng dạy cũng chỉ nhắc qua loa, coi đó như là tiền thân của các tiên môn đương thời, chứ không mô tả nhiều.

 

Để đạt đến cái mức ngông cuồng vô song như Dao Quang Minh vừa kể, vỏn vẹn vài trăm năm hiển nhiên là không đủ.

 

Khi ấy, thế gian vẫn lấy chế độ bộ tộc làm chủ đạo, ngay cả những thành trấn lớn một chút cũng chẳng có mấy cái. Làm sao có thể hình thành sự phân chia thế lực quy mô khổng lồ như vậy?

 

"Hơn nữa, sử sách chỉ viết rằng linh khí thời cổ đại rất hỗn loạn, cùng lắm là nói linh khí thanh thuần bị loãng đi. Tình hình khác xa với mức độ nghiêm trọng như ngài nói, phàm nhân vẫn có thể miễn cưỡng sống qua ngày."

 

"Cũng chưa từng đề cập đến chuyện gần một nửa vùng đất không thể sinh sống, càng không nhắc đến bảy đại Thần Khí. Ngay cả cái gọi là 'Bắc Đẩu', nhìn bằng con mắt hiện tại, quy mô còn chẳng bằng những môn phái nhỏ không có tên trong danh sách đại bỉ..."

 

Nói đến đây, gã đệ t.ử dường như nhận ra mình đang có ý nghi ngờ chưởng môn, giọng nói bất giác nhỏ dần.

 

"Hoàn cảnh mà ngài mô tả, dường như... dường như có chút khác biệt so với lịch sử thật sự..."

 

Vị nhân huynh này chắc hẳn học môn Lịch sử Huyền môn cực kỳ vững chắc. Chứ như Đại sư tỷ đây thì chẳng hề phát hiện ra lão cha nói có chỗ nào không ổn.

 

Rất nhanh, một đệ t.ử Dao Quang khác đã cất lời như lẽ đương nhiên: "Còn phải nói sao? Chắc chắn là sử sách viết sai rồi..."

 

"Sử sách Huyền môn không hề sai."

 

Dao Quang Minh kín đáo ngắt lời hắn. Lớp thịt thừa trên khuôn mặt già nua tang thương khẽ rung lên theo nhịp chấn động của mặt đất. Thế nhưng, trên khuôn mặt buồn cười ấy lại là một biểu cảm vô cùng nặng nề và nghiêm nghị.

 

Ông tiếp lời vị đệ t.ử Bạch Hổ vừa rồi: "Sự hoài nghi của con không sai."

 

Dao Trì Tâm đang cau mày khó hiểu thì nghe phụ thân trầm giọng đáp:

 

"Bởi vì những gì ta vừa thuật lại, đều là những chuyện xảy ra ở dòng thời gian trước."

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Khoảnh khắc đó, tuy vẫn còn lọt trong sương mù, nhưng da đầu nàng bất chợt tê rần.

 

Có ý gì đây...