Uổng Cho Sư Tỷ Có Nhan Sắc Tuyệt Trần

Chương 563



 

Nàng dâng lên một cỗ mờ mịt chẳng biết đêm nay là đêm nào.

 

Thậm chí không biết tiếp theo mình nên làm gì...

 

Đúng lúc này, ngoài cửa mơ hồ truyền đến tiếng người.

 

“A Hề?”

 

Nghe giọng nói thì hẳn là mẫu thân của Hề Lâm.

 

“Con đứng đây làm gì? Lén lút như vậy lại không gõ cửa, đây đâu phải là quy củ đãi khách đâu.”

 

Dao Trì Tâm hoàn hồn. Phụ nhân đã đẩy thiếu niên nhỏ bé đứng ở ngưỡng cửa, vẻ mặt hiền hòa cười với nàng: “Cô nương, quấy rầy cô nghỉ ngơi rồi.”

 

Còn Hề Lâm dường như không quá dám nhìn thẳng vào nàng, đệ ấy bồn chồn đứng đó, hai tay xoa xoa vào nhau đầy mất tự nhiên.

 

“Không sao đâu.”

 

Nàng vội vàng xua tay ý bảo: “Không sao cả, ta trước nay luôn ngủ rất muộn, cứ thoải mái quấy rầy.”

 

Trong lúc nói chuyện, ánh mắt nàng lại không nhịn được mà dừng lại trên người tiểu sư đệ đang ở độ tuổi thiếu thời.

 

Có lẽ phát hiện Dao Trì Tâm đang nhìn mình, đệ ấy nhanh ch.óng giấu hai tay ra sau lưng.

 

Nàng nhìn rõ mồn một hành động nhỏ bé ấy, khóe mắt bất giác cong lên mềm mại đi rất nhiều.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Cảm giác đáng yêu quá đi mất.

 

Khi đó sư đệ vẫn chưa có nhiều tâm sự nặng nề như vậy, hoàn toàn khác biệt với trạng thái bị pháp trận thu nhỏ lại năm xưa. Dù mang cùng một dáng vẻ bề ngoài, nhưng khí tức trên người đệ ấy lúc này lại rạng rỡ và tươi sáng hơn rất nhiều.

 

Là vẻ thiếu niên tràn đầy sức sống, không hề lẫn chút mây mù u ám nào.

 

“A Hề.”

 

Dao Trì Tâm đưa tay gọi một tiếng, đệ ấy thế mà thật sự ngoan ngoãn bước tới.

 

Chắc hẳn là muốn nói gì đó với nàng, nhưng lại e ngại có mẫu thân ở đây, Hề chỉ nhìn nàng hai cái rồi lặng lẽ dời ánh mắt, cực kỳ khuôn phép mà nói hai lời cảm tạ.

 

Sau đó chẳng biết vì nguyên cớ gì, đệ ấy vô cùng áy náy muốn nói lại thôi.

 

“Đệ xin lỗi…”

 

Đệ ấy mím môi, dường như rất nuối tiếc nhìn xuống vạt váy của nàng. Khi ngước mắt lên, trong mắt đệ ấy chứa chan sự hối lỗi: “Đã làm bẩn váy của tỷ rồi.”

 

Dao Trì Tâm lúc này mới nhớ ra lúc trước vì cõng người bị thương nên y phục đã dính m.á.u. Nàng không để tâm mà lắc đầu, mỉm cười với đệ ấy: “Không sao đâu.”

 

Sợ đệ ấy để bụng, nàng vội bổ sung thêm một câu: “Ta có rất nhiều kiểu váy như thế này, bẩn một bộ cũng chẳng đáng là bao.”

 

“Quan trọng nhất là, đệ không sao là tốt rồi.”

 

Khi nàng vươn tay chạm lên mái tóc đệ ấy, nàng có thể cảm nhận được sự căng thẳng và ngơ ngác của thiếu niên.

 

Nhưng đệ ấy không hề né tránh, ngược lại còn không chớp mắt mà nhìn chăm chú vào nàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Biểu cảm ấy rơi vào trong mắt nàng, so với cách đệ ấy nhìn nàng trước kia giống nhau đến bảy tám phần. Chẳng hiểu vì sao trong lòng nàng lại có chút khó chịu.

 

Hề Lâm, đệ...

 

“Cô nương.”

 

Phụ nhân đứng bên cạnh e là cảm thấy cứ xưng hô như vậy không được tiện cho lắm, liền tự nhiên hỏi: “Xin hỏi cô nương xưng hô thế nào?”

 

“Người tộc Kỳ Sơn chúng ta đều dùng tên một chữ, ta tên là Chân. Thấy ta có vẻ lớn hơn cô vài tuổi, nếu không ngại, cô có thể gọi ta là Tiểu Chân tỷ.”

 

Không ngại.

 

Dao Trì Tâm thầm nghĩ, ta gọi tỷ là nương cũng được nữa là.

 

Nàng vốn định mở miệng trả lời: “Ta họ…”

 

Thế nhưng ba chữ "Dao Trì Tâm" vừa đến khóe miệng, lại làm thế nào cũng không thể thốt ra thành tiếng. Nàng cố gắng thử vài lần, Hề và nương của đệ ấy đứng bên cạnh đều lộ vẻ tò mò nhìn nàng như thể nàng bị câm vậy.

 

Vô hình trung dường như có một lớp rào chắn nào đó, tự động xóa bỏ đi cái tên mà nàng muốn nói ra.

 

Chẳng lẽ là bởi vì bản thân mình không thuộc về khoảng thời gian này, cho nên cái tên "Dao Trì Tâm" bắt nguồn từ tương lai không thể tùy tiện nói ra khỏi miệng sao?

 

A Chân đang thấy kỳ lạ: “Cô nương?”

 

Dao Trì Tâm cố ý đổi một cái tên khác thử xem sao: “Hề…”

 

Khoảnh khắc nàng cất tiếng gọi "Hề", thiếu niên đối diện khó hiểu ngẩng đầu lên.

 

“… Lâm.”

 

Âm cuối vừa dứt, nương của đệ ấy đã tỏ vẻ hiểu rõ mà vỗ tay gật đầu: “Thì ra là ‘Lâm’ cô nương a.”

 

Và thế là, tại sơn thôn nhỏ bé này, nàng đã có được một cái tên hoàn toàn mới.

 

“Lâm cô nương.”

 

“Lâm cô nương, chào buổi sáng.”

 

Khi ánh dương một lần nữa leo lên những ngọn cây từ trong khu rừng núi loang lổ, Dao Trì Tâm thui thủi đi xuyên qua thôn xóm, đứng trên một sườn dốc thấp hít sâu một hơi đón lấy làn gió tinh sương buông xuống.

 

Núi rừng đang dần dần thức giấc. Tiếng gà gáy cất lên vang dội và hào sảng. Người dân Kỳ Sơn đang vào mùa vụ lại vác nông cụ ra đồng làm việc.

 

Những đàn chim tước không gọi được tên kết thành từng bầy chuyền cành bay lượn.

 

Núi vắng êm đềm và u tĩnh.

 

Đến tận bây giờ, nàng vẫn có cảm giác tất cả những chuyện này giống như một giấc mộng cực kỳ chân thực.

 

Cái hiện thực hỗn loạn không chịu nổi và chiến trường vỡ nát bên ngoài Phù Đồ Thiên Cung xa xôi đến mức như là chuyện của kiếp sau. Nơi đây không có khói lửa chiến tranh, không có sự phân tranh, không có nỗi thống khổ phải giằng xé chọn lựa giữa muôn vàn khó khăn.