Uổng Cho Sư Tỷ Có Nhan Sắc Tuyệt Trần

Chương 564



 

Mọi thứ tươi đẹp tựa như một chốn thế ngoại đào nguyên.

 

Là tia sáng le lói giải cứu nàng ra khỏi sự mờ mịt và bất lực tột cùng.

 

Nhất thiết phải hiểu cho bằng được mọi chuyện sao?

 

Không hiểu, thật ra cũng chẳng sao cả.

 

Không cần quan tâm đến cái gọi là phong ấn, đến chuyện tương lai hay quá khứ, đến nhân quả nghiệp báo gì nữa. Cứ đơn giản vứt hết tất thảy ra sau đầu, thuận theo tâm ý mà sống qua ngày nào hay ngày đó.

 

Dù sao thì, những thứ kia cũng là phiền não của mấy ngàn năm sau cơ mà.

 

Nàng có thể mãi mãi ở lại sống ở nơi này...

 

Nàng có thể mãi mãi ở lại sống ở nơi này sao?

 

Chắc hẳn là nhận ra được tâm tư của nàng, mảnh vỡ đá Ế Minh vô cùng biết điều mà giữ im lặng, không cố ý can thiệp vào suy nghĩ của nàng, cũng không dễ dàng đưa nàng đi đến nơi khác.

 

Dao Trì Tâm thích nơi này.

 

Ở đây có bầu không khí mà nàng thích, và cũng có những người mà nàng yêu thương.

 

“Tỷ tỷ!”

 

Dưới sườn dốc thấp, thiếu niên hai tay nâng niu một gói giấy bốc khói nghi ngút, ngửa đầu gọi xong một tiếng, chưa đợi Dao Trì Tâm đáp lại, đệ ấy đã hớn hở chạy lên.

 

Nàng không cần nghĩ ngợi liền cất tiếng: “Hề… Lâm.”

 

Nhưng rồi đầy e dè và thận trọng, nàng hạ thấp giọng ở âm cuối cùng, coi như là mình đã nói nhỡ lời. Nàng nhìn tiểu A Hề chạy một mạch mang theo món đồ tốt gì đó đến trước mặt mình.

 

“Đệ dậy sớm đi hái hạt thông, nương vừa mới rang xong, tỷ nếm thử xem.”

 

“A, nóng quá…”

 

Nàng nhặt một hạt lên rồi vội buông xuống, nghe đệ ấy chỉ vào món ăn vặt trong tay giải thích.

 

“Đệ đã bóc sẵn một ít rồi, bên kia là loại còn vỏ, bên này mới là hạt đệ đã bóc, nhưng có thể nó hơi nguội một chút.”

 

Dao Trì Tâm cùng đệ ấy mở gói giấy ra, đặt lên một tảng đá lớn nhẵn nhụi. Khí hậu đã kề cận giữa tiết đông, may mà gió trong khe núi không quá lớn. Nàng vừa sờ sờ dái tai để hạ nhiệt độ cho ngón tay mình, vừa ngồi đối diện tiểu Hề Lâm bóc hạt thông ăn.

 

Chẳng hiểu sao, người khác đều gọi nàng là "Lâm cô nương", những người nhỏ tuổi hơn cũng gọi là "Lâm tỷ tỷ", nhưng Hề Lâm nhà nàng luôn cố chấp chỉ muốn gọi nàng là "Tỷ tỷ".

 

“Bữa sáng đệ chỉ ăn thứ này thôi sao?”

 

Nàng vừa bóc vỏ vừa hỏi: “Lúc trước tỷ chẳng phải đã mua rất nhiều đồ bổ rồi sao? Còn đặc biệt chuẩn bị đủ trứng bồ câu và trứng gà cho một tháng đưa nương đệ nữa. Đệ đang tuổi ăn tuổi lớn, nhìn gầy gò thế này —— nương đệ không nấu cho đệ ăn à?”

 

Dao Trì Tâm biết ngày bé ẩm thực của sư đệ rất thiếu thốn, nhưng không ngờ lại thiếu thốn đến mức này.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Thôn Kỳ Sơn nhìn nhân khẩu không hề ít, nhưng chủ yếu là dựa vào núi ăn núi. Lương thực vốn dĩ đã khan hiếm, nếu gặp phải thiên tai thì việc c.h.ế.t đói cũng chẳng phải chuyện hiếm lạ gì. Lại e ngại rắc rối từ "Đôi mắt", nên họ rất hạn chế việc ra ngoài mua sắm đồ đạc.

 

Chính vì vậy, chỉ mới ở lại một thời gian ngắn, nàng đã đem toàn bộ đồ trang sức có giá trị trên người đi cầm đồ, đổi về mấy xe lớn lương thực và đồ dùng.

 

Ít ra cũng có thể để đệ ấy được ăn thịt cá và rau củ tươi mới trong suốt mùa đông này.

 

Nàng muốn nuôi đệ ấy trở nên trắng trẻo mập mạp, khỏe mạnh vững chãi... Đúng như lời hứa mà nàng từng nói lúc trước.

 

Tiểu Hề Lâm xếp từng hạt thông đã bóc vỏ sang chỗ thuận tay của nàng, đáp rằng đệ ấy đã ăn sáng rồi.

 

“Nương đệ bảo ăn nhiều hạt thông sẽ tốt cho con gái hơn.”

 

Dao Trì Tâm thuận miệng thắc mắc: “Hả? Thật sao?”

 

“Vâng…”

 

Đệ ấy gật đầu đáp lại vô cùng chắc nịch.

 

Chắc hẳn đây cũng là món đồ tốt nhất mà hiện tại đệ ấy có thể đem ra được, bèn thề thốt cam đoan lặp lại: “Nương đệ bảo thế mà.”

 

“Vậy thì tỷ cảm ơn đệ nhé, tỷ sẽ ăn nhiều một chút.”

 

Ngay cả khi còn là một thiếu niên, sư đệ vẫn rất thích bám lấy nàng, thậm chí còn thích lẽo đẽo theo sau nàng nhiều hơn cả những gì Dao Trì Tâm tưởng tượng.

 

Mặc dù ngẫm nghĩ kỹ lại, bản thân nàng cũng chẳng làm được chuyện gì quá đỗi to tát, thế nên nàng luôn không hiểu được sự yêu thích của đệ ấy rốt cuộc từ đâu mà ra.

 

Nhưng nàng lại cảm thấy như thế này rất tốt, nàng thích được ở bên đệ ấy.

 

Ngày trước là thế, và bây giờ cũng vậy.

 

Bất kể là Hề Lâm nào, nàng đều thích.

 

Đang nói chuyện thì những cơn gió núi chợt thổi thốc vào mặt.

 

Cơn gió giữa trời đông dẫu chưa đến mức lạnh buốt thấu xương nhưng vẫn quất vào da thịt đau rát.

 

“Này.”

 

Nàng là tu sĩ nên không quá phụ thuộc vào y phục giữ ấm, lập tức cởi áo choàng ra khoác lên vai đệ ấy.

 

Phần lớn pháp khí trong nhẫn Tu Di, Dao Trì Tâm đều có thể sử dụng, chẳng hạn như tủ đựng quần áo. Nhờ đó mà nàng không phải lo lắng chuyện cơm áo, chỉ cần đem vài món ra chợ bán là đủ nuôi cả thôn suốt một năm.

 

Tuy nhiên thỉnh thoảng vẫn cần phải tránh tai mắt người ngoài.