Uổng Cho Sư Tỷ Có Nhan Sắc Tuyệt Trần

Chương 592



 

Hóa ra những lời đệ ấy nói lúc trước là thật...

 

Nếu không phải vì nàng, đệ ấy vốn dĩ đã không định tiếp tục sống nữa.

 

Nàng còn đang ngẩn ngơ, tia sáng trước mắt vẫn cứ không ngừng chạy tiếp về phía trước.

 

Kiếm Tông Bắc Minh nguyên khí đại thương từ đó về sau không gượng dậy nổi. Những toan tính của Quan Lan và tiểu thúc thúc đứt gánh giữa đường. Đương nhiên Bạch Yến Hành cũng chẳng còn cơ hội tiếp xúc với Dao Trì Tâm nữa.

 

Nàng cứ thế xuôi chèo mát mái sống đến năm 221 tuổi, vô âu vô lo, chẳng biết đến nỗi khổ hàn thử, cho đến ngày pháp trận sắp sửa sụp đổ.

 

Sự thật bất ngờ phơi bày ra ánh sáng.

 

Nàng ngã nhào từ tòa tháp cao xây bằng bọt biển xuống, cay đắng nhận ra cả cuộc đời mình chỉ là một vở kịch được sắp đặt từ trước, mọi điều tốt đẹp đều tẩm t.h.u.ố.c độc.

 

"Trận pháp cần được lấp đầy ngay lập tức, con bị mọi người ép lên. Sau đó cũng vậy... cục đá đã dụ dỗ con, xúi giục con, mang con chạy trốn về quá khứ."

 

Dao Trì Tâm ngồi bệt dưới đất, kinh ngạc đến không thốt nên lời. Chẳng hiểu sao, nàng đại khái có thể đoán được tâm trạng của "chính mình" lúc bấy giờ.

 

Đó là một Dao Trì Tâm chưa từng chứng kiến cảnh diệt môn trong đêm đại kiếp nạn, chưa từng nếm trải sự phản bội của người mình yêu thương, cũng chưa từng phải lăn lộn vật lộn trên con đường gập ghềnh để chứng minh bản thân.

 

Nàng khi ấy giống như một đóa hoa kiều diễm mãi mãi lớn lên dưới bầu trời xanh ngát và làn gió nhẹ êm đềm. Khi bất ngờ biết được mọi thứ mình từng tự hào đều là giả dối, nàng nhất định sẽ vô cùng bàng hoàng và lạc lối.

 

Hệt như ngày đó, khi nàng ngã quỵ dưới lưỡi kiếm Lôi Đình của Bạch Yến Hành vậy.

 

"Con..."

 

Nàng lẩm bẩm hỏi: "Cứ thế đi theo cục đá luôn, đúng không?"

 

Lão tổ tông khẽ mím môi, gật đầu thay cho lời khẳng định.

 

Khi từ ba ngàn năm trước trở về hiện tại, trong đầu Dao Trì Tâm từng lờ mờ lóe lên một đoạn ký ức đằng đẵng và xa lạ. Giờ phút này nàng đã biết nguồn gốc của đoạn ký ức ấy.

 

Cũng trong đoạn ký ức đó, nàng có thể nhìn thấy "nàng" của quá khứ đã bị mảnh vỡ xúi giục, bồng bềnh trôi dạt trong dòng sông năm tháng ra sao.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Dao Trì Tâm xa xôi ấy nhút nhát và rụt rè, đầy tủi thân và bất bình. Nàng coi hiện thực chẳng khác nào hồng thủy mãnh thú, chỉ muốn chạy trốn khỏi vực thẳm.

 

"Nàng" đã chấp nhận điều kiện do thần thạch đưa ra, nán lại trong những năm tháng xưa cũ một khoảng thời gian rất dài. Giống như một lữ khách lang thang không tìm thấy bến đỗ, cứ mãi mãi cô độc trôi dạt cùng thời gian đã mất.

 

Nàng đi qua rất nhiều thời đại, qua rất nhiều nơi, gặp gỡ vô số người, học được không ít điều, cũng chứng kiến số phận đã an bài của vô số người, và cả những quá khứ ngập tràn hy vọng.

 

Tổ sư đặt hai tay lên đầu gối, chăm chú nhìn những đường cong tỏa ánh sáng dìu dịu dưới chân: "Tuy nói thời gian dừng chân ở quá khứ dẫu có là vài chục năm hay mấy trăm năm, so với tốc độ thời gian bình thường thì cũng chỉ tựa như một cái chớp mắt, nhưng ta cảm nhận được rằng, con sẽ không quay về nữa."

 

"Ta đã chung sống cùng thần thạch mấy ngàn năm, thủ đoạn của nó ta là người rõ nhất. Nó đ.á.n.h vào nơi yếu ớt nhất trong nhân tâm, xuôi theo cảm xúc của con từng chút một kích động. Thất tình lục d.ụ.c, hỉ nộ ái ố, đã là con người thì ai cũng có điểm yếu, con không phải là đối thủ của nó."

 

"Lúc đó ta cứ ngỡ rằng mọi chuyện thực sự đã xôi hỏng bỏng không, thất bại trong gang tấc. Nào ngờ ngay vào thời khắc này."

 

Dao Trì Tâm thấy nàng ấy nở nụ cười với mình: "Con đã đến ba ngàn năm trước."

 

"Vào một khu rừng rất gần ngôi làng nhỏ ven núi."

 

Nàng lập tức hiểu ra tổ sư đang ám chỉ điều gì.

 

Khoảnh khắc đó, ánh mắt Dao Trì Tâm tĩnh lặng, nhưng trong lòng lại vừa bấn loạn vừa không thể tin nổi khi nghe nàng ấy nhẹ nhàng tiếp lời: "Có lẽ đối với bản thân con mà nói, đây chỉ là một đoạn ngắn ngủi không đáng kể trong vô số hành trình, nhưng đối với một người khác lại không hề như vậy. Con đã bước vào cuộc đời cậu ta, khiến cậu ta vào một ngày nào đó ở tương lai, đã đưa ra một lựa chọn khác."

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

"Nhưng khi đó chính con cũng không hề nhận thức được điều này."

 

"Bởi vậy, vào cái đêm mà ngọn lửa thiêu rụi căn cứ ở ngoại ô, dưới ánh trăng của sơn thôn nhỏ, sau khi con thổi xong khúc sáo "Phù Tra", con có biết ta đã nhìn thấy gì trong pháp trận không?"

 

Giọng điệu lão tổ tông ánh lên vẻ hưng phấn: "Thế giới khởi động lại."

 

Đây là chuyện mà nàng vạn vạn lần không ngờ tới.

 

Dù sao thì trận pháp sắp sửa sụp đổ, mà bản thân nàng cũng như ngọn đèn cạn dầu. Mọi diễn biến dường như đều chỉ hướng về một kết cục tuyệt vọng nhất, không thấy bất kỳ tia hy vọng cứu vãn nào. Ai mà ngờ được...