Nói đến đây, trong mắt nàng ấy chỉ còn lại ánh hào quang rực rỡ: "'Đá Ế Minh' là loại Thần Khí chỉ có thể thay đổi quá khứ. Khuyết điểm chí mạng nhất của nó, chính là vĩnh viễn không thể nhìn thấy 'tương lai'."
"Bởi vì con đã thay đổi tương lai của cậu ta. Ở rừng Bách Điểu, cậu ta vì con mà bước lên núi Dao Quang. Cho nên chiều hướng phát triển sau đó, bao gồm cả tuyến thời gian nguyên bản này cũng theo đó mà biến mất. Chuyện này e rằng đến chính bản thân hòn đá cũng không phát hiện ra, cho nên nó hoàn toàn mù tịt về mọi việc."
Chính vì thế, lần này nó lại tiếp tục đưa Dao Trì Tâm đến cùng một vị trí, vào cùng một thời điểm.
Tổ sư kéo cánh tay nàng lắc lắc, khiến thân thể nàng cũng lờ đờ lắc lư theo.
Dao Trì Tâm vẫn đang chầm chậm tiêu hóa những lời này, hồi lâu sau mới lên tiếng: "Cho nên Hề Lâm nói, 'ta' đột ngột biến mất không một dấu vết, thực chất không phải là quay lại hiện trường phong ấn ba ngàn năm sau, mà là..."
Cũng giống như thế giới mà lão tổ tông đang ở, đã tan biến vào hư không.
Tổ sư nhìn dáng vẻ ngơ ngác, thất thần của nàng, vẻ mặt dần dịu lại: "Hơn nữa, không hiểu vì sao."
"Dù ở bất kỳ tuyến thời gian nào —— từ thuở ban đầu, trong đêm đại kiếp nạn, hay là ở hiện tại sau sáu năm lùi lại, cậu ta vẫn luôn không hề ngần ngại mà đem lòng yêu con."
Chỉ cần nàng xuất hiện tại rừng Bách Điểu, đệ ấy sẽ hết lần này đến lần khác rời khỏi khu rừng ấy vì nàng.
"Tiểu Trì Tâm à."
Ánh mắt nàng ấy khẽ lấp lánh những tia sáng rực rỡ: "Thế giới này đã vì các con mà khởi động lại đấy."
"Cảm ơn con đã nguyện ý quay về."
Hốc mắt Dao Trì Tâm bỗng xót xa. Sau khi nghe xong những lời này, trong lòng nàng vô cớ dâng lên một nỗi buồn sâu thẳm.
Nàng che mặt bằng hai tay, khóc nức nở không một tiếng động.
Đệ ấy thực sự... đến cả một kẻ vô dụng như mình, yếu đuối như mình, một kẻ mà ngay cả chính mình cũng chẳng thể ưa nổi, đệ ấy cũng yêu thương đến thế sao...
Nàng lau đi những giọt nước mắt trên má, nức nở nghẹn ngào:
"Nhưng con lại làm cho đệ ấy đau lòng nhiều lần đến thế."
Ngay khoảnh khắc này, trong tâm trí nàng hiện lên hình ảnh lần đầu tiên gặp đệ ấy trong đêm đại kiếp nạn, cho đến những ngày tháng tu luyện gà bay ch.ó sủa sau đó. Nàng nhớ lại mỗi lần đệ ấy thẹn thùng đều sẽ lặng lẽ nghiêng người né tránh, những lúc không vui sẽ ngồi ngây ngốc, những lúc nghiêm túc sẽ chẳng bao giờ rời mắt đi.
Đệ ấy sẽ ăn những món ăn nàng nấu, sẽ cùng nàng làm tất cả những chuyện nàng muốn làm.
"Con nhớ đệ ấy lắm..."
Dao Trì Tâm khóc đến mức không thở nổi: "Nãi nãi, con thực sự rất nhớ đệ ấy..."
Đã bao lâu rồi nàng không được nhìn ngắm đệ ấy của hiện tại một cách trọn vẹn.
Kể từ khi bước chân về thời thượng cổ, lần cuối cùng gặp lại cũng đã là khoảnh khắc thoáng qua trước khi tiến vào trận pháp.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chỉ cần nghĩ đến việc trong kiếp này, đó chính là lần gặp mặt cuối cùng, nàng đã đau đớn đến mức không biết phải làm sao.
Tổ sư vươn tay ôm lấy nàng, vỗ nhè nhẹ lên mái tóc phía sau đầu.
Dao Trì Tâm vùi đầu vào n.g.ự.c nàng ấy, khóc rống lên một cách thống thiết.
Nàng biết trong cõi đời này, sẽ chẳng bao giờ có người thứ hai yêu nàng đến thế. Sẽ chẳng có một người, chẳng chút đắn đo giữ lại điều gì cho bản thân, mặc kệ ở bất kỳ không gian nào, năm tháng ra sao, đều không một chút chần chừ chạy về phía nàng, tin tưởng nàng, thậm chí sẵn lòng bỏ mạng vì nàng.
Thế nhưng thời gian lại không thể chảy ngược.
Nàng thực sự rất nhớ đệ ấy...
Nàng khó khăn lắm mới thấu hiểu được mọi chuyện.
Còn chưa kịp ở bên cạnh đệ ấy cho t.ử tế.
Hề Lâm một thân một mình ở bên ngoài, phải làm sao bây giờ...
Đệ ấy làm gì có người thân nào cơ chứ.
Và đúng ngay khoảnh khắc ấy, từ linh đài của Dao Trì Tâm truyền đến một rung động quen thuộc đã lâu không thấy.
Còn chưa kịp phản ứng.
Một giọng nói vô cùng thân thuộc nhưng có phần dè dặt vang lên bên tai:
"Sư tỷ."
"Hề Lâm..."
Có lẽ do quá bất ngờ, nàng hoàn toàn gọi tên theo bản năng trong vô thức.
Ngay sau đó Dao Trì Tâm luống cuống tay chân bò dậy, lặp lại trên linh đài với vẻ khó tin: "Hề Lâm? Hề Lâm, là đệ đó sao?"
Thanh niên đầu dây bên kia rõ ràng cũng không ngờ tới, nhất thời chẳng biết nói gì: "Là đệ... tỷ hiện tại thế nào rồi? Tỷ đang ở đâu?"
Nhưng âm thanh lọt vào tai gần như nghẹn ngào đến mức câu chữ lộn xộn. Hắn lặng lẽ chờ Dao Trì Tâm bình tĩnh lại một lát, chẳng rõ là chua xót hay thở dài, khóe môi khẽ động đầy tâm trạng, cuối cùng chỉ thốt ra một câu: "Sư tỷ, đừng khóc."
"Ừ..."
Nàng ngồi dưới đất bưng kín mắt, dẫu biết rõ đệ ấy không nhìn thấy, nhưng vẫn gật đầu theo phản xạ.