Uổng Cho Sư Tỷ Có Nhan Sắc Tuyệt Trần

Chương 75



 

"Ta nói này đại thiếu gia ơi, đến nước này rồi, tôn trọng hay không thì có gì quan trọng chứ. Sao cái đầu ngươi cứ cứng nhắc như một đường thẳng vậy……"

 

Lão chưa dứt lời, Bạch Yến Hành đi phía trước khẽ dừng bước, hơi nghiêng mặt lại. Đôi mắt lạnh lẽo như sao băng lấp ló sau lọn tóc mai toát lên vẻ nguy hiểm:

 

"Ta có nguyên tắc của riêng ta, đừng có dạy ta cách làm việc."

 

"……"

 

Mặc dù đối phương thấp hơn mình hẳn một đại cảnh giới, nhưng vị trưởng lão Kiếm Tông xuất thân là đan tu này vẫn bất giác nuốt nước bọt cái ực.

 

Người thanh niên ném cho lão một cái nhìn khó đoán buồn vui rồi mới thu lại ánh mắt, tự mình rảo bước về khu nhà nghỉ.

 

Đợi hắn đi xa, vị trưởng lão mới hậm hực hừ lạnh một tiếng: "Thằng nhãi ranh. Lão tông chủ nhặt về một con sói mắt trắng rồi. Ta thấy sớm muộn gì nó cũng quay lại c.ắ.n cho ông ta một vố đẫm m.á.u cho mà xem."

 

Dao Trì Tâm nằm liệt trên giường hoàn toàn không hay biết trận cuồng phong bão táp do mình gây ra bên ngoài. Vừa rời khỏi đài diễn võ là đã có đan tu của nhà mình túc trực sẵn để chữa trị, nàng dứt khoát mặc kệ sự đời, lăn ra ngủ một giấc ngon lành.

 

Giấc ngủ này kéo dài lê thê, có lẽ vì lúc tỉnh vừa mới choảng nhau một trận với Bạch Yến Hành, nên trong mơ vẫn tiếp tục bị hắn truy sát.

 

Nàng ngự kiếm chạy trối c.h.ế.t bay qua nửa cái Cửu Châu. Những người quen gặp trên đường, ai nấy đều là lũ nội quỷ hai mặt. Thậm chí đến cả Lâm Sóc cũng đứng ở chiến tuyến đối lập, hô hào đòi c.h.é.m đòi g.i.ế.c nàng.

 

Đại sư tỷ vất vả lắm mới tìm được một quán trà nhỏ ven đường để dừng chân uống ngụm nước. Chén trà vừa kề đến môi, một lớp khói màu tím quỷ dị đã bốc lên bao phủ bề mặt.

 

Sau đó, màu tím ấy hóa thành ánh chớp Lôi Đình, giật cho nàng tê liệt không bò dậy nổi.

 

Bạch Yến Hành giơ cao thanh kiếm, đứng từ trên cao nhìn xuống phán xét: "Với cái loại tu vi này của cô, ngoài việc xuống trần gian lừa gạt đám bách tính ngu muội ra, thì chẳng được cái tích sự gì."

 

Nói xong, hắn lại gật đầu với vị sư đệ đang đứng phía sau nàng: "Đan độc đã ngấm vào linh cốt, thật đáng tiếc. Nếu là ngày thường, cũng coi như là một đối thủ xứng tầm để giao đấu."

 

Chẳng hiểu sao, khi nghe những lời này, Dao Trì Tâm trong giấc mơ bỗng sởn gai ốc lạnh toát sống lưng.

 

Nàng có cảm giác như hụt chân bước vào khoảng không, rùng mình một cái rồi choàng mở mắt.

 

Bên mép giường đứng chật ních người, tiếng hỏi han liên tục vang lên: "Tỉnh rồi!", "Tỷ thấy trong người thế nào?", "Có còn đau ở đâu không?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nàng lia mắt nhìn từng khuôn mặt một, toàn là mấy tiểu sư muội ngày thường hay cùng nhau đàn hát ngắm trăng.

 

Và người đứng đầu chính là Lãm Nguyệt.

 

"Diệp trưởng lão đã cho sư tỷ uống đan d.ư.ợ.c rồi, tổn thương ở chân nguyên đã được chữa trị, phần còn lại cứ từ từ tĩnh dưỡng là khỏi." Lãm Nguyệt đắp lại chăn cho nàng, nhưng Dao Trì Tâm lại khăng khăng đòi ngồi dậy.

 

Nàng nhìn quanh một vòng, không thấy bóng dáng Lâm Sóc và Tuyết Vi đâu.

 

Cũng phải.

 

Hai người họ còn phải tham gia đại bỉ. Hơn nữa trong thời kỳ đặc biệt này, Diệp Quỳnh Phương với thân phận trưởng lão cũng phải đích thân giám sát việc phòng thủ an ninh cho toàn bộ núi Dao Quang, đâu có nhiều thời gian rảnh rỗi mà túc trực bên cạnh nàng.

 

"Sư tỷ có cần gì không? Để muội đi lấy cho."

 

Lãm Nguyệt vừa định quay đi thì bị Dao Trì Tâm cản lại.

 

Vừa mới bừng tỉnh từ cơn ác mộng, nàng thực sự không muốn người đầu tiên mình nhìn thấy lại là cô ta.

 

Dao Trì Tâm tìm mãi không thấy người muốn tìm, chỉ nói: "Muội không cần bận tâm đâu."

 

Câu thứ hai nàng nói là: "Sư đệ của ta đâu rồi? Hề Lâm đang ở đâu?"

 

Việc Đại sư tỷ bị thương nặng là một sự kiện chấn động cả núi Dao Quang. Tuy nói rằng trong kỳ Huyền môn luận đạo không ai ra đòn hiểm độc, thương tích cũng chẳng đến mức thập t.ử nhất sinh, nhưng đối với một Dao Trì Tâm số lần làm nhiệm vụ đếm trên đầu ngón tay mà nói, thì đây đã bị coi là trọng thương rồi.

 

Đầu tiên là trưởng lão đích thân ra mặt chữa trị, sau đó là lớn bé lớn nhỏ các sư huynh đệ, tỷ muội trên núi ùn ùn kéo đến hỏi han quan tâm. Ngay cả Dao Quang Minh cũng phải bỏ dở trận đấu chạy về ngó một cái.

 

Hề Lâm nhập môn mấy năm nay, hôm nay mới coi như lần đầu tiên được chứng kiến cảnh tượng này.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Hắn từ đài Đoạn Phong trở về tiểu viện, thấy trong phòng Dao Trì Tâm đã chật kín người, hắn không tiện bước vào. Ngẫm nghĩ kỹ lại, hắn dường như cũng chẳng có tư cách gì để xen vào, thế là đành đứng từ xa dưới gốc cây nghe ngóng tiếng người.

 

Một lát sau, thấy Dao Quang Minh rời đi, hắn biết tình hình không có gì đáng ngại. Đến khi thấy Chu Tước trưởng lão cũng bước ra khỏi cửa, hắn đoán chừng việc trị liệu đã xong xuôi.