Uổng Cho Sư Tỷ Có Nhan Sắc Tuyệt Trần

Chương 76



 

Vị nữ tu thường xuyên mang điểm tâm đến cho nàng thì bận tối mắt tối mũi, đi lại vội vã mắt nhìn thẳng.

 

Hề Lâm đứng nhìn thêm một lúc, nghiêng người nhường đường cho một nữ đệ t.ử đi qua.

 

Phải công nhận rằng, số người vây quanh sư tỷ thực sự quá đông, đông đến mức gần như không có chỗ chen chân. Hắn nhìn quanh quất, tìm một góc khuất yên tĩnh dựa lưng vào thân cây ngồi xuống.

 

Trước kia khi đóng kín cửa phòng tu luyện hắn còn chưa cảm nhận rõ, bây giờ hắn mới lờ mờ hiểu được sức nặng của ba chữ "Đại sư tỷ".

 

Nàng vĩnh viễn không bao giờ thiếu người chăm sóc, và dù có thế nào cũng chẳng cần đến phần của hắn.

 

Khi Hề Lâm đang ngồi thẫn thờ trong góc, hành lang bỗng vang lên tiếng động sột soạt.

 

Hắn quay đầu lại, thấy Dao Trì Tâm đang vịn lan can bước ra ngoài với những bước chân khập khiễng, ánh mắt không ngừng dáo dác nhìn quanh, tựa như đang tìm kiếm vật gì đó.

 

Không hiểu sao, trong đầu hắn bất giác lóe lên một ý nghĩ, rồi vô thức chậm rãi đứng dậy.

 

Giọng Dao Trì Tâm vang lên nửa thăm dò nửa nghi ngờ: "Người đâu rồi? Sư đệ ——"

 

Hề Lâm khựng lại một nhịp, vội vàng bước ra từ phía sau thân cây: "Đệ đây."

 

Vừa nhìn thấy hắn, gương mặt nàng lập tức bừng sáng, đôi lông mày giãn ra. Nàng vẫy tay gọi, không đợi hắn kịp phản ứng đã tự mình nhảy cò cò tới. Bước chân loạng choạng chực ngã, Hề Lâm lập tức sải nhanh vài bước, đưa tay ra cho nàng làm điểm tựa.

 

Đại sư tỷ nắm lấy cánh tay hắn, ngẩng mặt lên. Đôi mắt nàng long lanh lấp lánh, tràn đầy sinh khí tiên linh, dường như đã hoàn toàn hồi phục.

 

Dao Trì Tâm vẫn cảm thấy lúc này chỉ có nhìn thấy sư đệ, trong lòng mới thực sự vững dạ.

 

"Tìm đệ nãy giờ, sao không vào xem ta thế nào."

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Giọng nàng mang theo chút oán trách hờn dỗi, khiến hắn chẳng biết phải trả lời sao cho phải. May mà Dao Trì Tâm chuyển chủ đề rất nhanh, ngay câu tiếp theo đã hỏi: "Thế nào, mặc dù ta lăn lộn dưới đất nhếch nhác thật, nhưng thuật pháp cũng tiến bộ nhiều rồi đúng không?"

 

Hề Lâm nhìn nàng với ánh mắt phức tạp. Trong một thoáng, hắn không rõ cảm giác của mình rốt cuộc là sự lúng túng hay là một điều gì khác nữa.

 

"Tỷ vẫn nên……"

 

Cuối cùng hắn nói, "Vẫn nên dưỡng thương cho khỏe đã."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Nhắc đến chuyện dưỡng thương, Đại sư tỷ cố tình giả bộ ngây ngô hỏi: "Ta thê t.h.ả.m thế này rồi, cái lịch học thuộc sách hàng ngày có thể tạm hoãn một thời gian không? Bây giờ đầu ta cứ váng vất, e là sẽ ảnh hưởng đến trí nhớ……"

 

Hắn hiếm hoi nuông chiều: "Tỷ tự quyết định đi……"

 

Thương tích của tu sĩ, chỉ cần không đe dọa đến tính mạng, đa phần đều có thể dựa vào cơ chế tự phục hồi của bản thân mà từ từ bình phục. Dao Trì Tâm lại không thiếu đan d.ư.ợ.c hay linh thạch. Nàng ngả lưng nằm xuống chiếc giường làm từ gỗ dâu Đế Nữ, chỉ cần ngủ nửa ngày là lại có thể tung tăng chạy nhảy như bình thường.

 

Nàng phẩy tay đuổi Lãm Nguyệt đi, không cho nàng ta ở lại chăm sóc mình.

 

Nếu là trước kia, hiếm khi mới bị bệnh một trận, Đại sư tỷ chắc chắn sẽ làm mình làm mẩy một phen, tận hưởng sự chăm sóc ân cần của bạn bè thân thích. Nhưng giờ đây, khi bất chợt nhận ra rất nhiều sự quan tâm ấy lại ẩn chứa dã tâm thâm độc, nàng cũng chẳng còn tâm trạng đâu mà tỏ vẻ nữa.

 

Đêm xuống, nàng trèo lên mái nhà, mượn ánh trăng để nhập định điều tức. Vừa hoàn thành một vòng đại chu thiên, nàng cảm nhận được có người đang tiến lại gần.

 

Dao Trì Tâm mở mắt ra, thấy Hề Lâm đang chìa một chiếc bình sứ nhỏ về phía mình.

 

"Sư tỷ, t.h.u.ố.c Diệp trưởng lão gửi tới đây."

 

Tiểu viện này đã được Đại sư tỷ hạ lệnh, chỉ duy nhất sư đệ là được tự do ra vào.

 

Nàng nuốt viên đan d.ư.ợ.c, thấy hắn ngồi xuống bên cạnh liền bắt đầu hào hứng thao thao bất tuyệt kể về những kinh nghiệm rút ra từ trận đòn tơi bời ban ngày.

 

Dao Trì Tâm đã giải quyết xong rắc rối lớn mang tên Thứu Khúc, lại còn tiện tay kéo thêm thù hận giữa Kiếm Tông và Dao Quang. Nhiệm vụ vượt mức hoàn thành, giờ lại còn có cớ dưỡng thương để danh chính ngôn thuận trốn tránh tu luyện, tâm trạng nàng quả thực đang phơi phới như mở cờ trong bụng.

 

Thật chưa từng thấy ai bị ăn đòn mà còn có thể huênh hoang khoe khoang bản lĩnh như vậy. Ngay cả "Nguyên Lão" trên ngón tay cũng dần dần không chịu nổi, phát ra ánh sáng như đang phỉ nhổ nàng.

 

Còn Hề Lâm thì chống cằm, trầm ngâm lắng nghe.

 

Hắn quan sát nét mặt nàng. Ngũ quan thanh tú ấy không có lấy một nét giả tạo nào, không có sự chán nản vì thua cuộc, cũng chẳng hề có cái vẻ đau thương mất kiểm soát như lúc nàng bước lên đài thi đấu.

 

Dường như sự uất hận, bi thương cùng giọt lệ mỏng manh thoáng qua trong khoảnh khắc đó chỉ là một ảo ảnh.

 

Dao Trì Tâm: "…… Chỉ tiếc cho thanh Quỳnh Chi của ta, không biết có sửa lại được không. Ta thích nó lắm."