Kiệu hoa bỗng nhiên dừng lại.
Tiếng kèn sáo cũng im bặt.
Ta nghe thấy bên ngoài có tiếng người xì xào bàn tán, bước chân hỗn loạn, dường như có ai đó đã chặn lối đi.
Tim ta bỗng hẫng một nhịp.
Không, không thể nào.
Kiếp trước vào lúc này, Thẩm Ngọc đáng lẽ đang luyện binh ở ngoại thành, căn bản không có mặt tại kinh sư.
Rèm kiệu bỗng bị vật gì đó khẽ chạm vào.
Là roi ngựa.
Có kẻ đã dùng roi ngựa vén rèm kiệu của ta lên.