“Phu nhân, lão gia tối nay sẽ qua viện chính dùng cơm ạ.”
Xuân Đào lại nhỏ giọng bẩm báo thêm một câu.
“Biết rồi.”
Ta đứng dậy, đi vào trong phòng thay một bộ quần áo khác chỉnh tề hơn.
Không phải là ta cố tình ăn diện làm dáng làm gì, mà là ta không muốn để Bùi Khối nhìn ra được chút dấu vết mệt mỏi nào của ta sau khi đã phải trải qua một ngày sóng gió kinh hoàng vừa qua.
Trên bàn ăn, Bùi Khối ngồi đối diện với ta, ăn uống có vẻ vô cùng uể oải, tâm trí để tận đâu đâu ấy.
Hắn dăm lần bảy lượt ngước mắt lên nhìn ta, bộ dạng muốn nói lại thôi vô cùng ngập ngừng.
Cuối cùng vẫn là hắn chịu mở miệng phá vỡ bầu không khí im lặng trước:
“Chuyện ngày hôm nay, ta đều đã xử lý ổn thỏa đâu vào đấy cả rồi.
Bích Đào đã bị đuổi cổ đi rồi, chuyện của đứa muội muội kia của nàng cũng điều tra rõ ràng rồi, hoàn toàn không có chút liên quan dính dáng gì đến nàng cả.”
“Ừm.”
Ta gắp một miếng thức ăn bỏ vào miệng, thong thả chậm rãi nhai nuốt.
“Phía mẫu thân ta kia, nàng cũng đừng nên để tâm chấp nhặt làm gì.
Người già rồi, tai nặng mắt mờ nên dễ bị đám người hầu kẻ hạ tiểu nhân bên cạnh xúi giục lừa gạt mà thôi.”
“Ừm.”
“Ngoài ra,” Bùi Khối buông đũa xuống, nhìn thẳng vào mắt ta hỏi, “Mấy thứ tài sản ngày hôm nay nàng mang ra khoe kia, rốt cuộc là có chuyện như thế nào thế hả?”
Hắn rốt cuộc cũng chịu mở miệng hỏi thẳng vào vấn đề chính yếu mà hắn quan tâm nhất rồi.
Ta cũng buông đũa xuống, lấy khăn lụa nhẹ nhàng lau khóe miệng rồi bảo:
“Sản nghiệp hồi môn do mẫu thân con để lại cho con.”
“Của hồi môn sao?”
Chân mày Bùi Khối nhíu c.h.ặ.t lại, “Lúc nàng mới gả vào đây, trong tờ danh mục của hồi môn đâu có thấy ghi chép mấy thứ tài sản khổng lồ này đâu.”
“Có ghi chép đàng hoàng đấy chứ ạ.”
Ta bảo, “Ở trang cuối cùng của tờ danh mục của hồi môn, có đính kèm thêm một hàng chữ nhỏ——‘Ngoài ra còn có một số cửa tiệm dinh cơ ở ngoại thành, văn tự khế ước được lưu trữ riêng’.
Chàng không chịu lưu tâm nhìn thấy đó sao?”
Hắn đời nào chịu lưu tâm nhìn thấy cơ chứ.
Năm xưa lúc cưới ta về làm vợ, hắn đến một cái liếc mắt cũng chẳng thèm ngó ngàng kỹ càng vào tờ danh mục của hồi môn của ta nữa cơ mà.
Trong mắt hắn bấy lâu nay, ta chẳng qua chỉ là một đứa con gái của một gia đình sa sút lụi bại không có chút tiếng tăm địa vị gì, hoàn toàn đáng khinh không đáng để tâm tới.
“Mấy cái cửa tiệm đó... nguồn thu nhập hằng năm thu về được khoảng bao nhiêu bạc thế?”
Khi Bùi Khối hỏi câu này, giọng điệu có chút không tự nhiên, lộ rõ vẻ tham lam thấp thỏm.
“Cũng không nhiều lắm đâu ạ.”
Ta quyết định không nói sự thật cho hắn biết.
Không phải là ta cố tình muốn giấu giếm lừa gạt hắn làm gì, mà là ta muốn mượn cơ hội này để quan sát xem hành vi biểu hiện tiếp theo của hắn sẽ ra sao.
“Vậy tại sao từ trước đến nay chưa từng nghe nàng hé răng nhắc tới bao giờ vậy?”
“Chàng có bao giờ chịu mở miệng hỏi han đến đâu cơ chứ.”
Bùi Khối bị một câu nói của ta chặn họng đến nghẹn lời.
Hắn há hốc mồm miệng muốn nói cái gì đó nhưng rốt cuộc chỉ có thể ú ớ “Ừm” lên một tiếng đầy gượng gạo, rồi lại cúi gằm mặt xuống tiếp tục cắm cúi ăn cơm.
Bầu không khí trên bàn ăn bỗng chốc trở nên vô cùng tinh vi, ngột ngạt lạ thường.
Ta lặng lẽ nhìn Bùi Khối, trong đầu bỗng nhiên nhớ tới một câu nói khác của mẫu thân trong bức di thư mà lúc trước ta chưa từng lưu tâm đọc kỹ.
Câu nói đó là:
“Con à, mấy thứ tài sản này là đường lui hộ thân của con, chứ tuyệt đối không phải là quân bài dùng để đổi lấy tình cảm của nam nhân đâu nhé.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nếu con phát hiện ra người phu quân của con bỗng nhiên thay đổi thái độ, đối xử tốt với con hơn hẳn sau khi biết con sở hữu những thứ này, thì con phải hiểu rõ một điều rằng, hoàn toàn không phải vì hắn yêu thương con người con đâu, mà là vì hắn đang thèm khát đắm say mấy thứ tài sản của con mà thôi.”
Mẫu thân nhìn nhận nhân sinh quả thực vô cùng thấu suốt, chuẩn xác đến ghê người.
Thái độ cư xử của Bùi Khối đối với ta lúc này rõ ràng đã bắt đầu có sự chuyển biến rõ rệt rồi.
Không phải là vì hắn bỗng nhiên nhận ra nét đẹp phẩm chất gì của ta, mà là vì hắn vừa mới phát hiện ra rằng, ta hoàn toàn không phải là một đứa con gái “thấp kém không đáng để tâm tới” như hắn vẫn thường nghĩ bấy lâu nay nữa rồi.
Ngày tháng cứ thế trôi qua thêm ba ngày nữa.
Trong ba ngày ngắn ngủi này, chiều hướng dư luận gió thổi trong phủ đã có sự thay đổi đến ch.óng mặt.
Mấy đứa người hầu kẻ hạ ngày trước vốn chẳng mấy khi thèm đoái hoài chào hỏi ta, nay lại chủ động tranh nhau chạy lại thỉnh an, lấy lòng ta đủ đường.
Mấy mụ già thô kệch ngày thường hay tụ năm tụ ba nói xấu sau lưng ta, nay cứ vừa nhìn thấy bóng dáng ta từ xa là đã vội vã rẽ lối né tránh không dám chạm mặt.
Phía Bùi phu nhân bên kia cũng hoàn toàn im hơi lặng tiếng tắt ngấm hẳn, nghe đâu là do Bùi lão phu nhân đã gọi bà ta lại nói chuyện răn đe một trận ra trò, bà ta tuy trong lòng vẫn nhìn ta không thuận mắt lắm nhưng tạm thời không dám tiếp tục kiếm chuyện gây sự nữa.
Vương thị ngay ngày hôm sau khi xảy ra chuyện đã vội vã cuốn gói hành lý trở về nhà mẹ đẻ ngay lập tức.
Lúc dời đi đến một lời chào hỏi xã giao cũng chẳng thèm để lại.
Xuân Đào kể lại rằng, Vương thị trước khi bước ra khỏi cửa còn đập vỡ nát cả một bộ ấm chén bằng sứ quý giá, miệng không ngừng lẩm bẩm ch/ửi rủa om sòm, cũng chẳng rõ là đang trút giận lên đầu ai nữa.
Ta cũng chẳng rảnh hơi đâu mà thèm bận tâm quản mấy cái chuyện ruồi bu đó làm gì.
Mấy ngày nay ta bận tối tăm mặt mũi vì một chuyện quan trọng hơn nhiều——tiếp quản quán xuyến toàn bộ các sản nghiệp hồi môn do mẫu thân để lại.
Ta đem toàn bộ các văn bản hợp đồng cho thuê ra rà soát đối chiếu lại một lượt, kinh ngạc phát hiện ra có mấy cửa tiệm bị đám khách thuê hợp mưu ép giá, số tiền thuê thu về thấp hơn so với giá thị trường hiện tại ngót nghét gần ba thành.
Trước đây ta hoàn toàn không biết gì về mấy chuyện này là vì mẫu thân bấy lâu nay đều gửi gắm ủy thác cho một vị lão chưởng quầy già cả đứng ra trông nom quản lý hộ.
Vị lão chưởng quầy đó họ Chu, năm nay đã ngoài sáu mươi tuổi rồi, từ thời mẫu thân ta còn sống tại thế đã luôn một mực trung thành giúp bà quán xuyến mấy chuyện này.
Ta thu xếp thời gian tìm đến tận nhà Chu tiên sinh một chuyến.
Chu tiên sinh sinh sống trong một ngôi nhà nhỏ thanh tịnh cổ kính, vừa nhìn thấy bóng dáng ta bước vào cửa, ông cụ liền ngẩn người ra tại chỗ trong thoáng chốc, rồi hai hàng nước mắt già nua cứ thế tuôn rơi lã chã.
“Tiểu thư,” ông cụ vẫn quen miệng gọi ta là tiểu thư như ngày trước, “Người rốt cuộc cũng chịu tới tìm lão già này rồi.
Lão nô đã mòn mỏi chờ đợi người suốt ba năm trời nay rồi đấy ạ.”
“Chu tiên sinh, mấy năm nay sổ sách kế toán của các cửa tiệm, người có thể cho con xem qua một lượt được không ạ?”
“Được chứ, tất nhiên là được rồi ạ.
Lão nô bấy lâu nay vẫn luôn lưu giữ cẩn thận để chờ ngày tiểu thư tới kiểm tra đối chiếu mà.”
Chu tiên sinh đem toàn bộ sổ sách kế toán bày bừa ra đầy cả một bàn, ta phải tiêu tốn mất cả một ngày trời ròng rã mới có thể xem xét đối chiếu xong xuôi tất thảy mọi thứ.
Hệ thống sổ sách được ghi chép vô cùng rõ ràng minh bạch, từng khoản thu vào chi ra đều được liệt kê chi tiết cụ thể không sai một ly.
Còn về chuyện mấy cửa tiệm bị đám khách thuê hợp mưu ép giá kia, Chu tiên sinh cũng biết rõ trong lòng, nhưng ngặt nỗi ông cụ lực bất tòng tâm không cách nào giải quyết được——kể từ sau khi mẫu thân qua đời, sản nghiệp vô chủ không có người đứng mũi chịu sào ra mặt quyết định, một mình ông cụ là thân phận lão chưởng quầy thấp kém làm sao có thể áp chế nổi đám thương nhân xảo quyệt, cáo già ngoài kia cho được.
“Kể từ ngày hôm nay trở đi, con sẽ đứng ra làm chủ.”
Ta bảo.
Chu tiên sinh nhìn thẳng vào mắt ta, trong ánh mắt chứa đựng một vẻ vô cùng lo lắng bất an:
“Tiểu thư, người vừa phải căng sức ra quản lý việc nhà bên Bùi phủ, lại vừa phải hao tâm tổn sức quán xuyến mấy cái cửa tiệm này, liệu có kham nổi không ạ?”
“Việc nhà bên Bùi phủ kia, con dự định sẽ buông tay không thèm quản nữa rồi ạ.”
Chu tiên sinh ngẩn người ra vì kinh ngạc:
“Buông tay không quản nữa sao?”
“Vâng.”
Ta bảo, “Chìa khóa kho chứa đồ đã giao nộp ra ngoài rồi, chuyện của Bùi phủ cứ để mặc cho bọn họ tự sinh tự diệt tự quản lý lấy.
Con sau này sẽ dồn toàn bộ tâm trí sức lực vào việc kinh doanh quản lý mấy thứ sản nghiệp của riêng mình mà thôi.”
Chu tiên sinh nhìn chằm chằm vào ta một hồi lâu, rồi ông cụ bỗng nở một nụ cười vô cùng mãn nguyện.
“Tiểu thư, người quả thực càng lúc càng giống phu nhân năm xưa rồi đấy ạ.”