“Chỉ là di vật của mẫu thân đã không còn —"
Ta ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt hắn.
“Hôn sự này, càng không có cách nào bàn tới."
Tiếng xầm xì bàn tán trong tiệc bỗng chốc bùng nổ như ong vỡ tổ.
Sắc mặt Thẩm Tri Hành sa sầm xuống.
Ta nói tiếp, ngữ khí bình thản như thể đang đọc sổ sách:
“Biểu ca nói bộ trang sức kia đã thua cho Triệu gia ở đông thành.
Vân Cẩm có một điều không rõ — đó là di vật của mẫu thân ta, chưa từng tặng cho bất kỳ ai, biểu ca làm sao có thể 'thua' đi được?"
Khóe miệng hắn giật giật một cái.
“Triệu gia là nhà buôn đứng đắn, trọng nhất danh tiếng.
Nếu để người ta biết được họ nhận đồ vật không rõ lai lịch, e là việc buôn bán cũng khó lòng làm tiếp."
Ta khựng lại một chút.
“Biểu ca, trên tờ giấy nợ của huynh, viết là 'gán nợ' hay là 'bán đứt'?"
Sắc mặt Thẩm Tri Hành triệt để đại biến.
Hắn trăm phương ngàn kế cũng không ngờ tới ta lại dám ở trước mặt bàn dân thiên hạ hỏi ra câu này.
Nụ cười của mẹ kế cũng cứng ngắc nơi khóe miệng.
Ta bưng chén rượu, đứng bật dậy.
“Triệu gia nếu như chứa chấp tang vật, truyền ra ngoài thật không lọt tai.
Biểu ca nếu như viết giấy nợ mà không nhận, phía sòng bạc bên kia e là cũng khó lòng ăn nói."
Ta nhìn khắp sảnh quan khách, mỉm cười một tiếng.
“Hôm nay là tiệc thọ của mẫu thân, vốn nên nói lời cát tường.
Chỉ là Vân Cẩm chợt nhớ tới, mẫu thân sinh tiền từng dạy bảo ta — sổ sách phải rõ ràng, huynh đệ ruột thịt cũng phải sòng phẳng."
Ta bưng chén rượu, hướng Thẩm Tri Hành khẽ nâng.
“Biểu ca, chén rượu này, kính huynh."
“Chúc huynh sớm ngày trả hết nợ bạc sòng bài."
Ta nói đoạn, ngửa đầu uống cạn một hơi.
Khắp sảnh ch/ết lặng.
Mặt Thẩm Tri Hành đỏ gắt lên như gan heo.
Hắn siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, các khớp xương kêu lên răng rắc, định nói điều gì đó, nhưng lại bị một ánh mắt của mẹ kế ngăn lại.
Mẹ kế đứng dậy, cười xòa nói:
“Đứa nhỏ này, uống nhiều rồi nên nói lời mê sảng.
Tri Hành à, con lui xuống trước đi, để con bé nghỉ ngơi một chút."
Thẩm Tri Hành nghiến răng, phất mạnh tay áo bỏ đi.
Cuộn hôn thư kia vẫn còn để lại trên bàn, giống như một cái tát vang dội.
Ta cứ ngỡ chuyện này thế là qua chuyện.
Nhưng ta đã lầm.
Ngay đêm hôm đó, ta bị khóa c.h.ặ.t trong viện t.ử của chính mình.
Mẹ kế đích thân đến gõ cửa.
Mụ đứng ngoài cửa, ngăn cách bởi một tấm phiến gỗ, giọng điệu dịu dàng đến mức bất thường:
“Vân Cẩm à, lời con nói tiệc ban ngày, truyền ra ngoài sẽ tổn hại đến danh tiết.
Mẫu thân cũng là vì tốt cho con, con cứ ở tạm trong viện vài ngày, đợi đầu sóng ngọn gió qua đi rồi tính tiếp."
Ta lắng nghe, không đáp một lời.
Cửa viện đã tra chìa khóa.
Ngay cả cửa sổ cũng bị người ta dùng đinh đóng ch/ết từ bên ngoài.
Nha hoàn thân cận Tiểu Hồng cuống cuồng như kiến bò chảo nóng:
“Tiểu thư, chuyện này biết phải làm sao đây?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta bảo:
“Chờ."
Đêm thứ hai, Thẩm Tri Hành đến.
Hắn là trèo tường mà vào.
Một nam t.ử ngoại tộc, lại có thể nghênh ngang trèo vào nội viện hầu phủ, ta thậm chí lười phải nghĩ ngợi xem gã giữ cửa đã nhận bao nhiêu bạc đút lót.
Khi hắn đẩy cửa sổ nhảy vào, mang theo một mùi rượu nồng nặc.
Tiểu Hồng hoảng sợ chắn trước mặt ta.
Thẩm Tri Hành một tay gạt phắt con bé ra, ném một cuộn giấy lên bàn ta.
Chính là một bản hôn thư khác.
Nội dung y hệt như ngày hôm qua, chỉ có điều nơi ký tên đã có sẵn danh tự của hắn, lại còn đóng cả tư chương.
“Ký đi."
Mắt hắn đỏ ngầu, giọng khản đặc.
“Ký vào, ba năm sau ta rước muội qua cửa."
Ta nhìn hắn, không hề nhúc nhích.
Hắn ghé sát lại, hạ thấp giọng, gần như nghiến răng nghiến lợi mà rằng:
“Không ký, ngay đêm nay sẽ có người đồn đại muội cùng ta tư thông."
Đồng t.ử ta khẽ co rút.
“Đến lúc đó, ngay cả vị trí trắc thất muội cũng chẳng có mà làm."
Hắn cười, nụ cười như loài rắn độc.
“Tự muội chọn lấy."
Đêm hôm đó, ta ngồi trước bàn, nhìn cuộn hôn thư kia, ngồi ròng rã suốt một đêm.
Tiểu Hồng ngồi xổm ở góc phòng khóc sụt sùi.
Ta không khóc.
Ta nhớ lại rất nhiều chuyện.
Nhớ lại bát thu/ốc mà mẹ kế bưng đến trước lúc mẫu thân lâm chung.
Nhớ lại phụ thân nói “Đồ đạc của mẫu thân con, vốn dĩ thuộc về Thẩm gia".
Nhớ lại những năm qua, mỗi một lần ta tưởng rằng mình đã giữ được thứ gì, thì cuối cùng đều bị người ta đoạt mất.
Trời vừa hửng sáng, ta cầm b/út lên.
Tiểu Hồng khóc lớn gọi:
“Tiểu thư, đừng mà —"
Trên tờ hôn thư, ta viết một dòng chữ.
Không phải ký tên.
Mà là “Thẩm Tri Hành nợ Triệu gia ba ngàn lượng bạc sòng bài, lấy một bộ trang sức vàng ròng nạm hồng ngọc gán nợ, lập chữ làm bằng".
Sau đó, ta gấp gọn lại, thu vào trong tay áo.
Ngày thứ ba, tin tức truyền khắp toàn bộ Hầu phủ.
Liễu Như Yên ở ngoài hoa viên “vô tình" để cho nha hoàn nghe thấy tiếng khóc lóc của mình.
Đám nha hoàn xầm xì bàn tán — nói Thẩm tiểu thư ban đêm tư hội cùng biểu ca, khóc lóc suốt cả đêm, e là đã làm ra chuyện gì không thể gặp người.
Mẹ kế ở chính sảnh thở ngắn than dài:
“Đứa nhỏ này, sao lại không hiểu chuyện đến thế."
Phụ thân bị gọi đến nghe thấy một hồi, sắc mặt sắt lại thanh chàm.
Khi ông xông vào viện t.ử của ta, ta đang đứng trước cửa sổ chải tóc.
“Con còn có mặt mũi mà chải tóc sao!"
Phụ thân đạp cửa xông vào, mở miệng liền mắng nhiếc xối xả.
“Bên ngoài đã đồn đại đến nông nỗi nào rồi, con có biết hay không!
Con là một nữ nhi gia, danh tiết hủy hoại, thể diện của cả cái An Viễn Hầu phủ này đều bị con bôi tro trát trấu rồi!"