“Nhìn từ góc độ này hai cha con này hẳn là tình sâu nghĩa nặng.”
Nhưng một người cha thật sự yêu thương con gái mình trong thế giới tu chân cá lớn nuốt cá bé như vậy có thể dạy dỗ con gái mình thành dáng vẻ “ngây thơ lãng mạn" như thế này sao?
Loại tình cha này không khỏi quá mức phiến diện.
Ông T.ử từng g-iết người nhưng kiếm của nàng ta không có sát khí.
Bởi vì nàng ta chưa từng thật sự g-iết người, những kẻ ch-ết dưới tay nàng ta đều là tù binh được người khác đưa đến trước mặt nàng ta, nàng ta chỉ cần xuất kiếm là được.
Lúc này lúc này đối mặt với cảnh tượng tàn nhẫn này Ông T.ử sững sờ.
Một người thẫn thờ trên chiến trường sẽ dễ ch-ết hơn cả một kẻ yếu.
Một tấm phù lục nổ tung trước mặt Ông Tử, bụi gai hình thành ngay lập tức quấn c.h.ặ.t lấy Ông Tử.
Bụi gai đầy gai nhọn không chút nương tay để lại từng vệt m-áu trên người Ông Tử, theo sự vùng vẫy của Ông T.ử gai nhọn đ-âm sâu hơn vào m-áu thịt.
Ông T.ử có thể cảm nhận được bụi gai này đang hút m-áu của mình.
Nàng ta bị trói c.h.ặ.t t.a.y chân, mà có một thanh đao rộng đang lao thẳng tới.
Gò má Ông T.ử vì sợ hãi mà trở nên trắng bệch như tờ giấy, điều duy nhất nàng ta có thể làm là kêu cứu.
Nàng ta hét lên:
“Cha, cứu con!"
Giọng nói run rẩy rất nhỏ vốn dĩ phải bị vùi lấp trong chiến trường này, mà Ông Thiên Cương vốn luôn quan sát Ông T.ử tất nhiên là chú ý tới.
Một kiếm vốn dĩ nhắm vào Hoắc ca đã chuyển hướng giữa chừng, một kiếm này c.h.é.m đứt bụi gai giúp Ông T.ử lấy lại tự do.
Nhưng bản thân Ông Thiên Cương dưới sự ép buộc của Hoắc ca chỉ kịp dùng cánh tay trái đỡ lấy một chưởng.
Một chưởng này mang theo khí thế dời non lấp biển, va chạm xác thịt khiến Ông Thiên Cương có thể nghe rõ tiếng xương cốt của mình bị vỡ vụn.
Cánh tay mềm nhũn buông thõng, m-áu tươi tuôn theo dòng chảy tụ lại thành vũng trên mặt đất.
Tay phải cầm kiếm vẫn còn nguyên vẹn, trên mặt Ông Thiên Cương hiện lên cảm xúc đau đớn.
Hắn thở dốc né tránh đòn tấn công của Hoắc ca muốn đưa Ông T.ử vào sự che chở của mình nhưng có người nhanh hơn một bước.
Người đó nắm lấy cánh tay Ông Tử, rõ ràng hắn đã phát hiện ra tầm quan trọng của Ông T.ử đối với Ông Thiên Cương.
“Bó tay chịu trói nếu không ta sẽ g-iết nàng ta!"
Người đó đủ tàn nhẫn bóp lấy cổ Ông Tử, móng tay lún sâu vào cơ thịt, hắn có thể cảm nhận được xương cốt dưới đầu ngón tay.
Chỉ cần dùng lực một chút là có thể bẻ gãy nó.
Một lần nữa bị bắt Ông T.ử c-ơ th-ể không tự chủ được mà run rẩy.
Là một người tu kiếm thanh kiếm của nàng ta đã sớm rơi trên mặt đất lúc bị bụi gai vây hãm.
Hai lần.
Bị bắt hai lần Ông Tư không phải nghĩ đến việc phản kháng mà là gửi gắm hy vọng vào người khác.
Đối mặt với đôi mắt đầy nước mắt của con gái mình, thanh kiếm Ông Thiên Cương đang giơ lên rũ bỏ đầy bất lực.
Hắn cười khổ nhìn Hoắc ca, giọng nói khàn đặc và khó nghe.
“Đồ ta đưa cho các ngươi, ngươi hãy thả con gái ta ra."
Trận chiến đến đột ngột kết thúc cũng đột ngột, ngay cả Hoắc ca dường như cũng không ngờ Ông Thiên Cương lại đầu hàng dễ dàng như vậy.
Bên ngoài đám đông Lục Vận lạnh lùng quan sát.
Ánh mắt nàng nhìn Ông Thiên Cương đầy vẻ châm chọc.
Nhận mệnh?
Nếu đối phương thật sự nhận mệnh thì trấn Vô Gian sao có thể bị hắn nắm giữ trong tay, bài xích những người từ bên ngoài đến.
Nàng đang nghĩ một chuyện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Theo lời của Hoắc ca thì Thiên Thu Chung đó được giấu ở nhà họ Ông, Ông Thiên Cương không nghi ngờ gì chính là chủ nhân của chiếc chuông đó.
Là chủ nhân, trong không gian dị thời không do Thiên Thu Chung tạo ra này Ông Thiên Cương liệu có phát giác được gì không.
Sẽ có đấy.
Lục Vận khẽ nói trong lòng.
Tất cả những gì trước mắt giống như một vở kịch hơn.
“A Vận, dường như có chút không đúng đấy."
Bên cạnh nàng A Lê ghé sát tai nói nhỏ, vẩy đi vết m-áu trên tay.
Để thực hiện lời hứa bảo vệ Lục Vận nàng ta đã g-iết không ít người, m-áu nhuộm đỏ những ngón tay thon dài nàng ta chẳng màng tới.
Đây là một người đã quen với sự g-iết ch.óc.
Ánh mắt Lục Vận chạm vào đối phương, trên mặt mang theo nụ cười khẳng định.
“Ta cũng cảm thấy vậy."
Ông Thiên Cương có vấn đề, và vấn đề thật sự không nằm ở lớp trong mà nằm ở lớp ngoài.
Theo như lời Thú Vương nói Ôn Như Ngọc ở trong tay đối phương và sắp bị hiến tế, lớp ngoài mới là trung tâm nhất.
Nhưng nhìn Hoắc ca dường như vẫn chưa nhận thức được điều này.
Là bị người ta làm mê muội hay là có chủ kiến riêng đây, Lục Vận suy đoán.
Cánh tay nàng bị khoác lấy là A Lê, ngón tay nàng ta sớm đã lau sạch sẽ, cười tươi nhìn Lục Vận.
“A Vận, ngươi và ta quả nhiên tâm đầu ý hợp, chúng ta sinh ra vốn đã nên là bạn bè."
“Tên Hoắc ca đó đầu óc không được, sau này ngươi đi theo ta đi, ta đảm bảo ngươi có thể đi nghênh ngang."
Đối với điều này Lục Vận đáp lại bằng một nụ cười nhạt, sống lưng nàng chưa bao giờ thả lỏng khi đối phương tiến lại gần.
Nàng nghĩ nàng dường như đã nghĩ sai một chuyện rồi.
Chương 102 Vạn Tuế Thiên Thu
Nàng vốn tưởng rằng A Lê là người của Hoắc ca.
Nhưng nhìn vừa rồi A Lê tuy ra tay tàn nhẫn nhưng không hề tiến lại gần trung tâm chiến trường, chỉ theo lời bảo vệ nàng ở gần đó.
Ai có thể ngờ A Lê cũng có ý nghĩ giống nàng, đôi bên đều coi đối phương là người của Hoắc ca.
Như vậy...
Lục Vận hàng mi dài rung động tỏa ra một bóng râm trên khuôn mặt thanh tú.
Nàng nghĩ người đến xem kịch không chỉ có một mình nàng đâu.
Với thân thủ của A Lê không nên là vô danh nhưng bất kể nàng nhớ lại thế nào trong ký ức của nàng đều không có sự hiện diện của A Lê này.
Thiên phú xuất chúng nhưng lại sớm tàn phai?
Nhìn dáng vẻ tiêu sái tự tại đó của A Lê Lục Vận phủ nhận phỏng đoán này.
Đối phương đã che giấu thân phận thật sự của mình.
Và nàng ta tiếp cận mình có lẽ thực sự chỉ là tìm một vỏ bọc giống như nàng nghĩ vậy.
Sau khi nghĩ thông suốt Lục Vận lắc đầu cười khổ.
Phía trước sau khi đạt được giao dịch Ông T.ử vẫn bị bóp cổ, Ông Thiên Cương hầu kết chuyển động hắn dẫn mọi người đi về phía hậu viện nhà họ Ông.
Đi qua từng con đường nhỏ cuối cùng đến trước từ đường nhà họ Ông.
Cửa mở ra hương khói phả vào mặt.
Bên trong linh vị không ít đốt trường sinh hương, khói trắng nghi ngút rất nồng nặc.
Ông Thiên Cương trước mặt tất cả mọi người bẻ gãy một mảnh linh bài, cơ quan mở ra lộ ra ngăn bí mật, ngăn bí mật không lớn bên trong đặt một chiếc chuông to bằng quả dưa hấu.