“So với cái tên Thiên Thu thì bản thể của Thiên Thu Chung này không khỏi quá mức nhỏ bé một chút.”
Lục Vận nhìn kỹ phía dưới Thiên Thu Chung có một vết khuyết nhỏ.
Sắc màu cổ phác mang theo những phù văn huyền bí lưu động trên Thiên Thu Chung, một luồng khí hồng hoang lan tỏa, loại uy áp đến từ thời thượng cổ đó khiến không ít người cúi đầu.
Hoắc ca rất kích động.
Hắn sải bước tiến lên nhận lấy Thiên Thu Chung trong tay Ông Thiên Cương sau đó lại lấy ra một thứ chính là chiếc chuông đồng hắn dùng để phá kết giới ở cổng trấn Vô Gian.
Nhìn như vậy hai thứ này chất liệu giống nhau.
Chiếc chuông đồng này vốn là phần còn thiếu trên Thiên Thu Chung, cho nên mới có thể mở được kết giới của Thiên Thu Chung.
Hoắc ca đưa chuông đồng lại gần Thiên Thu Chung, chiếc chuông đồng to bằng lòng bàn tay bắt đầu rung động, bong ra từng lớp từng lớp vỏ ngoài cuối cùng chỉ còn lại một mảnh vỡ nhỏ.
Mảnh vỡ khớp hoàn hảo với vết khuyết trên Thiên Thu Chung.
Khi hai thứ hợp làm một tất cả mọi người đều nghe thấy tiếng chuông hồng chung vang lên từ trong thần hồn.
Đông, đông, đông!
Âm thanh đó dã man và nổ tung vang vọng trong não bộ căn bản không thể ngăn cản.
Có người bịt tai cố gắng chặn âm thanh đó lại nhưng những gì làm được chỉ là vô ích.
M-áu tươi chảy xuôi theo lỗ tai có người quỳ trên mặt đất c-ơ th-ể khom xuống cố gắng giảm bớt đau đớn.
Lục Vận cũng không dễ chịu gì.
Nàng nhíu mày vận dụng toàn bộ linh lực trong người, điều có thể làm được chỉ là bảo vệ đôi tai của mình không gặp chuyện.
Theo tiếng chuông vang lên nàng có thể cảm nhận được linh lực trong c-ơ th-ể mình vận chuyển không theo sự kiểm soát.
Từ chậm đến nhanh sự biến hóa chỉ trong nháy mắt.
Linh lực bạo động kéo theo toàn thân nàng nhịp thở dồn dập mặt đỏ bừng c-ơ th-ể cứng đờ không thể cử động.
Nàng quen thuộc với cảm giác này.
C-ơ th-ể nàng dưới sự dẫn dắt của tiếng chuông đang tiến dần đến ranh giới của việc tự nổ tung.
“Hoắc Hải ngươi đang làm gì đấy?"
Có người gian nan phẫn nộ quát lên.
Tất cả mọi người đều biết sự dị thường này là do Thiên Thu Chung gây ra, giờ chuông đang ở trong tay Hoắc Hải mọi người hy vọng hắn nhanh ch.óng dừng tiếng chuông này lại.
“Không phải ta, ta, ta không biết tại sao lại như vậy?"
Bảo vật trong tay trên mặt Hoắc Hải xuất hiện một cảm giác mờ mịt, đó là nỗi sợ hãi đối mặt với cái chưa biết.
Thiên Thu Chung không phải hắn đang điều khiển.
Bản thân hắn cũng bị tiếng chuông đó ảnh hưởng.
Đông!
Đông!
Hắn có thể nghe thấy nhịp tim của mình đang cùng nhịp với tiếng chuông một cách nhanh ch.óng, âm thanh mãnh liệt khiến hắn tưởng rằng tim mình sẽ nổ tung bất cứ lúc nào.
“Dừng lại nhanh dừng lại!"
Hoắc ca hét lên mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên mặt.
Nhưng bất kể hắn hành động thế nào hắn cũng không đủ sức ngăn cản t.a.i n.ạ.n tiếp tục.
“Là ngươi!"
Hắn đột ngột ngẩng đầu nhìn Ông Thiên Cương ánh mắt tàn nhẫn và căm hận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chuông ở trong tay hắn nhưng chủ nhân lại là người khác.
Vì lời của Hoắc Hải không ít người nhìn về phía Ông Thiên Cương.
Những người có mặt bị tiếng chuông áp chế nhưng Ông Thiên Cương đứng tại chỗ toàn thân nhẹ nhõm.
Nghe lời nói lúc lâm chung của Hoắc Hải Ông Thiên Cương mỉm cười.
Hắn tiến lên một bước cầm lấy Thiên Thu Chung.
Tiếng chuông nặng nề trong tai hắn dường như không tồn tại.
Ngón tay lướt qua bề mặt chiếc chuông trong mắt Ông Thiên Cương có sự mê luyến và tàn nhẫn.
“Tất nhiên là ta, ta đợi ngươi lâu lắm rồi."
“Mảnh vỡ còn thiếu của Thiên Thu Chung này ta đã tìm rất lâu rất lâu cho đến khi ngươi tự mình tìm đến cửa."
Nụ cười của Ông Thiên Cương mang theo một vẻ tà ác nham hiểm giống như một chiếc mặt nạ giả dối và khó coi.
Bản thân hắn không bận tâm.
Hắn nâng niu Thiên Thu Chung giống như đối đãi với bảo bối gì đó của mình giọng nói thân thiết và dịu dàng.
“Năm đó các ngươi có được một mảnh vỡ của Thiên Thu Chung sau đó thành lập Vạn Tuế Các."
“Vạn tuế thiên thu hì hì, những người Vạn Tuế Các các ngươi quả nhiên là dã tâm hừng hực mà."
Đối với loại người lang t.ử dã tâm này Ông Thiên Cương là khinh bỉ.
Đặc biệt là nhìn thấy có quá nhiều người có mặt bị âm thanh của Thiên Thu Chung đè nén không thể cử động biểu cảm trên khuôn mặt hắn càng thêm trương cuồng quái dị.
“Nếu không bổ khuyết được Thiên Thu Chung thì làm sao đi mở lăng mộ Nam Sơn được."
“Ta nên cảm ơn các ngươi đã mang mảnh vỡ này đến tay ta, để bày tỏ lòng biết ơn hãy để các ngươi trở thành thức ăn m-áu cho sự thức tỉnh của Thiên Thu Chung vậy."
Dưới những lời nói nhẹ nhàng là từng người một tự nổ tung.
Từng đám mây m-áu lơ lửng trên mặt đất, cơn bão linh lực sinh ra từ việc tự nổ tung trong không gian lớp trong của Thiên Thu Chung bị nó kiểm soát giống như những quả cầu bông nén lại với nhau thỉnh thoảng lộ ra vài góc cạnh sắc nhọn.
Ông Thiên Cương ném Thiên Thu Chung lên không trung chiếc chuông to bằng quả dưa hấu bắt đầu xoay tròn với tốc độ cao, chỉ trong chớp mắt đã to lớn đủ để bao trùm mọi người.
Bề mặt của Thiên Thu Chung lưu động những văn hoa cổ xưa, những phù văn huyền bí đó nhìn qua rất dễ khiến người ta chìm đắm trong đó.
Phía ngoài Lục Vận và những người xung quanh đều quỳ một chân trên đất cúi đầu che giấu sự suy tư sâu sắc trong mắt.
Thiên Thu Chung nàng chưa từng nghe qua nhưng nàng nhớ lăng mộ Nam Sơn.
Vào thời thượng cổ có một đạo nhân tên là Nam Sơn, đạo nhân Nam Sơn trong thời đại tiên nhân xuất hiện lớp lớp đó đều là hạng người kinh tài tuyệt diễm.
Sau khi hắn xuất thế tất cả những thiên chi kiêu t.ử của các đại môn phái đều bị hắn nghiền ép.
Vốn dĩ có thể đứng trên đỉnh cao quyền lực và vinh quang nhưng đạo nhân Nam Sơn lại không dây dưa nhiều với các tông môn đó, hắn giống như một kẻ độc hành bước đi trên tu chân giới.
Điều hắn cầu xin rất đơn giản chính là trường sinh, vì vậy hắn gần như đã đi khắp vạn dặm non sông của tu chân giới.
Đó là một thời đại phi thăng không hề khó khăn, với tư chất của đạo nhân Nam Sơn thì đó là chuyện sớm muộn.
Sự thật cũng đúng như vậy, hắn dùng mấy chục năm đi hết con đường mà người bình thường mấy trăm năm cũng không nhất định đi hết.
Nhưng vào đêm trước khi đối phương sắp độ kiếp phi thăng hắn đã tọa hóa.
Linh lực khổng lồ trong c-ơ th-ể nghiền nát kiến trúc xung quanh khiến nó sụp đổ cuối cùng hình thành nên hình dáng như một ngôi mộ.
Người đời gọi đó là lăng mộ Nam Sơn.
Nguyện phụng Nam Sơn thọ, thiên thu trường nhược tư (Nguyện hưởng thọ ngang núi Nam Sơn, nghìn thu mãi mãi như thế này), đây là một câu nói khắc trên lăng mộ Nam Sơn.
Đến nay vẫn không ai biết tại sao đạo nhân Nam Sơn lại ch-ết vào lúc đó, chỉ còn cách trường sinh một bước chân hắn đã dừng lại.