“Thì ra Thiên Thu Chung là đồ của vị đạo nhân Nam Sơn này sao.”
Chương 103 Đảo ngược rồi lại đảo ngược
“Ngươi tính kế ta?"
Hoắc Hải chống đỡ áp lực giận dữ lườm Ông Thiên Cương.
Thông minh quá hóa dại đối với Hoắc Hải mà nói đó là sự thất bại.
Ác ý tràn đầy khuôn mặt biểu cảm như ác quỷ nhưng Ông Thiên Cương chẳng thèm để vào mắt.
Hắn phớt lờ mọi người đi ra ngoài.
Bên ngoài từ đường Ông T.ử ngây người nhìn chiếc Thiên Thu Chung trên đầu ngay cả khi cha mình đi đến trước mặt nàng ta cũng không có phản ứng gì.
Nàng ta vậy mà không bị ảnh hưởng!
“A T.ử chúng ta đi thôi."
Ông Thiên Cương dắt tay Ông T.ử định đi ra ngoài thì nghe thấy một tiếng cười.
Đến từ Hoắc Hải.
“Ha ha, ha ha ha!"
Tiếng cười sảng khoái lây lan cho tất cả mọi người, hắn đứng vững c-ơ th-ể ánh mắt là lưỡi d.a.o sắc bén nhất cắt đứt lớp vỏ bề ngoài trông có vẻ nắm chắc phần thắng của Ông Thiên Cương.
“Là ta nên cảm ơn ngươi mới đúng."
“Chúng ta tìm khí linh lâu như vậy cuối cùng cũng tìm thấy rồi."
“Chính là con gái ngươi ha ha ha Ông Thiên Cương ngươi giấu thật là kỹ mà!"
Sau lời nói dường như là cảm thán đó cả không gian bắt đầu rung động, nhìn lên bầu trời liền thấy trên màn trời xuất hiện một đôi bàn tay.
Bàn tay khổng lồ nắm lấy không gian này sau đó dùng lực xé sang hai bên.
Xoẹt xoẹt.
Tiếng vải vóc bị xé rách vang lên không gian này đang tan vỡ, Lục Vận thấy vẻ mặt sửng sốt của Ông Thiên Cương.
Trong nháy mắt những gì thấy được là một màn đêm đen kịt.
Họ từ ban ngày ở lớp trong đã đến đêm tối ở lớp ngoài.
Một số người kiên trì không bị áp lực đến mức tự nổ tung thì c-ơ th-ể không hề hấn gì, chỉ có điều những người đã ch-ết thì không thể quay lại được nữa.
Không ít người vẫn còn sợ hãi.
Điều khiến họ kinh hãi hơn là tình hình trước mắt.
Cái quái gì thế này.
Trên bãi đất trống lộ thiên chiếc Thiên Thu Chung cao bằng người đứng sừng sững trên đất, bề mặt chuông trói một con người.
Tóc bạc đồng t.ử bạc trong tình huống nguy hiểm như thế này Ôn Như Ngọc vẫn duy trì nụ cười dịu dàng, đôi mắt đó dưới bầu trời đầy sao lấp lánh ánh sáng thuần khiết.
Sau khi hắn nhìn thấy Lục Vận trong đám đông khóe miệng hiện lên một nụ cười khó có thể nhận ra.
Lục Vận không nhìn Ôn Như Ngọc.
Nhìn kiến trúc xung quanh họ hẳn vẫn đang ở trong nhà họ Ông.
Cách Ôn Như Ngọc không xa là người nhà họ Ông đứng đó, thấy nhiều người đột ngột xuất hiện như vậy những người đó cũng hoảng loạn.
Nàng nhìn thấy Nguyễn Tịch cũng nhìn thấy Ông T.ử bên cạnh Nguyễn Tịch.
Ông T.ử dường như vẫn chưa hiểu rõ tình hình cau mày đứng tại chỗ vẻ mặt khó chịu.
“Cha rốt cuộc con có thể đi được chưa vậy?"
Nàng ta bĩu môi hỏi nửa đêm nửa hôm không cho người ta nghỉ ngơi cứ bắt nàng ta xem tế lễ gì đó Ông T.ử rất bực bội.
“A T.ử chạy mau!"
“Nguyễn Tịch ra tay!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đến từ hai giọng nói hoàn toàn phá vỡ sự yên tĩnh của nhà họ Ông.
Giọng trước đến từ Ông Thiên Cương giọng sau đến từ Hoắc Hải.
Hai giọng nói đan xen vào nhau phản ứng của hai người được gọi tên là khác nhau.
Ông T.ử là sửng sốt nhìn biểu cảm đó của nàng ta chắc hẳn là đang nghĩ chạy đi đâu cơ chứ.
Còn Nguyễn Tịch thì sao vẻ mặt không hề thay đổi rất thuận tay ấn lên vai Ông Tử.
Dùng lực một chút vị đại tiểu thư ngạo mạn này liền không thể cử động dưới tay Nguyễn Tịch, nàng ta nhìn thấy sự lo lắng của Ông Thiên Cương lại nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng của Nguyễn Tịch vậy mà lại ngây thơ hỏi một câu:
“Ngươi làm gì vậy buông ta ra có nghe thấy không?"
Đây là phong cách của đại tiểu thư ngày thường vào lúc này Nguyễn Tịch nên tạ tội đấy.
Nguyễn Tịch lúc này chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm đối phương cánh tay như sắt kìm kẹp Ông T.ử tại chỗ.
Dù có ngốc đến đâu Ông T.ử cũng nhận ra có điều không ổn đặc biệt là ánh mắt quá mức căm hận của cha mình dành cho Nguyễn Tịch.
“Các người rốt cuộc muốn làm gì?"
Ông T.ử bắt đầu vặn vẹo về kết quả mà nói sự vùng vẫy này chẳng ai thèm để vào mắt.
Một tiểu thư được nuôi dưỡng thành phế vật làm sao có thể thoát khỏi tay một kẻ lòng dạ thâm trầm giỏi ngụy trang như tiểu nhân chứ.
“Câm miệng."
Nguyễn Tịch quát một tiếng trong mắt không còn sự khúm núm trước Ông T.ử như xưa nữa.
Hắn thật sự chịu đủ sự nực cười của vị tiểu thư này rồi.
Bị ánh mắt hung dữ đó nhìn chằm chằm Ông T.ử tái mét khuôn mặt nhỏ nhắn hướng ánh mắt về phía Ông Thiên Cương.
“Cha cứu con."
Đối với Ông T.ử mà nói gặp chuyện thì hạ nhân sẽ giúp xử lý, hạ nhân xử lý không được thì đi gọi cha mình là xong.
Nhưng lúc này Ông Thiên Cương đứng cách đó vài bước chân lại không dám cử động.
“Cha?"
Trái lại là Hoắc Hải hắn chắp tay sau lưng nhàn nhã đi đến trước mặt Ông T.ử nâng cằm nàng ta lên cẩn thận quan sát diện mạo của Ông T.ử nói một cách đầy thú vị.
“Ngươi gọi hắn là cha mà không phát hiện ra bản thân ngươi và hắn chẳng giống nhau chút nào sao?"
“Vậy ngươi có biết hay không người cha này của ngươi hôm nay định để ngươi đi vào chỗ ch-ết đấy."
Tiếng cười vui vẻ thoát ra từ cổ họng khiến người nghe thấy vô cùng khó chịu.
Đồng t.ử Ông T.ử thu nhỏ căn bản không chịu tin lời của Hoắc Hải.
“Ngươi câm miệng cho ta."
Người nói là Ông Thiên Cương hắn lạnh lùng nhìn về phía Ôn Như Ngọc đang bị trói trên chuông:
“Ta đã tìm được cách khác để đ-ánh thức Thiên Thu Chung."
“Ngươi muốn chìa khóa được thôi."
“Thả con gái ta ra."
Lời này thốt ra Hoắc Hải trước tiên là nghi hoặc sau đó là cười phá lên.
“Ông Thiên Cương ngươi thật sự coi một khí linh là con gái mình sao."
“Thật đúng là nực cười mà."
“Năm đó ngươi nuôi dạy Ông T.ử thành dáng vẻ ngây thơ ngu ngốc như vậy chẳng phải là để hôm nay dễ dàng ra tay sao?"
“Sao thế không nỡ rồi à."
“Nhưng ngươi nghĩ quá đơn giản rồi một con người kỳ Trúc Cơ nhỏ bé dù có hiến tế nhục thân và thần hồn cũng không thể thật sự đ-ánh thức Thiên Thu Chung được."
Hoắc Hải nhìn Ôn Như Ngọc trên mặt là sự coi khinh.
“Hơn nữa sau lưng người ta là Thần Trận Môn ngươi g-iết ch-ết người dẫn đầu thế hệ này của Thần Trận Môn ngươi nghĩ Thần Trận Môn sẽ buông tha cho ngươi sao?"
Ngoại hình của Ôn Như Ngọc quá đặc biệt Hoắc Hải nhanh ch.óng nhận ra thân phận của Ôn Như Ngọc.