Vạn Cổ Kiếm Tâm: Tiểu Sư Muội Một Kiếm Trị "Hướng Nội"

Chương 198



 

“Hôm nay tế tự, cũng là ngày trọng đại của con trai.”

 

Lục Vận đi ra ngoài có người chúc mừng A Đồ, nhưng nhìn tình hình bộ lạc không hề vì thế mà bố trí đặc biệt gì.

 

Hiển nhiên hôn lễ này chỉ là làm cho có hình thức, cũng là lời cảnh cáo dành cho Thanh Mộc tộc, Đồ Ưng hoàn toàn không có ý định tổ chức linh đình.

 

“Thiếu tộc trưởng, tế phẩm đã bị áp giải qua đó rồi, tộc trưởng bảo ngài tới trông chừng một chút."

 

Lời của thuộc hạ tuy lễ phép nhưng không thấy sự kính sợ đối với Đồ Ưng.

 

“Ừm."

 

Lục Vận lạnh lùng đáp một tiếng.

 

Hôm nay thấy người Thú tộc nhiều hơn, nàng còn thấy mấy đứa trẻ Thú tộc dáng vẻ g-ầy gò nhìn qua có chút suy dinh dưỡng, đồ đằng trên người bọn chúng không đen bóng như của người trưởng thành.

 

Sự suy vong của bộ lạc không phải là lời nói dối.

 

Bọn chúng đi theo sau Lục Vận, suốt dọc đường tiến về phía hỏa đường.

 

Tại đó, một nhóm đàn ông Thanh Mộc tộc đang quỳ, một năm bị giam cầm khiến trên mặt những người đó không thấy chút tinh khí thần nào.

 

Lục Vận liếc mắt nhìn qua, liền thấy sư huynh nhà mình đang cụp mắt cụp tai đóng giả vẻ ngoan ngoãn.

 

Lục Vận nhìn thêm một cái, có lẽ ánh mắt của nàng quá mức trực bạch, Kỷ Hồng Khe trong đám người ngước mắt lên, ánh mắt ẩn chứa sắc bén đối diện với Lục Vận, mang theo sự sắc sảo như đao quang kiếm ảnh.

 

Khoảnh khắc tiếp theo, trong mắt Kỷ Hồng Khe mang theo sự nghi hoặc.

 

Ánh mắt thăm dò của hắn rơi trên người Lục Vận, Lục Vận lại dời mắt đi.

 

“Tất cả đều ở đây rồi?"

 

Nàng hỏi thuộc hạ, người đó tự nhiên gật đầu.

 

Gần hỏa đường cây cối thưa thớt, ngước đầu có thể thấy trời, thời tiết hôm nay có chút đè nén, đen kịt một mảnh giống như sắp có mưa bão tới nơi.

 

Trong góc hỏa đường, bích hỏa kia chỉ còn lại đốm lửa cỡ móng tay, trong thời tiết âm u này đang gian nan nhấp nháy.

 

Địa lao được mở ra, Lục Vận thấy A Cổ Tô bị người ta xô đẩy đi ra.

 

A Cổ Tô của ngày hôm nay được người ta trang điểm chải chuốt một phen, mái tóc màu xám, đồ đằng ảm đạm và đôi chân đầy hoa văn gỗ đều đang nói lên việc A Cổ Tô sắp không xong rồi.

 

Thấy đối phương ngụy trang không tệ, Lục Vận cũng yên tâm.

 

Sự xuất hiện của A Cổ Tô khiến đám đàn ông Thanh Mộc tộc xôn xao, có người không nhịn được muốn xông qua nhưng bị một tên thủ vệ Thú tộc đ-á cho một cái.

 

“Đừng kích động."

 

Mộc Lãng ấn đồng bạn của mình xuống, nhìn về phía Lục Vận với ánh mắt mang theo sát ý sắc bén nhưng lại chợt lóe rồi biến mất.

 

Kỷ Hồng Khe bên cạnh kéo y lại, viết vài chữ vào lòng bàn tay y, trong đôi mắt đẹp của Mộc Lãng mang theo sự chấn kinh, muốn nhìn về phía Lục Vận lại cứng rắn nhịn xuống.

 

Lục Vận đi tới, thô bạo lôi kéo A Cổ Tô, kéo nàng tới rìa hỏa đường bắt nàng quỳ xuống.

 

“Tộc trưởng giá đáo!"

 

Trong tiếng truyền xướng kéo dài, Đồ Ưng xuất hiện trước mặt mọi người.

 

Đồ Ưng khoác trên mình tấm da hổ, trên vai là một chiếc đầu hổ uy mãnh, hổ tuy đã ch-ết nhưng đôi mắt hung dữ như chuông đồng kia vẫn nhiếp nhân tâm hồn.

 

Trên tế đài Đồ Ưng châm hương nến, làn khói trắng lượn lờ bay tản trên hỏa đường, ngưng tụ không tan, hắc diễm bắt đầu xao động, ngọn lửa huyễn hóa ra một cái miệng, không ngừng ngoạm răng về phía bích hỏa, thèm thuồng nhỏ dãi.

 

“Quỳ!"

 

Nghe thấy âm thanh này Lục Vận quỳ xuống bên cạnh A Cổ Tô đang không ngừng giãy dụa, nắm lấy cánh tay đối phương, sau đó bị đối phương tát cho một cái.

 

Nàng cũng không để tâm, chỉ ngưng thần nhìn A Cổ Tô, đóng vai sự si cuồng của A Đồ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Bái!"

 

Giọng nói của tế sư chủ trì hôn lễ nhỏ dài.

 

Lục Vận ấn đầu A Cổ Tô xuống, trước khi bái lạy bỗng nhiên nghe thấy giọng nói của Đồ Ưng.

 

“Chậm đã!"

 

Đồng t.ử của Lục Vận đang cúi đầu co rụt lại.

 

Đan dịch dung tuy lợi hại nhưng cũng chỉ có thể phỏng hình không thể phỏng thần, thân là cha con, khả năng Đồ Ưng phát hiện ra sơ hở của nàng là rất lớn.

 

Trong lúc nàng còn đang do dự Đồ Ưng đã đưa tay chộp tới.

 

Nhưng lão không chộp lấy Lục Vận mà là chộp lấy A Cổ Tô.

 

Tay lão ấn lên đồ đằng của A Cổ Tô cẩn thận cảm nhận một phen sau đó sắc mặt đen kịt, càng là tung một chưởng đ-ánh về phía Lục Vận.

 

“Ngu xuẩn!"

 

Đây là tiếng quát mắng.

 

Lục Vận vốn định phản kháng lại cứng rắn chịu một chưởng này, ôm ng-ực lộ ra biểu cảm đau đớn.

 

“Ai cho phép con đ-ánh thức đồ đằng của nàng ta."

 

Đồ Ưng xách A Cổ Tô lên ánh mắt lạnh lẽo.

 

Đồ đằng nhìn qua sắp ch-ết thực tế bên trong ẩn giấu một luồng sinh cơ.

 

Trong mắt Đồ Ưng là con trai mình bị người đàn bà này mê hoặc nên mới dùng sức mạnh Thú tộc đ-ánh thức đồ đằng của A Cổ Tô.

 

“Cha con sai rồi."

 

Lục Vận xin lỗi, Đồ Ưng không thèm để ý mà lôi kéo A Cổ Tô tới rìa hỏa đường.

 

Một thanh đoản đao xuất hiện trong lòng bàn tay lão, nhắm ngay cổ tay A Cổ Tô rạch một nhát, ngọn lửa huyết sắc chảy xuôi trong hỏa đường bích hỏa bùng lên rồi lại nhanh ch.óng bị hắc diễm áp chế.

 

“Hôn lễ kết thúc, bắt đầu tế tự!"

 

Đồ Ưng không hề cho A Đồ cơ hội giải thích Lục Vận thần sắc nghiêm nghị quan hệ của hai cha con này còn tồi tệ hơn nàng tưởng tượng.

 

Mà theo mệnh lệnh của Đồ Ưng những người đàn ông Thanh Mộc tộc vốn luôn xao động kia bị áp giải tới quỳ thành một vòng xung quanh hỏa đường.

 

Phía sau bọn họ đều đứng các chiến sĩ Thú tộc, lưỡi đao kề trên cổ chỉ cần một đao là có thể hoàn thành cuộc huyết tế này.

 

Trong hỏa đường có lẽ cảm nhận được sức mạnh cường hãn sắp tới hắc diễm kia mặc sức nhảy múa, bắt đầu chủ động tiếp cận bích hỏa.

 

Trong đống tàn tro bích hỏa yêu dị mà xinh đẹp kia yếu ớt cháy, lúc Đồ Ưng sắp sửa ra lệnh giống như bộc phát ra sức mạnh cuối cùng bích hỏa cuộn trào ẩn ẩn có dấu hiệu áp chế hắc diễm.

 

Dị tượng này khiến Đồ Ưng kinh ngạc một thoáng.

 

Ngay trong khoảnh khắc này A Cổ Tô đang nằm dưới tay lão phản kháng, một sợi dây leo mọc ra trong lòng bàn tay nàng quất mạnh về phía Đồ Ưng.

 

Trong đám người Thanh Mộc tộc Kỷ Hồng Khe có thể cảm nhận được tu vi bị dãy núi Cổ Man áp chế của mình trong chớp mắt đã khôi phục.

 

Sức mạnh thuộc về Nguyên Anh kỳ trong khoảnh khắc này bộc phát ra động tĩnh mang lại khiến da mặt Đồ Ưng co rúm lại vài cái.

 

Lão né tránh đòn tấn công của A Cổ Tô nhìn về phía Kỷ Hồng Khe thần sắc âm hiểm.

 

“Tu sĩ nhân loại?"

 

“Hì hì các ngươi quả nhiên vẫn tới muốn tìm c-ái ch-ết ta sẽ thành toàn cho các ngươi!"

 

Lão phẩy tay một con sói xám xuất hiện bên cạnh lão, lang vương uy vũ ngửa đầu cuồng khiếu, trước khi xông về phía Kỷ Hồng Khe phía sau nó một thanh kiếm đ-âm thẳng tới.