“Lưỡi kiếm như sương tuyết, trắng mà thuần khiết.”
Hàn khí nhàn nhạt khuấy động phong vân, tuyết trắng rơi xuống tự nhiên là tuyết phiêu nhân gian tác mỹ cảnh.
Kiếm này của Lục Vận rất nhanh nhưng phản ứng của Đồ Ưng còn nhanh hơn.
Lão không biết kẻ đ-ánh lén phía sau là ai, theo bản năng vung ra một chưởng, khi thấy khuôn mặt con trai mình biểu cảm có chút vặn vẹo nhưng rất nhanh lão nộ quát thành tiếng.
Chương 158 Kề vai chiến đấu
“Ngươi rốt cuộc là ai?"
Kiếm này bị ngăn cản linh lực của Lục Vận hoàn toàn được điều động sức mạnh của đan dịch dung bị phá hủy dung mạo thật sự của Lục Vận hiện ra trước mắt mọi người.
Nhìn rõ tướng mạo Lục Vận trong lòng Đồ Ưng căm hận vô cùng.
“Ra tay hoàn thành tế tự!"
Lão hét lên những chiến sĩ Thú tộc kia giơ đao, Mộc Lãng là người đầu tiên xông ra va cho tên chiến sĩ kia loạng choạng ngã nhào, những người khác cũng bắt chước làm theo.
Nhưng sức mạnh của hai bên không thể so sánh được.
Thấy đồ tể sắp hạ đao xung quanh truyền đến tiếng gió.
Không không phải tiếng gió.
Đó là tiếng lá cây xào xạc đung đưa trong gió.
Từng cành cây từ phía xa tới hất văng đám người Thú tộc, đàn ông Thanh Mộc tộc thừa cơ cởi trói giúp đỡ lẫn nhau đứng dậy.
Bốn phía có thể thấy bóng cây dị hóa, những thực vật vặn vẹo giống như ma thần quỷ quyệt phong tỏa nơi này, cả cánh rừng như sống lại.
Trong hỏa đường bích hỏa một lần nữa bùng lên nhìn qua có vẻ thoi thóp nhưng thủy chung vẫn lưu lại đường lui.
“Đồ Ưng chịu ch-ết đi!"
Tiếng của A Cổ Ngọc vang dội tận trời xanh địa lao mở toang từng bóng người đi ra.
Không ít chiến sĩ Thanh Mộc tộc trên người vẫn còn lưu lại dấu vết mộc chất hóa nhưng chiến ý đang leo thang.
Dẫn đầu là A Cổ Ngọc trong tay bà ta xách A Đồ đã bị c.h.ặ.t đứt một cánh tay.
Ngày hôm nay người Thú tộc xuống đưa A Cổ Tô ra ngoài A Cổ Tô đã thừa cơ hạ gục tên đó, hơn nữa lấy tính mạng A Đồ làm con bài uy h.i.ế.p bắt tên đó mở hết các l.ồ.ng gỗ ra.
Thứ chờ đợi chính là lúc này.
Còn A Đồ chính là con tin trong tay bọn họ.
A Cổ Ngọc bóp cổ A Đồ ngón tay bấm sâu vào da thịt đối phương chảy ra huyết sắc.
Bà ta thần sắc lạnh lùng nhìn chằm chằm Đồ Ưng.
“Nếu người Thú tộc các ngươi bây giờ rút lui ta có thể tha cho nó không ch-ết."
Bọn họ tuy được thả ra nhưng chiến lực vẫn chưa khôi phục lại trạng thái đỉnh phong, lúc này khai chiến cơ hội thắng không lớn.
“Rút lui?"
Đồ Ưng nở nụ cười đầy ẩn ý:
“A Cổ Ngọc ngươi vẫn ngây thơ như vậy."
“Con trai ta là chiến sĩ của Thú tộc kể từ ngày nó sinh ra đã phải chuẩn bị sẵn sàng hy sinh vì Thú tộc của ta rồi."
“Ch-ết trong tay ngươi nó sẽ không còn gì hối tiếc."
Lời phát biểu tàn nhẫn khiến A Đồ đang hôn mê mở mắt ra, hắn nhìn thái độ lãnh khốc của cha mình không cho là đúng mà cười nhẹ.
“Ông ta sẽ không vì tôi mà từ bỏ đâu."
Trong giọng nói khàn khàn là sự điên cuồng ẩn sâu của A Đồ.
“Trong lòng ông ta không ai có thể quan trọng hơn lợi ích của mình."
“Nương tôi chính là ch-ết dưới tay ông ta."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lời này khiến lực đạo trong tay A Cổ Ngọc nới lỏng một chút, mà A Đồ người cảm nhận rõ điều này đã dùng cánh tay độc nhất của mình đ-ánh về phía A Cổ Ngọc.
Hai cha con nhà này tuy bạc tình nhưng đều là những kẻ tàn nhẫn.
A Đồ đã thoát khỏi sự kìm kẹp cười t.h.ả.m một con sói xám hiện ra bên cạnh hắn.
“Con trai làm tốt lắm g-iết hết bọn chúng cho cha!"
Đồ Ưng cười lớn từng con sói xám xuất hiện ở đây, những con sói xám cao lớn như người khổng lồ kia đối phó vô cùng gian nan.
Đồ đằng sói xám sáng lên vu lực nối liền thành xiềng xích trong đám chiến sĩ Thú tộc, vết thương trên người sói xám nhanh ch.óng lành lại.
Trong hỏa đường hắc diễm hóa thành bóng sói ngửa đầu gầm rống tiếng vang chấn động khiến bích hỏa kia gần như tan rã.
Nhưng nó vẫn kiên trì được.
Một bóng cây hiện lên trong hỏa đường cành lá màu bích lục lan rộng về phía chân trời, dưới tán cây che trời rợp bóng một sợi dây Bích Sinh Đằng ẩn hiện quấn quanh thân cây, cả hai nương tựa vào nhau mà sống.
Bóng cây lay động sinh cơ rạng rỡ.
Lục Vận một kiếm đ-âm xuyên đầu một con sói xám trực tiếp c.h.é.m đầu sau đó nàng đi tới bên cạnh A Cổ Tô đỡ nàng một tay.
“Ta không sao."
A Cổ Tô mỉm cười nàng quỳ bên rìa hỏa đường đặt cổ tay bị thương lên trên bích hỏa.
Ngọn lửa thiêu đốt c-ơ th-ể A Cổ Tô không hề bị thương nhưng những vết m-áu kia lại bị bích hỏa nuốt chửng.
Bích hỏa vốn dĩ đã là nến trước gió căn bản không thể đối kháng với hắc diễm, A Cổ Tô một lần nữa dùng sức mạnh của mình để kéo dài sự sống cho hỏa chủng.
Có thể thấy gò má nàng đang tái nhợt đi màu xám trắng vô cơ chất hiện ra.
Dưới chân nàng mọc ra rễ cây cắm sâu vào lòng đất hoa văn trên cánh tay không khác gì vỏ cây, một mầm non mọc ra trong mái tóc nàng.
“Ngươi muốn hiến tế chính mình?"
Lục Vận nhận ra ý đồ của đối phương định ngăn cản nhưng một sợi dây leo đã ngăn nàng lại.
“Ta có thể giúp ngươi."
Sức mạnh của Bích Sinh Đằng vẫn còn có thể dùng được vài lần.
A Cổ Tô lại lắc đầu:
“Vô ích thôi."
Bích Sinh Đằng có thể cứu người nhưng không thể cứu hỏa chủng.
Thứ hỏa chủng cần chính là huyết mạch của người Thanh Mộc tộc.
“Để ta!"
Giọng nói trong trẻo vang lên Mộc Lãng đi ngang qua người Lục Vận nhìn sâu Lục Vận một cái sau đó thực hiện hành động giống hệt A Cổ Tô.
Đối mặt với ánh mắt rực lửa của Mộc Lãng Lục Vận không hiểu vì sao.
“Cứ để họ làm đi."
Kỷ Hồng Khe đi tới bên cạnh Lục Vận Lưu Ly Huyết chia một con sói xám làm hai.
“Phải đặt mình vào chỗ ch-ết mới có thể hồi sinh."
Lửa rừng lan tràn gió xuân lại thổi bùng bích hỏa kia giống như cỏ dại sức sống vô cùng mãnh liệt, lúc này chỉ cần chờ đợi một thời cơ để bùng cháy lại.
Mùi m-áu tanh bao trùm cảm quan trong lúc hỗn chiến Đồ Ưng tự nhiên cũng chú ý tới hành động của những người Thanh Mộc tộc kia.
“Nuốt chửng nó cho ta!"
Đồ Ưng không chờ đợi tế tự hoàn thành nữa đồ đằng sáng lên bóng sói do hắc diễm hóa thành lại gầm rống lần nữa sau đó há nanh múa vuốt ngoạm lấy bóng cây.
Bóng cây rậm rạp bị x.é to.ạc một phần tất cả người Thanh Mộc tộc đều hừ lạnh một tiếng khóe miệng chảy m-áu.
Ánh mắt Lục Vận và Kỷ Hồng Khe chạm nhau mặc khế cùng tấn công Đồ Ưng.