Vạn Cổ Kiếm Tâm: Tiểu Sư Muội Một Kiếm Trị "Hướng Nội"

Chương 201



 

“Mà Thanh Mộc tộc ở đây như cá gặp nước.”

 

C-ơ th-ể họ hòa nhập vào trong đó họ là một ngọn cỏ là một cái cây là một đóa hoa.

 

Cỏ có thể g-iết người hoa cũng vậy.

 

Từng đóa hoa màu sắc yêu kiều nở rộ trong bụi cỏ màu sắc kiều diễm nhỏ giọt đang kể rằng họ đã ăn rất no.

 

Dưới vẻ ngoài đầy dụ hoặc đó là sát cơ tàn nhẫn.

 

Một đóa hoa cúi đầu cánh hoa to lớn chụp lấy đầu một người Thú tộc Lục Vận nghe thấy tiếng c.ắ.n xé rõ ràng.

 

Khoảnh khắc tiếp theo c-ơ th-ể người đó cứng đờ cái xác mất đầu ngã nhào trên mặt đất rồi lại bị đám cỏ dại phía dưới che phủ.

 

Phân giải tiêu hóa rồi lại hóa thành chất dinh dưỡng cung cấp cho đồng đội.

 

Đây là một vòng tuần hoàn viên mãn.

 

Lục Vận người đứng ngoài quan sát tất cả trong lòng có cảm ngộ linh lực trong c-ơ th-ể đạt tới cực hạn ngay cả các mảnh vỡ cũng ăn no nê phát ra tiếng rên rỉ mãn nguyện.

 

Trong chiến trường hỗn loạn này tay trái cầm ô hướng lên trên tay phải cầm kiếm treo bên hông.

 

Nàng ngẩng đầu nhắm mắt linh lực quanh thân vào khoảnh khắc này đạt tới sự cộng hưởng với mảnh thiên địa nhỏ bé này.

 

Nước mưa rơi xuống khựng lại trong không trung rồi rơi xuống với khí thế mãnh liệt hơn.

 

Linh khí dồi dào mang theo không cần Lục Vận dẫn dắt đã nhập vào c-ơ th-ể nàng.

 

Dị tượng thăng cấp của Lục Vận che lấp trong cuộc diễn biến thuộc về tự nhiên này.

 

Nàng đứng trên ngọn cây khuôn mặt thanh tú không ưu không sợ lông mi dài để lại bóng xanh nàng hơi nhếch môi nụ cười nhàn nhạt dịu dàng.

 

Tà áo hòa làm một với thiên địa tung bay trong gió lục lạc bên hông phát ra tiếng va chạm giòn giã mái tóc đen bay lượn như tranh vẽ.

 

Đinh đang đinh đang.

 

Giống như một loại tín hiệu nào đó những linh khí trong ruộng đồng kia dưới sự khống chế của bàn tay vô hình đã thay đổi phương hướng xông vào c-ơ th-ể của những người quanh hỏa đường kia.

 

Đứng mũi chịu sào chính là A Cổ Tô.

 

Linh khí cuồng bạo trải qua sự gột rửa của bích hỏa trở thành vu lực thuộc về Thanh Mộc tộc A Cổ Tô đang nửa hôn mê mở bừng hai mắt.

 

Cái nhìn đầu tiên nàng thấy chính là nữ t.ử đứng trên ngọn cây giống như thần thánh kia.

 

Ẩn ước biết được dị biến lúc này có công lao của Lục Vận A Cổ Tô không hề kháng cự luồng sức mạnh đó để mặc cho luồng sức mạnh đó chữa lành c-ơ th-ể mình.

 

Huyết mạch trống rỗng vào khoảnh khắc này đã phản phệ lại c-ơ th-ể đang lành lại những hoa văn gỗ ở nửa thân dưới trong chớp mắt đã tiêu tan.

 

C-ơ th-ể g-ầy gò lại trở nên tròn trịa b.í.m tóc rủ xuống trước ng-ực đồ đằng Thanh Mộc bên hông A Cổ Tô xung quanh sinh ra hư ảnh.

 

Nhìn kỹ là một sợi dây Bích Sinh Đằng từ phía dưới quấn quanh Thanh Mộc chậm rãi đi lên từng chút một quấn quýt cả hai lại với nhau.

 

Vào khoảnh khắc Bích Sinh Đằng ngừng sinh trưởng trong hỏa đường bích hỏa bay vọt lên không trung hóa thành bóng cây bao trùm tất cả.

 

Lá cây xào xạc phía dưới bích hoa nở rộ.

 

Dây leo sinh ra từ trong bóng cây quấn c.h.ặ.t lấy bốn chân bóng sói bên cạnh rồi kéo về các hướng khác nhau.

 

“Gầm!"

 

Trong tiếng sói hú t.h.ả.m thiết những người Thú tộc bị bức phải lùi bước từng bước kia đều thổ huyết.

 

Đặc biệt là vị tộc trưởng kia.

 

Vốn đã gian nan đối phó với đòn tấn công của Kỷ Hồng Khe vào khoảnh khắc hỏa chủng bị tổn thương màu sắc đồ đằng trên cánh tay lão cũng ảm đạm đi một thoáng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi này Kỷ Hồng Khe nắm bắt cơ hội thoáng cái đã tới.

 

Trường kiếm c.h.ặ.t đứt cánh tay lão m-áu tươi phun trào cánh tay có khắc đồ đằng kia sau khi rơi xuống đất liền bị thực vật xung quanh bắt lấy.

 

“Không!"

 

Đồ Ưng hét lên đôi mắt sung huyết trong cơn giận dữ c-ơ th-ể lão cũng đang thay đổi.

 

Chương 160 Kim Đan đã thành

 

Eo gập về phía trước chiều cao đột ngột tăng vọt l.ồ.ng ng-ực đang phồng lên đầu lâu đang thay đổi.

 

Lông tơ rậm rạp mọc ra trên c-ơ th-ể Đồ Ưng trong nháy mắt bao phủ toàn bộ bề mặt c-ơ th-ể.

 

Đồ Ưng hóa thành một con sói một con sói khổng lồ sở hữu bộ lông đen kịt lão cuồng khiếu xung quanh những con dã thú nghe thấy hiệu lệnh đang vây quanh Kỷ Hồng Khe.

 

Đồ Ưng hóa thành dã thú trong đôi mắt thú kia bùng cháy hận thù thuộc về nhân loại.

 

Đây là một con sói sở hữu linh trí.

 

Lúc đối phương tấn công tới Kỷ Hồng Khe né tránh dư quang nhìn Lục Vận vẫn đang tĩnh lặng trên ngọn cây vô cùng bất lực.

 

Tiểu sư muội của hắn thật biết tìm rắc rối cho hắn phá vỡ tu vi vào lúc này.

 

Lưu Ly Huyết chắn ngang trước người con ngươi màu mực sâu thẳm nhảy nhót ánh sáng đỏ rực quanh thân không hề có một chút ma khí nào thoát ra nhưng ma cốt ẩn trong xương thịt tỏa ra hào quang mịt mù.

 

Trường kiếm vung lên khí thế đang leo thang.

 

Ngay khi Kỷ Hồng Khe tạm thời giải khai cấm chế trong c-ơ th-ể một cành cây thô tráng sượt qua người hắn đ-âm về phía Đồ Ưng.

 

Đòn tấn công này tới đột ngột đến nỗi Kỷ Hồng Khe cũng không thể nhận ra dấu vết.

 

Ngoảnh đầu lại thấy là một cây Thanh Mộc cao lớn.

 

Thân hình thô tráng khiến người ta kính sợ cành cây vặn vẹo linh hoạt và đa biến.

 

Một cành cây cẩn thận vươn tới quấn lấy eo Kỷ Hồng Khe rồi đặt sang bên rìa.

 

“Đây là cuộc chiến thuộc về chúng ta các người cứ đứng xem là được."

 

Từ trong cây Thanh Mộc đó truyền đến giọng nói thuộc về A Cổ Ngọc.

 

Vương đối vương dường như không còn chỗ cho Kỷ Hồng Khe xen vào hắn dứt khoát hộ vệ bên rìa hỏa đường khiến đám người Thú tộc không thể làm phiền.

 

Còn về phía Lục Vận cũng không phải không có ai mưu đồ bắt giữ Lục Vận.

 

Nhưng còn chưa tới gần những hạt mưa lơ lửng quanh thân nàng đã hóa thành kiếm ý sắc bén nhất mặc sức cắt xẻ c-ơ th-ể người Thú tộc.

 

Lúc này Lục Vận đang ở trong một cảnh giới huyền diệu.

 

Nàng dường như lại hóa thân thành một cái cây một cái cây thần thụ Thanh Mộc đã tồn tại trong mảnh thiên địa này từ thời thượng cổ xa xôi.

 

Tầm nhìn của nàng được kéo cao đủ để nhìn thấu cả dãy núi Cổ Man.

 

Nơi tầm mắt hướng tới những thực vật đó đều biến thành tay chân của nàng tai mắt của nàng.

 

Tâm niệm động một cái những cái cây đó đều sẽ làm theo ý muốn của nàng.

 

Nàng thấy cuộc chiến của hai tộc.

 

Nàng thấy dưới chân những người Thanh Mộc tộc có một sợi rễ không nhìn thấy được những sợi rễ đó cắm sâu vào đất ở nơi tận cùng xa xôi kết nối với chính mình.

 

Một luồng huyết mạch chi lực kỳ lạ phục hồi trong c-ơ th-ể.

 

Lục Vận thu hồi Hàn Giang Tuyết Vô Chuyết xuất hiện trong lòng bàn tay thanh trọng kiếm trầm nặng trong tay nàng như không có vật gì.