Vạn Cổ Kiếm Tâm: Tiểu Sư Muội Một Kiếm Trị "Hướng Nội"

Chương 200



 

“Vô Chuyết đ-ập xuống thanh trọng kiếm màu đen mang theo khí thế của núi non tấn công mạnh mẽ tới.”

 

Khoảnh khắc Vô Chuyết chất phác không màu mè lộ diện nhịp thở của đồ đằng bị lỗi nhịp.

 

“Sao nó lại ở trong tay ngươi?"

 

Cái “nó" đó đương nhiên là chỉ Vô Chuyết đối phương nhận ra Vô Chuyết dường như còn biết nhiều hơn những gì A Cổ Ngọc đã biết.

 

Không cần nói nhiều Vô Chuyết lại tấn công, đối mặt với Đồ Ưng Lục Vận không hề có ý định thăm dò trọng kiếm hạ xuống U Minh hé mở oan hồn ai oán.

 

Từng khúc xương trắng từ không gian do Bích Lạc Hoàng Tuyền Sát xé mở mà dữ tợn vươn ra nhưng lại nhanh ch.óng bị luồng sức mạnh kia nghiền nát thành bột mịn.

 

Kiếm này Đồ Ưng không dám đỡ cứng.

 

Lục Vận ở Trúc Cơ đại viên mãn dần dần có thể khống chế được chiêu này dưới chiêu không hề lưu tình.

 

Trên khuôn mặt thanh lãnh kiếm ý lăng nhiên.

 

Trọng kiếm vỗ xuống một con sói xám phát ra tiếng kêu t.h.ả.m thiết xương đầu vỡ vụn rồi lại dưới vu thuật dần dần khôi phục.

 

Thấy đòn tấn công này của Lục Vận là vô ích phía sau Đồ Ưng thanh trường kiếm đỏ rực vạch phá bầu trời nhẹ nhàng mà tới.

 

Lưu Ly Huyết để lại vết thương sâu thấy xương trên cánh tay Đồ Ưng nếu không phải đối phương né nhanh lão đã trở thành độc tí đại hiệp giống như con trai mình rồi.

 

“Tìm c-ái ch-ết!"

 

Sắc mặt Đồ Ưng đen kịt lão dứt khoát giật hết những cầu sắt bên hông mình ném ra.

 

Sói xám, chim săn, mãng xà khổng lồ.

 

Đều là những mãnh thú tràn đầy khí thế sát phạt, mà những mãnh thú này dưới sự điều khiển của Đồ Ưng đã bao vây c.h.ặ.t chẽ Lục Vận và Kỷ Hồng Khe vào giữa.

 

Mãng xà vặn vẹo c-ơ th-ể những lớp vảy màu nâu dày đặc hình thành nên hoa văn nhìn lâu khiến người ta hoa mắt ch.óng mặt.

 

Cảm giác mát lạnh từ chuỗi hạt trên cổ tay che chở thần hồn Lục Vận tung Vô Chuyết ra cả người vọt lên không trung bóng rồng lướt qua trong ánh sáng khi xuất hiện lại đã ở phía trên con mãng xà khổng lồ kia.

 

Nhắm thẳng vào bảy tấc của mãng xà đ-âm xuống một đòn không thành Hàn Giang Tuyết mang theo sương tuyết đủ để đóng băng thế giới rơi trên thân hình con mãng xà khổng lồ.

 

Băng giá đang lan rộng Lục Vận chạy như bay trên thân hình mãng xà khổng lồ thanh hàn nhận dài ba thước nhẹ nhàng hạ xuống một đường m-áu hình thành trên đầu con mãng xà.

 

Lúc Lục Vận sắp hoàn thành việc c.h.é.m đầu vu thuật lại d.a.o động thấy vết thương sắp lành Vĩ Hậu Châm từ trong tay thoát ra đ-âm về phía Đồ Ưng.

 

Chương 159 Giữa cỏ cây khô héo và tươi tốt

 

Giương đông kích tây đ-ánh chính là Đồ Ưng.

 

Những con dã thú cộng sinh của Thú tộc này chỉ cần chủ nhân chưa ch-ết vết thương dù nặng đến đâu cũng sẽ lành lại.

 

Loại sức mạnh hình thành từ sự liên kết vu thuật này có thể nói là sinh sinh bất tức (sinh sôi không ngừng) chiến đấu với những con dã thú này chắc chắn là lãng phí thời gian.

 

Lúc thanh Vĩ Hậu Châm nhỏ nhắn lộ ra dấu vết Đồ Ưng không hề vội vàng lão đã có chuẩn bị cho chiêu này.

 

Một hơi nắm lấy đoản kiếm trở tay ném ngược trở lại Hàn Giang Tuyết đỡ lấy Vĩ Hậu Châm lúc đoản kiếm rơi lại vào tay mãng xà khổng lồ dưới chân Lục Vận đã bị c.h.é.m đầu.

 

Thật giả hư thực trong thời gian ngắn ngủi rất khó phân định.

 

“Ngươi!"

 

Đồ Ưng bị Lục Vận chọc giận đồ đằng lại sáng lên một con sói xám phía sau vồ tới.

 

Lục Vận lăn lộn tại chỗ kéo giãn khoảng cách dư quang có thể thấy bên cạnh Đồ Ưng là một thanh trường kiếm đỏ tươi.

 

Kỷ Hồng Khe cầm Lưu Ly Huyết đã tới bên cạnh Đồ Ưng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Kỷ Hồng Khe đã bước vào Nguyên Anh thủ đoạn càng thêm quỷ quyệt.

 

Thanh kiếm khát m-áu theo linh lực tản ra một lớp sương mù màu đỏ nhạt những lớp sương mù đó dường như có linh thức quấn lấy vết thương của Đồ Ưng khiến nó không thể lành lại.

 

Thấy Kỷ Hồng Khe và Đồ Ưng đang quần nhau Lục Vận chuyên tâm đối phó với những vật cộng sinh kia.

 

Những con dã thú này bị nô dịch đã lâu tuy cũng có linh trí nhưng đa số thời gian đều làm theo ý muốn của chủ nhân.

 

Lúc này chủ nhân không rảnh tay Lục Vận đối phó với những con dã thú này cũng trở nên dễ dàng hơn nhiều.

 

Phía sau đám người Lục Vận đàn ông Thanh Mộc tộc vây quanh rìa hỏa đường sức mạnh thuộc về Thanh Mộc theo m-áu của họ tràn ngập hỏa đường.

 

Ngọn lửa màu bích lục trong sắc đỏ tươi thêm vài phần yêu dị.

 

Nửa thân dưới của A Cổ Tô biến thành cây cối trên làn da thô ráp mọc đầy những hoa văn của rừng cây.

 

Bích hỏa đang thăng tiến nhanh ch.óng trong chớp mắt đã có thể phân tranh với hắc diễm kia.

 

Vào khoảnh khắc bích hỏa bùng lên tất cả các chiến sĩ Thanh Mộc tộc đều cảm thấy c-ơ th-ể tràn đầy sức mạnh.

 

“Để tôi!"

 

Thím A Kỳ hét lớn một tiếng bà ta vẫy tay mặt đất lồi lên từng sợi dây leo đầy gai quất ra quấn c.h.ặ.t lấy c-ơ th-ể những con dã thú kia.

 

Dùng bụi gai làm l.ồ.ng giam nhốt một con dã thú lại đồ đằng bên hông thím A Kỳ tràn đầy sức sống bích hỏa đang phục hồi.

 

Lấy thím A Kỳ làm đầu đủ loại thực vật ra sân.

 

Thế là cây khô nở hoa cỏ dại mọc dại.

 

Trong những thực vật đang nhảy múa trên không trung cành lá của những cây lâm mộc cao lớn hóa thành tứ chi linh hoạt quất bay đám người Thú tộc kia.

 

Kỳ hoa dị thảo lan tràn trong không gian này mùi thơm nồng nàn hít vào khoang mũi vết thương trong phổi đều đang lành lại.

 

Bầu trời u ám đã đổ mưa.

 

Màu mưa thanh lãnh rơi trên rừng cây rửa sạch gân lá thực vật thêm phần trong trẻo.

 

Hạt mưa đ-ánh vào gò má Lục Vận cảm thấy tu vi đang bị áp chế ở Trúc Cơ kỳ đại viên mãn của mình đang d.a.o động.

 

Đây là một trận linh vũ (mưa linh khí) do các sinh linh trong dãy núi Cổ Man dẫn tới nước mưa được tạo thành từ linh khí thuần khiết.

 

Những linh khí đó men theo lỗ chân lông trên da nàng từng chút một thấm sâu vào bên trong từ từ thay đổi c-ơ th-ể nàng.

 

Vạn vật phục hồi sinh linh được hưởng lợi.

 

Thực vật múa may c-ơ th-ể mình mặc sức sinh trưởng trong trận linh vũ này che lấp trong đó là những con dã thú phát ra tiếng kêu t.h.ả.m thiết.

 

Lục Vận nhón chân một cái đi tới chỗ cao.

 

Nàng cầm ô đứng trên ngọn cây nhìn xuống sự diễn biến của tự nhiên phía dưới.

 

Những con dã thú bị lá cỏ che phủ c-ơ th-ể bị phân giải xương cốt vùi sâu vào lòng đất sự thay đổi của sinh t.ử tại khoảnh khắc này đã đẩy nhanh tiến trình.

 

Một tươi một héo chỉ trong chớp mắt.

 

Đây không phải là do một người tạo ra cục diện mà là bắt nguồn từ sự cộng hưởng của Thanh Mộc nhất tộc và hỏa đường.

 

Cuộc tế tự mà Thú tộc khao khát đã hoàn thành ở một mức độ nào đó.

 

Chỉ là tế phẩm từ Thanh Mộc tộc chuyển thành vật cộng sinh của Thú tộc.

 

Từng con dã thú phát ra tiếng kêu bi t.h.ả.m ngã xuống trong rừng cây tươi tốt cỏ dại che giấu hành tung kéo theo cả đám người Thú tộc kia cũng không phân biệt được lối ra.