Vạn Cổ Kiếm Tâm: Tiểu Sư Muội Một Kiếm Trị "Hướng Nội"

Chương 297



 

“Chí ít nàng tin rằng Thành Vô Quang không có khách điếm nào khác.”

 

Lúc đi lên tầng hai khách điếm Lục Vận thấy trong một căn phòng nhỏ phía sau quầy hắt ra ánh nến le lói.

 

Trong không khí là mùi hương quen thuộc.

 

“Ồ, cái đó hả thờ phụng thành chủ đại nhân của chúng ta đó."

 

Thấy ánh mắt Lục Vận hoa lão bản cũng không giấu giếm:

 

“Muội muội nhỏ ghi nhớ cho kỹ, khi ánh nến trong thành tắt đi chính là lúc ban đêm giáng lâm, ban đêm vạn lần đừng ra ngoài chạy loạn, càng không được chạm lung tung vào thứ gì."

 

Lúc hoa lão bản nói chữ “chạm" ánh mắt là nhìn về phía pho tượng người trong căn phòng đó.

 

Có bài học trước đó Lục Vận tự nhiên gật đầu.

 

“Không biết tỷ tỷ xưng hô thế nào?"

 

Cửa phòng đẩy ra so với sự nát bét ở dưới căn phòng này nhìn sạch sẽ ngăn nắp lại rộng rãi.

 

Chỉ là vì lâu ngày không có người ở nên quá mức quạnh quẽ.

 

“Họ đều gọi ta là Hoa chưởng quỹ."

 

Ghé sát vào mặt Lục Vận hương hoa trên người Hoa chưởng quỹ nồng đậm nhưng không ngấy.

 

Khoảng cách quá gần khiến Lục Vận cảm thấy trên người mình cũng vương lại mùi hương hoa đó.

 

“Hoa tỷ tỷ."

 

Nàng ngoan ngoãn gọi.

 

“Muội muội ngoan."

 

Hoa chưởng quỹ giơ tay xoa xoa đầu Lục Vận cười tủm tỉm để lại một câu:

 

“Vào đi có chuyện hay không có chuyện cũng đừng gọi tỷ tỷ nha."

 

Cửa đóng lại Lục Vận kiểm tra trong phòng một lượt không có vấn đề gì.

 

Ôn Như Ngọc thì lập trận bao phủ cả căn phòng đảm bảo bên ngoài không thể dòm ngó nơi này.

 

Phía sau quầy tầng một Hoa nương t.ử lôi ra một con gà quay, trong khoảnh khắc này nhìn về phía căn phòng tầng hai trong mắt là sự thâm trầm đáng suy ngẫm.

 

“Nếu đối phương nói là thật vậy thì trực tiếp rời khỏi Thành Vô Quang là không khả thi."

 

Nơi chỉ có vào mà không có ra cho dù tìm thấy cổng thành e rằng cũng không thể rời đi.

 

Lại nữa nơi này là bờ Tây đại bản doanh của Ma tu.

 

Dù cho đi ra khỏi Thành Vô Quang vẫn là ở trên địa bàn Ma tu, hai đệ t.ử tông môn như họ ở nơi này một khi bại lộ thân phận c-ái ch-ết là kết cục đơn giản nhất.

 

“Có thể dùng truyền tống trận quay về không?"

 

Truyền tống trận trong hang động đó chắc chắn không phải để làm cảnh, Hoàng y sư nói không chừng thường xuyên qua lại giữa hai nơi.

 

Vậy thì chứng minh có nơi nào đó giấu truyền tống trận có thể quay về.

 

Nếu tìm thấy nơi đó thì không cần đ-ánh động Ma tu ở đây cũng có thể thuận lợi quay về.

 

Chỉ là mọi tiền đề là phải tìm thấy nơi đó.

 

Nơi họ truyền tống tới là một con hẻm bình thường, tên Hoàng y sư kia đủ cảnh giác nói không chừng chính là để ngăn chặn người khác từ truyền tống trận núi tuyết tiến vào Thành Vô Quang này, từ đó không hề đặt điểm dừng chân ở chỗ một truyền tống trận khác.

 

“Hoặc giả huynh có thể xây dựng một truyền tống trận không?"

 

Lục Vận nhìn về phía Ôn Như Ngọc.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nàng không rành trận pháp điểm này đối phương là chuyên gia.

 

“Có thể nhưng cần thời gian và địa điểm an toàn."

 

Truyền tống trận một khi hình thành sẽ gây nhiễu loạn sức mạnh không gian lân cận, dưới sự d.a.o động không gian một số tu sĩ tu vi cao chắc chắn có thể nhận ra.

 

Mà ở Thành Vô Quang vị Thi Sơn Lão Tổ kia chính là một trong những đại ma đầu của Ma đạo, tu vi đó phỏng chừng là ngang hàng với chưởng môn các phái.

 

Trong tình huống này d.a.o động truyền tống trận lạ lẫm nhất định sẽ khiến đối phương cảnh giác.

 

Chỉ cần sơ suất một chút bọn họ sẽ đối mặt trực tiếp với Thi Sơn.

 

Ý nghĩ tạm thời gác lại hai người im lặng một hồi Ôn Như Ngọc khẽ mở lời.

 

“Ta đang nghĩ những tộc cáo biến mất trước đó có phải cũng dùng cách này bị mang tới Thành Vô Quang hay không."

 

Những tộc cáo đó bọn họ đã truy tra qua trên trấn Bạch Tuyết căn bản không có tin tức của họ, sự biến mất đột ngột vào khoảnh khắc truyền tống trận khởi động có lẽ đã có lời giải thích.

 

Hoàng y sư là người qua lại giữa Thành Vô Quang và núi tuyết, đối phương bắt tộc bạch hồ đi ngoài việc dùng để nghiên cứu nhân giống ra chắc hẳn còn mang họ vào Thành Vô Quang này.

 

“Huynh muốn cứu họ?"

 

Lục Vận hỏi nhưng thấy Ôn Như Ngọc lắc đầu.

 

“Nàng và ta làm những việc có thể làm là được."

 

Họ còn tự thân khó bảo toàn thì lấy bản lĩnh gì đi cứu tộc cáo chứ.

 

Chương 237 Thọ Thần Lão Tổ

 

Nhân lúc trời chưa tối hai người lại ra ngoài lần nữa hy vọng dò hỏi thêm được chút tin tức.

 

Thành trì bao trùm trong ánh đèn mờ ảo, trong môi trường tối tăm giống như quỷ hỏa đến từ địa ngục mang theo cảm giác âm u.

 

Khổ nỗi người sống ở đây trên mặt vẫn giữ được hơi thở tươi mới, lạc lõng với nơi này.

 

Trong nhận thức của người ngoài Thành Vô Quang không phải nơi hạnh phúc, nơi này tràn ngập bóng tối và vặn vẹo, kiểm soát và d.ụ.c vọng.

 

Thành Vô Quang vào “ban ngày" thực sự không nhìn ra được những điều này.

 

Hai người ngồi trước một quán trà nghe những người xung quanh nói chuyện bát quái.

 

Bàn bên cạnh ngồi mấy đại hán nhìn cơ bắp cuồn cuộn sức mạnh Trúc Cơ kỳ, giọng nói rất lớn.

 

“Còn hai ngày nữa là thọ thần của Lão Tổ rồi nhỉ, Lão Tổ lại sắp tỉnh rồi."

 

“Đúng vậy không biết lần này có những ai được mời đi tham gia thọ thần của Lão Tổ, ta nghe nói lần trước những người được mời đều nhận được rất nhiều lợi ích, sau khi quay về tu vi tăng mạnh đó."

 

Có người phụ họa giọng điệu đầy vẻ hâm mộ.

 

“Ta nghe nói đến lúc đó nào là linh đan linh quả nhiều không đếm xuể, còn nói là có lò đỉnh đến từ tộc cáo nữa."

 

“Những lò đỉnh đó được điều giáo kỹ lưỡng ăn một cái vào là tu vi tăng vù vù đó, chậc chậc chậc hâm mộ ch-ết đi được."

 

Nghĩ đến cảnh tượng đó lời nói của người này đều bay bổng hẳn lên.

 

Chủ đề tộc cáo được nhắc tới lọt vào tai hai người Lục Vận.

 

“Nếu bảo ta nha đời này có thể có được một lò đỉnh tộc cáo thì lão t.ử ch-ết cũng không hối tiếc."

 

“Hê hê!

 

Nhìn ngươi nói kìa ngươi có bản lĩnh thì cũng giống như tên Hoàng lão nhi kia làm mấy chuyện trộm gà trộm ch.ó đi."

 

Có người trêu chọc trong miệng nói tên Hoàng lão nhi kia Lục Vận và Ôn Như Ngọc giao lưu ánh mắt xác nhận chắc hẳn chính là Hoàng y sư.

 

“Phi cái tên Hoàng lão nhi đó tu vi chẳng ra làm sao chỉ là mấy trò mèo vặt vãnh chơi rất giỏi, cái trận pháp của hắn trơn tru như con cáo vậy chẳng trách hắn có thể lăn lộn trên địa bàn tộc cáo."