“Hâm mộ không được đâu nha dù sao lần này vị trí của hắn là chắc chắn có một suất rồi."
Mấy người líu lo một hồi càng nói càng hâm mộ uống nước trà hạ hỏa.
“Các ngươi thực sự cũng muốn vào mở mang tầm mắt?"
Ở một cái bàn khác có một người ngồi một mình lên tiếng là một lão giả, khuôn mặt già nua nếp nhăn chồng chất trên mặt khiến đôi mắt kia quá mức đục ngầu và nhỏ hẹp.
Nhìn không phải người dễ chung đụng.
Lúc này đột nhiên xen miệng vào giọng nói âm trầm.
“Đúng vậy sao nào ngươi có cách à?"
Đại hán tiếp lời hứng thú nhìn lão giả.
“Thực sự có."
Lời này vừa thốt ra những người xung quanh liền cười.
“Âu Dương lão đầu ngươi vẫn chưa từ bỏ à, ngươi cũng không nhìn xem ngươi tìm thấy cấm thuật đó bao nhiêu năm rồi đến nay cũng chẳng ai nghiên cứu ra kết quả gì, chỉ dựa vào ngươi thì đừng có mơ mộng hão huyền nữa."
Đại hán lên tiếng mỉa mai dáng người hơi g-ầy ngồi ngay cạnh phía lão giả.
Thái độ sai khiến hiển nhiên không phải lần đầu đối xử với Âu Dương như vậy.
“Hê hê!"
Âu Dương lão đầu cười tiếng cười đó không có sự căm phẫn khi bị người ta sỉ nhục trái lại mang theo vài phần vui sướng.
Hắn xòe tay về phía đại hán kia ngón tay nắm lại, đại hán vốn đang ngồi trên ghế liền bị hút tới bên cạnh lão đầu.
Một tay ấn lên vai đối phương cánh tay chằng chịt da gà như có sức mạnh ngàn cân ép đại hán không thể cử động.
“Ngươi ngươi muốn làm gì?"
Trong tiếng kinh hô đại hán phát hiện linh lực trong c-ơ th-ể mình không khống chế được bị hút ra ngoài, lại thuận theo cánh tay kia truyền đến c-ơ th-ể Âu Dương lão đầu.
Nhiều năm trước trong Thành Vô Quang có người phát hiện ra một loại cấm thuật mang tên “Thăng Tiên".
Cấm thuật này nếu tu thành tu sĩ không cần tu luyện hoàn toàn có thể thông qua việc cưỡng ép hấp thụ linh lực của tu sĩ khác mà tăng trưởng công lực bản thân.
Nhưng lúc đó cấm thuật đó bị tàn khuyết có người bỏ ra số tiền lớn cầu mua cũng không tìm thấy phần còn lại.
Tự nhiên cũng có người mưu toan tự mình bổ sung cho hoàn chỉnh nhưng đến cuối cùng những người đó hoặc là bị phản phệ trong quá trình này hoặc là cảm thấy không có hy vọng nên tự mình bỏ cuộc.
Âu Dương lão đầu cũng là một trong số đó.
Nhưng hắn khác với những người kia hắn vẫn luôn kiên trì.
Nguyện vọng của Âu Dương lão đầu chính là bổ sung cấm thuật này cho hoàn chỉnh sau đó lấy tư cách khách quý của Thi Sơn Lão Tổ từ đó vượt lên trên vô số Ma tu.
Ý nghĩ này lúc nói ra không biết đã bị bao nhiêu người cười nhạo sự ngu muội của hắn.
Từng năm trôi qua Âu Dương lão đầu thủy chung không từ bỏ, mỗi năm đến thọ thần của Lão Tổ gặp phải Âu Dương người ta đều sẽ dùng chuyện này để chế giễu hắn.
Mà bản thân Âu Dương tu vi rất thấp chỉ là Trúc Cơ sơ kỳ.
Đối phương thiên phú bình thường lúc trẻ còn bị hỏng thân thể đời này tu vi sẽ không có tiến triển gì nữa.
Cảnh giới Trúc Cơ thọ mệnh không đến ba trăm.
Âu Dương lão đầu hiện nay nửa chân đã bước vào quan tài sắp gần đất xa trời.
Có người cảm thấy Âu Dương lão đầu là bị ma chướng rồi cho nên mới đắm chìm trong cấm thuật không thể nào thực hiện được này suốt ngày tự lừa mình dối người.
Lời lẽ châm chọc chưa bao giờ là ít.
Nhưng hiện nay ngay trước mắt.
Trước mặt tất cả mọi người Âu Dương lão đầu đã hấp thụ linh lực của đại hán kia.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dưới tay hắn đại hán cường tráng kia dần biến thành một thây khô da bọc xương.
Trên mặt đối phương còn vương lại sự kinh hoàng trước khi ch-ết.
Hành vi của Âu Dương lão đầu quá mức nhanh ch.óng khiến người ta líu lưỡi kinh ngạc, mà đợi đến khi một số người phản ứng lại đại hán kia đã ch-ết không thể ch-ết thêm được nữa.
Th-i th-ể ngã xuống đất Âu Dương lão đầu một chân dẫm xuống linh lực nghiền nát dẫm nó thành bột phấn.
Thực sự là thi cốt không tồn tại.
Lấy Âu Dương lão đầu làm trung tâm khu vực này yên tĩnh đến cực điểm trái lại những tiếng thở gấp gáp và sợ hãi không thể che giấu.
Âu Dương lão giả đã chấn nhiếp được mọi người thản nhiên đặt một bức thỉnh thiếp lên bàn.
Chính là lời mời đến thọ thần Lão Tổ.
“Khách nhân có thể dẫn theo mấy tùy tùng các ngươi nếu muốn vào có thể nha tới cầu xin ta đi."
Lời lẽ ngoan cố tràn đầy ác ý.
Những người nhìn thấy thỉnh thiếp đều biết đây là một cái bẫy, có thể đi thọ thần Lão Tổ một chuyến nói ra cũng là chuyện làm rạng rỡ tổ tông.
Ai cũng không nắm bắt được ý nghĩ của Âu Dương lão đầu có người nuốt nước bọt mắt lộ hung quang.
Một bàn tay từ bên cạnh Âu Dương lão đầu vươn ra chộp lấy phong thỉnh thiếp kia.
Thọ thần không nhận người chỉ nhận thỉnh thiếp.
Chỉ cần lấy được thỉnh thiếp ai cũng có thể vào.
Họ không dám giao thiệp với Âu Dương cho nên làm ngược lại chuẩn bị cướp lấy phong thỉnh thiếp này.
Dự định thì tốt.
Khổ nỗi người ra tay quá nhiều.
Một trong số đó lấy được thỉnh thiếp còn chưa kịp rời đi liền có những người khác đ-ánh tới, để có được thứ mình muốn mà đ-ánh nh-au dữ dội.
Đường phố vốn coi như yên bình trong nháy mắt rơi vào hỗn loạn.
Chuyện này đối với người ở đây không hề xa lạ.
Họ là Ma tu tùy tâm sở d.ụ.c.
Dù cho bị nhốt trong Thành Vô Quang này cũng không có nghĩa là xóa sạch bản tính của mình thực sự coi mình thành kẻ yếu.
Không lấy được thì đi cướp, cướp không được thì g-iết sạch những kẻ lấy được.
Sức mạnh và tu vi của họ vốn dĩ được chắt lọc từ sự c.h.é.m g-iết.
Trong chớp mắt hỗn loạn giáng lâm.
Chương 238 Trở thành tùy tùng
Mà trung tâm của mọi sự hỗn loạn tức là vị Âu Dương lão giả kia đối phương ngồi vững vàng trên ghế uống trà nhìn rất thong dong.
Hắn không vội.
Cảm giác ngồi vững trên đài câu cá khiến một số người tâm tư linh hoạt không dám manh động.
Cuộc ẩu đả vẫn tiếp tục một số người vốn không muốn tham gia không cẩn thận bị cuốn vào buộc phải tham gia.
Hai người Lục Vận và Ôn Như Ngọc rút lui ra rìa nhìn cảnh tượng hỗn loạn này nhìn nhau.
Nói thật họ cũng động tâm.
Nếu có thể đi tham gia thọ thần nói không chừng có thể biết được những tộc cáo kia ra sao rồi.
Không thể cứu giúp cũng có thể dò xét tình hình quay về bàn bạc kỹ hơn.