Vạn Cổ Kiếm Tâm: Tiểu Sư Muội Một Kiếm Trị "Hướng Nội"

Chương 318



 

“Rất nhiều đệ t.ử tiến vào truy bắt mới phát hiện trong Độc Khôi có một kẻ điên, kẻ điên đó thần trí không tỉnh táo, thấy người là g-iết.”

 

Có người đoán đó chính là “Khấu Tào" năm xưa.

 

Nhưng kẻ điên đó tuy ngu ngơ nhưng bản năng lại vô cùng nhạy bén, đệ t.ử Thần Y Cốc căn bản không thể đến gần, cũng không cách nào xác định danh tính thực sự của kẻ điên đó.

 

Bạch Huyên nghe tin cảm thấy tình hình phụ thân có lẽ không ổn nên đã phái tâm phúc của mình vào Độc Khôi nghe ngóng tin tức nhưng không một ai trở về.

 

Ngay cả nhóm đệ t.ử truy đuổi vào đó sau này cũng mất tích trong môn phái vì nhiều lý do khác nhau.

 

Để tránh đ-ánh động đến những người của Khấu Tào bên cạnh mình, sau khi cân nhắc kỹ lưỡng tỷ ấy chỉ có thể tạm dừng thám thính và truyền tin tức cho Bạch Dược.

 

Muốn đường đường chính chính vào Độc Khôi, ở Thần Y Cốc hoặc là phạm phải sai lầm không thể tha thứ, hoặc chính là thử thách của đệ t.ử ngoại môn muốn vào nội cốc mà không có chiếu lệnh.

 

Sự trở về của Bạch Dược vừa vặn hội tụ đủ điều kiện.

 

Sự trở về của huynh ấy tuy sẽ gây ra sự cảnh giác nhưng cũng có lý do để vào Độc Khôi tìm kiếm manh mối.

 

“Tất nhiên, trên đây hoàn toàn là suy đoán của ta."

 

Nụ cười trên mặt Bạch Dược như trăng sáng trên trời gió thanh chốn nhân gian.

 

Nhưng trăng sáng treo cao trên trời không thể nắm bắt, gió thanh biến hóa khôn lường nhất chính là vô thường, y hệt con người Bạch Dược.

 

Thứ huynh ấy có chỉ là phương pháp giám sát an nguy thông qua huyết mạch nhà họ Bạch.

 

M-áu lưu giữ năm xưa sớm đã dùng hết rồi, hiện tại Bạch Lương Tài tình hình thế nào huynh ấy cũng không biết được.

 

“Tiểu sư muội, nói không chừng chúng ta sẽ ch-ết ở đây đấy."

 

Trong lúc nói chuyện, tiếng bò lổm ngổm từ những thạch khôi ở hai bên Độc Khôi truyền đến càng lúc càng dày đặc.

 

Nơi này là hang ổ tốt nhất cho độc trùng.

 

Độc trùng ở đây đều được nuôi dưỡng bằng những vật cực độc, chất độc hỗn hợp khiến những độc trùng này trưởng thành đến mức nào không ai có thể dự đoán được.

 

Bạch Dược lấy ra Song Sinh Kiếm của mình.

 

Thanh kiếm có hai hình thái, lúc bình thường là một thanh trường kiếm trắng bạc, chiều dài và chiều rộng đều xấp xỉ Hàn Giang Tuyết, ngay cả màu sắc cũng tương tự.

 

Tuy nhiên Hàn Giang Tuyết là màu trắng lạnh như băng tuyết, còn Song Sinh là màu trắng bạc như ánh trăng.

 

Sau khi Bạch Dược truyền linh khí vào, Song Sinh Kiếm bắt đầu biến đổi.

 

Lớp biểu bì của kiếm lờ mờ một tầng sương mù màu xám ngưng tụ không tan, uốn lượn thành đủ loại tư thế trên thân kiếm.

 

Thân kiếm mở rộng thêm một ngón tay, hai bên lưỡi kiếm mọc ra những chiếc răng cưa xếp song song.

 

Những chiếc răng cưa nhỏ và sắc nhọn không đ-âm thẳng mà hơi cong xuống dưới thành những chiếc móc.

 

Cả thanh kiếm toát ra một hình thái dữ tợn và tà ác, ai thấy cũng phải sợ hãi.

 

Hai hình thái của Song Sinh Kiếm chính là sự khắc họa hoàn hảo nhất về vị Tam sư huynh bề ngoài trắng trẻo nhưng bên trong đen tối.

 

Lúc này sau khi mở hình thái thứ hai của Song Sinh Kiếm, sương mù màu xám hóa thành những dòng nước lơ lửng trong Độc Khôi.

 

Nơi đi qua độc khí ngập trời.

 

Lục Vận được che chở nên không có cảm giác gì, nhưng những độc trùng ẩn nấp trong các khe hở thì phát ra tiếng gào thét điên cuồng.

 

Từng con một giống như nhìn thấy vật đại bổ vậy liền lao ra lao vào cuộc chiến với những làn sương mù kia.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Sương mù vô cùng linh hoạt như rắn luồn lách xuyên qua những độc trùng đó, đồng thời hấp thụ độc tố trong c-ơ th-ể chúng.

 

Sương xám càng thêm ngưng tụ.

 

Song Sinh là kiếm nhưng Lục Vận rất ít khi thấy Bạch Dược sử dụng kiếm chiêu gì.

 

Thực ra thiên phú của Bạch Dược về kiếm tu rất bình thường, sự độc đáo của Song Sinh Kiếm bắt nguồn từ chính Bạch Dược, so với kiếm chiêu huynh ấy quen thuộc với phương thức tấn công của y tu độc tu hơn.

 

Người khác nuôi độc sủng còn Bạch Dược thì nuôi dưỡng Song Sinh Kiếm.

 

Bạch Dược - kẻ điều khiển kiếm sủng - đại sát tứ phương trong Độc Khôi.

 

Thôn phệ là bản năng của hình thái thứ hai của Song Sinh, đối mặt với những độc trùng này không hề sợ hãi mà ngược lại còn có sự thôi thúc muốn được một bữa no nê.

 

Và đây chính là điểm tựa để Bạch Dược chọn vào Độc Khôi.

 

Lúc này điều làm khó bọn họ không phải là những độc trùng có mặt ở khắp nơi mà là địa hình phức tạp trong Độc Khôi.

 

Khác với Độc Khôi trong trí nhớ, ngay cả bản đồ do Bạch Huyên truyền ra đứt quãng những năm qua cũng không bao phủ hết tất cả các nơi trong Độc Khôi.

 

Với sự cẩn trọng của Khấu Tào kia, nơi giam giữ Bạch Lương Tài tuyệt đối không phải ở một nơi tùy tiện.

 

Không có bản đồ cụ thể, bọn họ muốn tìm người chỉ có thể tự mình từ từ thám thính vào bên trong.

 

Một con bọ cánh cứng màu vàng nhỏ xíu đậu trên vai Bạch Dược, lúc thì vỗ vỗ cánh, lúc thì đưa chân ra bám c.h.ặ.t lấy vài cái.

 

Dáng vẻ ngây ngô đáng yêu đã thu hút ánh nhìn của Lục Vận.

 

“Đây là Kim Quy Tử, dùng m-áu tươi nuôi dưỡng, có thể dùng để truy tìm chủ nhân của m-áu tươi."

 

Số m-áu cuối cùng của mình năm đó tất cả đều dùng để nuôi dưỡng con Kim Quy T.ử này, đến bây giờ huynh ấy mới lấy nó ra.

 

Con Kim Quy T.ử kích thước bằng móng tay nhảy nhót như đang đáp lại lời của Bạch Dược.

 

Nhưng đi ròng rã nửa canh giờ cũng không thấy Kim Quy T.ử có phản ứng gì khác.

 

Ngược lại dọc đường đi xung quanh chất chồng không ít xác độc trùng.

 

Song Sinh Kiếm ăn no uống đủ trở về bên cạnh Bạch Dược, phản hồi chất độc đó cho Bạch Dược.

 

Chương 254 Xua trùng dò đường

 

Lục Vận vẫn luôn biết phương thức tu hành của Bạch Dược không giống bọn họ.

 

Dù tu vi của đối phương dừng lại ở Kim Đan kỳ rất lâu nhưng Lục Vận chưa bao giờ cho rằng thực lực của Bạch Dược sẽ quá thấp kém.

 

Chẳng hạn như hiện tại.

 

Ngay trước mặt nàng, sau khi hấp thụ độc tố đó tu vi của Bạch Dược từ Kim Đan hậu kỳ nhảy vọt thành Nguyên Anh hậu kỳ, sự thăng cấp bình ổn và trôi chảy này nếu truyền ra ngoài e là sẽ gây xôn xao, nhưng nàng cũng không quá ngạc nhiên.

 

Bạch Dược thở ra một hơi, hơi thở ngưng tụ thành kiếm b-ắn vào vách đ-á của thạch khôi, một mảng vách đ-á bị chạm vào liền bị ăn mòn thành một cái lỗ to bằng nắm tay.

 

Những độc trùng bên trong chưa kịp rút lui lại càng hóa thành một vũng m-áu.

 

Áp chế tu vi thật cũng là một trong những át chủ bài của huynh ấy.

 

Vào Độc Khôi với tu vi Kim Đan sẽ dễ khiến những người đó nới lỏng cảnh giác hơn, còn bây giờ thì cũng không cần thiết phải tiếp tục duy trì giả tượng nữa.

 

Xương cốt kêu răng rắc, Bạch Dược cử động c-ơ th-ể cảm nhận sức mạnh dồi dào trong c-ơ th-ể, trên mặt lộ ra cảm giác ôn hòa một cách bệnh thái.

 

Lục Vận - kẻ nhận ra sự biến thái của sư huynh mình lại tăng thêm một bậc - đứng sang một bên rất quy củ.