Vạn Cổ Kiếm Tâm: Tiểu Sư Muội Một Kiếm Trị "Hướng Nội"

Chương 319



 

“Nàng đang nghĩ xem sau khi bọn họ trở về Đại sư huynh phát hiện Tam sư huynh đột nhiên trở nên lợi hại hơn huynh ấy rồi thì có tức đến mức mấy ngày mấy đêm không ngủ được không.”

 

Lục Vận đang thất thần đi theo Bạch Dược đứng trước một ngã rẽ.

 

Trong Độc Khôi uốn khúc vòng vèo có quá nhiều ngã rẽ, nhìn từ bên ngoài rất khó thấy điểm khác biệt, chọn con đường nào hoàn toàn là dựa vào may rủi.

 

Kim Quy T.ử vẫn lặng lẽ đậu đó.

 

Bạch Dược liếc nhìn một cái liền đi thẳng về phía con đường bên trái.

 

Vừa mới vào đây Lục Vận đã phát hiện con đường này có chút không giống, trên vách tường lấp lánh những đốm trắng li ti, trong không khí có một mùi hương lan tỏa.

 

Mùi hương này vô cùng hấp dẫn khiến người ta nảy sinh ham muốn được đ-ánh một bữa no nê.

 

“Đó là phân của Thánh Giáp Trùng."

 

Thấy ánh mắt Lục Vận dừng lại hồi lâu trên những đốm trắng li ti đó với vẻ nóng lòng muốn thử, Bạch Dược thong dong thốt ra một câu, thành công ngăn cản ý định chạm vào của Lục Vận.

 

“Thứ này tuy là chất thải nhưng có thể tăng tiến tu vi, tuy nhiên với tình hình của muội e là phải ăn vào cả trăm cân mới có hiệu quả rõ rệt."

 

Bạch Dược nhìn Lục Vận trêu chọc, Lục Vận không hề nghi ngờ rằng nếu nàng gật đầu Bạch Dược chắc chắn sẽ đích thân đi thu lượm những đống phân này cho nàng ăn.

 

Nén cơn buồn nôn, Lục Vận trợn trắng mắt rồi thấy Bạch Dược bắt đầu thu thập những thứ đó.

 

C-ơ th-ể tu sĩ sau khi trải qua sự gột rửa của thiên địa linh khí đã trở nên thuần túy tự nhiên, thậm chí không cần hấp thụ dưỡng chất từ thức ăn.

 

Nhưng ngược lại những thứ càng tràn đầy linh khí lại càng khiến tu sĩ nảy sinh cảm giác đói bụng, chẳng hạn như thứ trước mắt này.

 

Phân của Thánh Giáp Trùng có ích và cũng... có độc.

 

Điểm này - vốn là thú vui ác độc của Bạch Dược - không hề nói cho Lục Vận biết, Lục Vận là tự mình đoán ra.

 

Một lượng lớn phân bị thiêu rụi trong linh hỏa bùng lên, tạp chất bị loại bỏ hoàn toàn, những gì còn lại đều là phần tinh túy nhất.

 

Phần này được Bạch Dược thêm vào một số d.ư.ợ.c liệu khác rồi nặn thành đan d.ư.ợ.c.

 

Đây là một loại đan d.ư.ợ.c hỗ trợ tu hành, tăng trưởng linh lực, Lục Vận ghi nhớ kỹ loại đan d.ư.ợ.c đó rồi tìm trong túi trữ vật của mình thì phát hiện ra đan d.ư.ợ.c cùng loại.

 

Nhớ kỹ lại một chút hình như mình chưa từng uống loại đan d.ư.ợ.c này, nén cơn giật khóe miệng nhìn Bạch Dược bóp nát số đan d.ư.ợ.c vừa làm xong.

 

Bột thu-ốc rơi lả tả trên mặt đất, linh lực nồng đậm tỏa ra nhanh ch.óng thu hút sự xuất hiện của những độc trùng kia.

 

Một đám độc vật đang ngọ nguậy, kêu rít trong bóng tối.

 

Tiếng ma sát của c-ơ th-ể phát ra khiến người ta da gà da vịt nổi lên đầy mình.

 

Bạch Dược đứng cách đó không xa lặng lẽ nhìn đám độc vật đủ loại hình thù đang nuốt đan d.ư.ợ.c.

 

Linh lực được con người truyền vào khiến c-ơ th-ể những độc trùng này to lên nhanh ch.óng.

 

Một con bọ cạp to bằng lòng bàn tay lớn dần bằng cánh tay, lớp vỏ trên c-ơ th-ể lấp lánh ánh vàng nhạt.

 

Đây là đang tiến hóa thành Kim Hạt.

 

Các độc trùng khác cũng tương tự.

 

Bạch Dược nhếch môi rõ ràng là đã liệu trước được tình hình này.

 

Đan d.ư.ợ.c nhanh ch.óng bị đám độc trùng này chia nhau ăn sạch, nhìn đám độc trùng đã thay hình đổi dạng Bạch Dược điều khiển những làn sương mù trên Song Sinh Kiếm phân tán chúng thành kích thước như mũi kim với số lượng lớn, lần lượt chui vào c-ơ th-ể đám độc trùng đó.

 

“Phụt, phụt!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đây là tiếng độc trùng nổ tung c-ơ th-ể mà ch-ết.

 

Từng con độc trùng nổ tung trước mắt, dịch chảy ra là vật kịch độc khiến không khí cũng trở nên vẩn đục.

 

Lục Vận mặt không cảm xúc nuốt đan giải độc, nhìn thấy Bạch Dược đang nhìn chằm chằm vào đám độc trùng đó như đang làm thí nghiệm gì vậy.

 

Ánh mắt đó quá sáng khiến người ta rùng mình kinh hãi.

 

Hàng trăm độc trùng ở gần đó đều bị thu hút tới, đến nay gần hai phần ba đều nổ thành đống bùn nát.

 

Những xác ch-ết vỡ vụn đó lại bị những độc trùng còn lại gặm nhấm, tình cảnh này rất giống trò nuôi cổ mà Lục Vận từng thấy.

 

May mà Bạch Dược không cần đám độc trùng này c.h.é.m g-iết đến mức chỉ còn lại c.o.n c.uối cùng.

 

Đến cuối cùng còn mười mấy con độc trùng còn sống, những độc trùng này đã thay đổi hoàn toàn, những đường vân vàng trên c-ơ th-ể càng thêm rõ ràng.

 

“Ngoan, đi giúp ta tìm người đi."

 

Bạch Dược khẽ dặn dò.

 

Sở dĩ huynh ấy tốn công tốn sức như vậy chẳng qua là để đám độc trùng này trở thành tai mắt của mình, giúp mình dò đường.

 

Nếu thực sự dựa vào đôi chân của huynh ấy và Lục Vận để tìm Bạch Lương Tài ở đây thì không biết đến năm nào tháng nào mới thành công.

 

Sự tồn tại thực sự hiểu rõ Độc Khôi không phải là người của Thần Y Cốc mà là độc trùng ở đây.

 

Dùng đan d.ư.ợ.c nuôi dưỡng, dùng Song Sinh Kiếm làm vật trung gian, những độc trùng này bây giờ chính là tay chân của huynh ấy, thậm chí huynh ấy có thể nhờ vào tầm nhìn của đám độc trùng này để thám thính tình hình trong Độc Khôi.

 

Đáng tiếc c-ơ th-ể đám độc trùng này quá yếu ớt không thể chịu tải quá nhiều sức mạnh của Song Sinh Kiếm.

 

Bạch Dược - kẻ lại đào thêm một ít phân - dưới ánh nhìn cạn lời của Lục Vận cuối cùng cũng sải bước đi về phía trước.

 

Dù là trong cái hang bẩn thỉu này Bạch Dược cũng vẫn là một thân áo trắng không vương bụi trần, thoát tục như tiên, với điều kiện là bỏ qua những thủ đoạn của huynh ấy.

 

Suốt dọc đường đi Lục Vận liên tục chứng kiến đối phương cho ăn đan d.ư.ợ.c, thúc đẩy đám độc trùng tiến hóa rồi lại thu phục chúng làm đàn em sai khiến chúng.

 

Có lẽ ngay cả người trong Thần Y Cốc cũng không ngờ tới độc trùng trong Độc Khôi còn có thể sử dụng như vậy.

 

Dùng c-ái ch-ết của đa số độc trùng để đổi lấy một số ít độc trùng có thể dùng được, về một phương diện nào đó thì đây là một sự tàn khốc cực độ.

 

Tuy nhiên chính vì có sự tàn khốc và lạnh lùng này bọn họ đã tìm thấy manh mối.

 

Bạch Dược phát hiện một số dấu vết hoạt động của con người trong tầm nhìn của vài con độc trùng, những dấu vết đó rất đơn điệu, có thể thấy chỉ có một người.

 

Tuy nhiên vị trí không thống nhất.

 

Bạch Dược dứt khoát dẫn Lục Vận đi về phía một vị trí gần nhất.

 

Cúi người đi vào một ngã rẽ mới, Lục Vận giơ tay vung kiếm, kim châm ở đuôi c.h.é.m một con rết ẩn nấp trong khe đ-á làm hai đoạn.

 

Nàng nhìn nọc độc rơi trên người mình, nhíu mày lau sạch nó.

 

“Phát hiện ra rồi sao?"

 

Phía trước Bạch Dược mở lời, ánh mắt nhìn sang lạnh thấu xương.

 

“Vâng."

 

Nàng gật đầu.

 

Càng đi vào sâu độc tính của đám độc trùng này càng thêm mạnh mẽ, những độc tố này đã đủ để gây ảnh hưởng đến nàng.