“Lục Vận đã chờ được cơ hội mình muốn, xà vương biết mình trúng kế lập tức phun ra một luồng khói đen bao phủ về phía Lục Vận.”
Lục Vận nín thở nhắm mắt, linh lực hình thành lớp bảo vệ ngăn cách khói độc, tay phải cầm Vĩ Hậu Châm linh hoạt đ-âm vào vị trí thất thốn của đối phương.
Đối phương né tránh rất nhanh.
Tai bắt lấy động động tĩnh, Vô Chuyết nhắm thẳng vào hướng xà vương bỏ chạy mà đ-ập tới.
Trọng kiếm nặng tựa sơn nhạc, dường như đ-âm thủng không gian, với uy thế không thể bẻ gãy chặn lại lộ tuyến bỏ chạy của xà vương.
Xà vương chỉ có thể đổi lộ tuyến.
Nhưng Lục Vận nhanh hơn.
Hàn Giang Tuyết sáng rực, trong suốt như xương ngọc, hoa tuyết phiêu linh rơi trên đỉnh đầu xà vương, để lại vết thương dữ tợn.
Nhất thời, xà vương bị trọng thương, mà Lục Vận nghe thấy tiếng bước chân khác.
Thấy Lục Vận phân tâm, xà vương đó dứt khoát bỏ mặc Lục Vận, từ đó đi tấn công Bạch Lương Tài.
Dưới chân Bạch Lương Tài, lớp đất cứng rắn bị phá vỡ, con mẫu chu vẫn luôn phục kích bò ra, đôi mắt kép xoay chuyển, c-ơ th-ể cao lớn bảo vệ Bạch Lương Tài dưới thân.
Tơ nhện nhả ra, tơ nhện dày đặc hình thành mạng lưới, vây khốn xà vương đó lại.
Tơ nhện có độ dính cực cao lại chứa kịch độc, xà vương trong thời gian ngắn cũng không cách nào thoát ra.
Nếu đem những độc vật trong hang độc tiến hành xếp hạng, vậy thì Nhất Nguyệt Chu được Bạch Lương Tài dùng m-áu nuôi dưỡng mười mấy năm chắc chắn là kẻ thông minh nhất cũng là kẻ biết nhìn nhận thời thế nhất trong đó.
Trước khi m-áu của Bạch Lương Tài mất tác dụng đối với nó, nó đều sẽ là người bảo vệ của Bạch Lương Tài, đây cũng là cuộc giao dịch ban đầu nó và Bạch Lương Tài đạt thành.
Nó ban đầu chỉ là một độc vật bình thường sinh ra chút ít linh trí, nó là dưới sự xúc tác của m-áu Bạch Lương Tài mới hoàn toàn khai mở linh trí.
Đã có khả năng lột xác, nó tự nhiên sẽ không buông tay.
Độc vật bước vào tu hành, biến thành yêu thú thật sự, đây là sự tồn tại mà bao nhiêu độc vật mong mỏi mà không thể chạm tới.
Trên lớp tơ nhện ngập trời, rơi xuống những bông tuyết lạnh lẽo.
Tuyết như lưỡi đao, dành cho xà vương sự lăng trì.
Sau khi tơ nhện khống chế bãi chiến trường, Lục Vận lướt một cái tới bên cạnh xà vương đó, đoản kiếm đ-âm vào, dễ dàng lấy mật của con xà vương đó ra.
Nàng cầm lấy viên mật rắn màu nâu đen đó, ngẩng đầu nhìn về phía cách rừng đ-á không xa.
Ở đó, một người đã sớm chờ đợi, sau khi đối mắt với Lục Vận, người đó giơ tay ra hiệu mình vô hại.
“Là sư tỷ bảo ta tới đón các người."
Chương 261 Dưới chân đèn tối
Người đứng xem hồi lâu lập tức biểu lộ thân phận, mà sư tỷ trong miệng hắn nói chính là Bạch Tuyên.
“Sư tỷ biết các người tới rồi, bảo ta đợi các người ở đây, mau đi theo ta thôi, những người kia sắp đuổi kịp rồi."
Hắn vẫn giơ tay tiến lại gần một bước, trên người không có địch ý.
Nhìn khuôn mặt thật thà trung hậu của đối phương, Lục Vận và Bạch Lương Tài nhìn nhau một cái rồi đi theo.
Có thêm nhiều người đang tiến về phía bên này, không đi nữa sẽ không kịp mất.
Đi theo đối phương quanh co lòng vòng trong rừng đ-á một hồi, liền thấy người nọ mở ra một mật đạo, đây là sự tồn tại mà ngay cả Bạch Lương Tài cũng không biết.
“Đây là thứ được tạo ra trong những năm qua."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cửa ngầm phong tỏa, đoản kiếm giấu trong tay áo Lục Vận, nàng nhìn chằm chằm người dẫn đường, thần sắc bình tĩnh, ánh mắt u ám.
“Những năm qua sư tỷ sống không tốt."
Người này lải nhải kể về những chuyện đã qua của Bạch Tuyên.
Thiên phú của Bạch Tuyên không bằng Bạch Dược, cộng thêm địa vị lúng túng, đa số thời gian đều giống như một người vô hình.
Nhưng đối phương với tư cách là con gái Cốc chủ, lại định sẵn không thể thực sự vô hình.
Đặc biệt là khoảng thời gian này, trong cốc truyền ra tin đồn, nói là Cốc chủ muốn lập Thiếu cốc chủ khác, dưới sự phân biệt thân sơ, sự hiện diện của Bạch Tuyên có quan hệ huyết thống với Cốc chủ trở nên mạnh mẽ hẳn lên.
Dù Bạch Tuyên không có tâm với việc này, khoảng thời gian này cũng luôn bị người ta nhắm vào cả công khai lẫn bí mật.
“Sư tỷ là một người rất tốt."
Vì sự tranh đấu trong Nội cốc, những năm qua những người trong Nội cốc đều dồn tâm tư vào việc tranh quyền đoạt lợi, lơ là con đường đan d.ư.ợ.c.
Kéo theo đó, những tân đệ t.ử đi vào Thần Y Cốc hầu như đều bị thả rông ở Ngoại cốc.
Có thể nói, đệ t.ử Nội cốc trong mười mấy năm qua không có gì thay đổi.
Trong tình huống này chuyện của Nội cốc Bạch Tuyên căn bản không thể nhúng tay vào, cho nên cô ấy đặt trọng tâm vào Ngoại cốc.
Cô ấy âm thầm bồi dưỡng một nhóm nhân tài ở Ngoại cốc, lần này chính là tai mắt ở Ngoại cốc sau khi biết Bạch Dược trở về đã lập tức thông báo tới.
“Ta là vào một năm trước, được sư tỷ sắp xếp đi vào Nội cốc."
“Ngoài mặt, ta là đệ t.ử của Bạch trưởng lão."
“Đúng rồi, ta tên Tề Vân."
Tề Vân nhìn rất thật thà, nói tới những chuyện này đầy mắt đều là sự đau lòng đối với Bạch Tuyên, thần sắc hoàn toàn là sự sùng bái và tình cảm thâm sâu đối với Bạch Tuyên.
Ánh mắt Bạch Lương Tài hơi có sự thay đổi.
“Là ta có lỗi với con bé."
Năm đó dù khi ông ta còn là Cốc chủ, đối với đứa con gái này của mình thực ra cũng không quan tâm bằng con trai.
Ông ta một lòng vì Thần Y Cốc, một lòng vì con đường đan d.ư.ợ.c, một lòng nghĩ đều là làm sao luyện chế ra những thần đan có một không hai.
Mà thiên phú của Bạch Dược định sẵn ông ta sẽ dồn nhiều ánh mắt vào đó hơn, nhưng điều này cũng là sự quan tâm của Cốc chủ Thần Y Cốc đối với Thiếu cốc chủ, chứ không phải một người cha quan tâm con trai.
Năm đó nếu ông ta bớt chút tâm tư luyện đan ra, đều sẽ không để Khấu Tào cướp đi quyền thế của ông ta, còn biến ông ta thành kẻ mù mờ.
Nắm c.h.ặ.t ngón tay, cảm nhận c-ơ th-ể không có chút linh lực nào của mình, trong mắt Bạch Lương Tài có một luồng tàn nhẫn.
Mật rắn cộng thêm vài vị thu-ốc, ông ta có nắm chắc phá tan sự giam cầm của độc tố trong c-ơ th-ể mình, mặc dù cần phải trả giá một chút.
Vẫn chưa biết thân phận của Bạch Lương Tài nên Tề Vân rất khó hiểu với câu nói này, hắn liếc nhìn Bạch Dược quá đỗi ngây ngô, biết ý không nói gì.
Sư tỷ bảo hắn tới đón người, hắn sẽ không làm chuyện dư thừa.
“Đi bên này."
Hắn tăng nhanh bước chân, mấy người đi thông qua mật đạo.
Mật đạo này chuẩn bị rất vội vàng, nhiều chỗ đục khoét rất thô sơ, khoảng chừng một khắc đồng hồ sau, mọi người đi theo Tề Vân ra khỏi mật đạo.
Đây là một phòng luyện đan, lò luyện đan bị người ta dời đi, lộ ra mật đạo đen kịt phía dưới.