Vạn Cổ Kiếm Tâm: Tiểu Sư Muội Một Kiếm Trị "Hướng Nội"

Chương 328



 

“Lục Vận leo lên, quan sát môi trường xung quanh, nhìn môi trường của phòng luyện đan dường như không phải nơi tầm thường nào đó.”

 

“Nơi này là địa bàn của sư phụ ta."

 

“Sư tỷ nói, đây là dưới chân đèn tối."

 

Mật đạo này có thể nói chính là được đào ra ngay dưới mí mắt của Bạch trưởng lão.

 

Hắn mặc dù là đệ t.ử đối phương, nhưng Bạch trưởng lão người này duy lợi thị đồ, ngay cả khi hắn có thiên phú vì không thể thường xuyên cống nạp nên trong số nhiều đệ t.ử của Bạch trưởng lão không được sủng ái.

 

Thậm chí vì sự “thanh cao" của hắn mà bị những đệ t.ử khác gạt ra rìa, nhận một công việc cực khổ mà không có hậu hĩnh như luyện đan trong phòng đan d.ư.ợ.c.

 

Nhưng công việc này Tề Vân cảm thấy rất tốt.

 

Khôi phục mặt đất như cũ, Tề Vân nở nụ cười.

 

Phòng đan d.ư.ợ.c thuộc về một nơi rất riêng tư, cho nên bên trong bao phủ rất nhiều trận pháp, từ đó ngăn chặn sự thăm dò của những người khác.

 

Kéo theo đó mật đạo bên dưới này đều được che giấu rất tốt.

 

“Chiếc lò luyện đan này có dùng được không?"

 

Bạch Lương Tài hỏi, Bạch Dược lúc này đang sờ soạn chiếc lò luyện đan đó, trong mắt đầy vẻ muốn thử sức.

 

“Được."

 

“Bọn họ hiện tại sự chú ý đều ở bên phía hang độc."

 

Nụ cười của Tề Vân có chút tinh quái.

 

Thực tế còn có một nhóm người đang canh giữ ở ngay bên ngoài hang độc, bọn họ thực sự đi ra khỏi hang độc cũng sẽ bị bắt.

 

Vì con đường hầm này bọn họ thuận lợi đi ra từ bên trong, những người kia vẫn chưa biết, ước chừng vẫn đang tìm kiếm ở bên trong.

 

Muốn làm gì thì nhân lúc bây giờ là tốt nhất.

 

“Tốt, thằng nhóc ngươi qua đây giúp một tay."

 

Cũng không quản mình toàn thân nhếch nhác, Bạch Lương Tài chào hỏi Tề Vân, vô cùng thuận tay, thái độ hống hách đó rất tệ hại.

 

Nhưng Tề Vân không để tâm.

 

Để mặc Bạch Lương Tài chỉ huy.

 

Khác với Bạch Dược đang trợn tròn mắt tò mò muốn chạm vào lại không dám chạm, khi Tề Vân luyện đan mọi động tác đều ngăn nắp chu đáo.

 

Có Bạch Lương Tài chỉ huy, Tề Vân khống chế đan hỏa sẽ không xuất hiện tình trạng nổ lò.

 

Tránh phiền phức, thứ Bạch Lương Tài muốn đều là một số d.ư.ợ.c liệu bình thường, trong phòng đan này đều có.

 

Cùng với sự bùng lên của ngọn lửa, Bạch Lương Tài ra hiệu Lục Vận ném mật rắn vào trong.

 

Trong lò luyện đan, chất lỏng đen kịt bắt đầu dung hợp, nước biến mất, màu sắc nhạt dần, nắp lò luyện đan phát ra tiếng va chạm nhẹ.

 

Mùi d.ư.ợ.c hương nồng đậm đang lan tỏa, lại bị trận pháp của phòng luyện đan phong tỏa lại.

 

Lục Vận đứng ở cửa, quan sát tình hình bên ngoài.

 

Trong lúc đó có người đi ngang qua đây, nhận ra động tĩnh của phòng luyện đan nhưng không đi tới mà vội vàng rời đi.

 

Lục Vận nghe thấy đối phương đang đối thoại với người ở đầu bên kia truyền tấn ngọc.

 

“Cần tăng cường nhân thủ, được, ta tới ngay."

 

Xem ra những người đó vẫn đang tìm bọn họ.

 

Lòng bàn tay bị người ta nắm lấy, Lục Vận quay đầu lại liền thấy Bạch Dược.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đôi mắt đã được độc tính tẩy rửa đó trong trẻo như lưu ly, nhưng nhìn kỹ có thể thấy sự thâm sâu đang cuồn cuộn nơi đáy mắt.

 

Dù mất đi ký ức, bản tính của Bạch Dược không hề thay đổi quá nhiều.

 

Giống như bản năng, hắn triệu hoán ra Song Sinh Kiếm, Song Sinh Kiếm lúc này trong tay hắn duy trì màu bạc trắng như ánh trăng.

 

Trường kiếm ba thước, ánh hàn quang lấp lánh trên đó.

 

“Ta giúp muội."

 

Hắn mong mỏi nhìn Lục Vận, sự lo lắng giữa lông mày khiến lòng Lục Vận rất ấm áp.

 

Nàng lờ mờ nhớ lại khi mình và Bạch Dược gặp nhau lần đầu tiên năm đó đối phương đang cười, nhưng nàng nhìn ra được nụ cười đó không chạm tới đáy mắt.

 

Dù là đối với mấy vị sư huynh khác, Bạch Dược trước sau cũng không có quá nhiều sự nhiệt tình.

 

Ngay cả sư phụ Vân Thiên, Bạch Dược và ông cũng cách nhau một tầng khoảng cách.

 

Mà quan hệ giữa mấy người từ khi nào bắt đầu thay đổi nhỉ.

 

Chương 262 Ta chỉ tin muội

 

Ở trên đỉnh Vấn Thiên, Bạch Dược rất ít khi luyện kiếm, vẫn say mê luyện đan, có thể nói là một kẻ dị biệt.

 

Trong Tàng Kiếm Tông mặc dù cũng có trưởng lão đan d.ư.ợ.c của mình, bản lĩnh cũng rất khá, đủ để chỉ điểm Bạch Dược lúc bấy giờ, nhưng Bạch Dược đã từ chối.

 

Hắn cố chấp tự mình mày mò.

 

Nói là tính khí thiếu niên cũng được, nói là quá mức cố chấp cũng xong.

 

Trong việc luyện đan Bạch Dược không nghe lọt tai lời của bất kỳ ai, giống như muốn dựa vào chính mình để chứng minh điều gì đó.

 

Vào năm thứ ba nàng lên núi, kiếm pháp của nàng dưới sự chỉ dẫn của Nhị sư huynh Mạnh Lâm cuối cùng cũng đi vào quỹ đạo, cũng chính thức bước vào con đường kiếm tu.

 

Tuy nhiên vì lo sợ vận mệnh tương lai nàng tu hành quá gấp gáp dẫn đến lúc tu luyện xảy ra sai sót, bị thương không nhẹ.

 

Lúc đó Vân Thiên không có mặt, Đại sư huynh cũng đang ở bên ngoài chơi bời, trên đỉnh Vấn Thiên chỉ còn lại một Tứ sư huynh Vân Thủy Thanh và Bạch Dược.

 

Vân Thủy Thanh vốn định đi tìm trưởng lão đan d.ư.ợ.c trong tông tới cứu chữa cho nàng, trùng hợp là đối phương vừa vặn đi ra ngoài hái thu-ốc không về được.

 

Mà tình hình của nàng không hề lạc quan, trì hoãn thêm nữa sẽ ảnh hưởng đến căn cơ.

 

Trong lúc mơ màng chính là Bạch Dược xuất hiện trước mặt nàng, đưa cho nàng một viên đan d.ư.ợ.c.

 

“Tự ta làm ra, không chắc có thể cứu muội, nói không chừng sẽ ch-ết, uống hay không tùy muội."

 

Bạch Dược lúc đó thường xuyên biểu diễn nổ lò trên đỉnh Vấn Thiên, mỗi một lần đều kinh thiên động địa.

 

Trong mắt Kỷ Hồng Kheo, Bạch Dược không phải đang luyện đan mà là đang biểu diễn nghệ thuật cháy nổ.

 

Mà nàng ấy nhỉ, có lẽ là đắc ý vì mình biết cốt truyện nguyên tác, biết Bạch Dược là thiên tài cỡ nào nên nàng không hề bị dọa sợ.

 

Khi lời Bạch Dược còn chưa nói xong nàng đã nuốt viên đan d.ư.ợ.c đó xuống.

 

Thực tế chứng minh loại thu-ốc đó có tác dụng nhưng d.ư.ợ.c hiệu rất mạnh.

 

Mạnh đến mức khi Vân Thủy Thanh trở về, nhìn thấy chính là nàng đang thoi thóp nằm trong vũng m-áu và Bạch Dược đang ngồi xổm một bên dường như thờ ơ với sự sống ch-ết của nàng.

 

Cảm giác đó giống như Bạch Dược đang chờ đợi Lục Vận trút hơi thở cuối cùng, sau đó mới dễ dàng khiêng người về m.ổ x.ẻ nghiên cứu.

 

Dùng lời của Vân Thủy Thanh mà nói ánh mắt của Bạch Dược lúc đó không phải đang nhìn một con người mà là đang nhìn một vật ch-ết, lạnh lùng và băng giá.

 

Vân Thủy Thanh vốn có tính tình tốt nhất trong bốn người đều không nhịn được mà ra tay với Bạch Dược.

 

Hai người đ-ánh nh-au cuối cùng Vân Thủy Thanh trúng độc, Bạch Dược bị đ-âm bị thương cánh tay.

 

Vẫn là Kỷ Hồng Kheo kịp thời quay về ngăn cản hai người, sau đó phát hiện tình hình của Lục Vận đang chuyển biến tốt đẹp hiểu lầm mới được hóa giải.