Vạn Cổ Kiếm Tâm: Tiểu Sư Muội Một Kiếm Trị "Hướng Nội"

Chương 330



 

“Chuyện gì?"

 

Thấy người tới Bạch trưởng lão có chút mất kiên nhẫn hỏi.

 

“Bẩm trưởng lão chúng ta đã phát hiện tung tích của Thiếu cốc chủ rồi, nhưng đối phương bị một đám Nhất Nguyệt Chu nhắm vào, chúng ta không bắt được người."

 

“Cái gì, một lũ ăn hại!"

 

Bạch trưởng lão quát mắng.

 

Nhất Nguyệt Chu là do Bạch Lương Tài cố ý để lại để đ-ánh lạc hướng cho bọn họ, xem ra quả thực đã thành công còn có thể kéo dài chút thời gian.

 

Lục Vận trốn trong bóng tối phân tích tình hình hiện tại, liền thấy Bạch trưởng lão quất một roi lên người Bạch Tuyên.

 

C-ơ th-ể Bạch Tuyên run rẩy một hồi mới gắng gượng mở mắt.

 

“Đệ ấy đã về rồi."

 

Giọng nói mỉm cười tuy đang run rẩy nhưng lại biểu lộ sự vui mừng của Bạch Tuyên.

 

“Về rồi thì đã sao, hắn thật sự coi mình là Thiếu cốc chủ gì đó sao?"

 

“Ta nói cho ngươi biết Thần Y Cốc này sớm đã không còn thuộc về nhà họ Bạch các ngươi nữa rồi."

 

Cười lạnh Bạch trưởng lão đ-á Bạch Tuyên một cái:

 

“Biết điều chút thì đem bí thuật của nhà họ Bạch các ngươi giao ra đây cũng tránh phải chịu khổ sở rồi."

 

“Nằm mơ!"

 

Bạch Tuyên dành cho Bạch trưởng lão chỉ có hai chữ này, ánh mắt cô ấy nhìn chằm chằm Bạch trưởng lão mang theo sát ý mãnh liệt.

 

“Lão đừng quên lão cũng là người họ Bạch, vì một kẻ lừa đời lấy tiếng có đáng không?"

 

“Dẫu sao cái giả mãi mãi không thể trở thành cái thật."

 

Truyền thừa của Thần Y Cốc rất đặc biệt, hầu như được xây dựng trên truyền thừa của nhà họ Bạch, cho nên mỗi đời Cốc chủ đều là người họ Bạch.

 

Tất nhiên đều là dòng m-áu đích hệ, đệ t.ử nòng cốt.

 

Mà hạng người như Bạch trưởng lão này là chi thứ, tuy họ Bạch nhưng căn bản không bước vào được nòng cốt, chỉ có cái danh hão mà thôi.

 

“Chỉ cần các ngươi đều ch-ết sạch cái giả tự nhiên sẽ biến thành cái thật, dẫu sao sự thật... ai mà biết được chứ."

 

Bạch trưởng lão không bận tâm nói, lão sải bước đi ra ngoài:

 

“Để những người còn lại đều đi theo ta."

 

Xem ra đối phương định đích thân ra trận rồi.

 

Nhìn thấy Bạch trưởng lão đầy lệ khí đi xa rồi Lục Vận cũng không khinh suất hành động mà chờ đợi hồi lâu, bảo đảm xung quanh không còn ai mới đi tới cửa phòng.

 

Hai tay đẩy cửa ra thấy Bạch Tuyên đang ngã dưới đất quay lưng về phía mình, c-ơ th-ể đang run rẩy.

 

“Bạch sư tỷ."

 

Nàng vội vàng đi tới đỡ người dậy.

 

Bạch Tuyên lúc này mồ hôi đầm đìa, sắc mặt trắng bệch như quỷ, yếu ớt ngước mắt lên hồi lâu mới nhận ra người trước mắt là ai.

 

“Là muội sao."

 

Giống như một tiếng thở dài Bạch Tuyên khó nhọc lên tiếng, trên mặt lộ ra vẻ thống khổ.

 

Thăm dò một chút tình hình của đối phương phát hiện c-ơ th-ể đối phương đang ở bên bờ vực sụp đổ, Bạch trưởng lão đã hạ thủ ác độc không được cứu chữa kịp thời e là Bạch Tuyên gặp nguy hiểm đến tính mạng.

 

“Là muội, muội đưa tỷ rời khỏi nơi này trước, yên tâm Tam sư huynh và Cốc..."

 

Lời còn chưa dứt cánh tay Lục Vận bị Bạch Tuyên nắm c.h.ặ.t.

 

Lục Vận lúc này mới phát hiện c-ơ th-ể Bạch Tuyên run rẩy không kiểm soát được.

 

Bàn tay nắm lấy nàng vô cùng dùng lực giống như muốn khảm vào xương thịt mình vậy.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trong mắt Bạch Tuyên tràn đầy phẫn nộ, giữa lúc đóng mở môi rặng hồi lâu mới thốt ra mấy chữ.

 

“Đi, mau đi, nơi này là... cạm bẫy."

 

Lời vừa dứt Lục Vận liền cảm thấy cánh tay mình trở nên tê dại, bắt đầu từ điểm chạm vào Bạch Tuyên tứ chi đang mất đi tri giác.

 

Không chỉ có vậy sau khi tiếp xúc gần Lục Vận ngửi thấy một mùi tanh hôi từ trong m-áu của Bạch Tuyên.

 

Đó không phải là m-áu bình thường, đó là...

 

độc.

 

Độc hạ cho nàng.

 

Bên ngoài tiếng bước chân quay trở lại, mà Lục Vận cũng hiểu Bạch Tuyên nói gì.

 

“Đi mau!"

 

Bạch Tuyên hét lên giọng nói hầu như không nghe thấy, trên mặt là sự tuyệt vọng gần như tĩnh lặng.

 

Cô ấy đã đợi lâu như vậy, nhẫn nhịn lâu như vậy, nhìn kẻ thù của mình đóng giả cha mình, giả vờ quan tâm chăm sóc mình.

 

Vì chính là muốn để người thân thực sự của mình quay về.

 

Cô ấy đã đủ cẩn thận rồi nhưng vẫn sai một nước cờ, cô ấy sớm đã bị người ta phát hiện ra rồi, mà kẻ đó lâu như vậy không động vào mình vì chính là muốn lấy mình làm mồi nhử từ đó dụ Bạch Dược ra ngoài.

 

Mà trên c-ơ th-ể cô ấy thì sớm đã bị hạ các loại độc d.ư.ợ.c.

 

Chỉ cần chạm vào chắc chắn trúng độc.

 

Đặc biệt là m-áu của cô ấy, những độc tố bên trong đủ để khiến người ngoài ch-ết t.h.ả.m.

 

Lúc này cô ấy đã nhận ra người tới, Tiểu sư muội mà đệ đệ mình thích nhất.

 

Nhưng cô ấy bây giờ không biết là nên mừng vì Lục Vận tới, hay nên đau đớn vì mình sắp hại ch-ết sư muội của đệ đệ mình.

 

“Không kịp nữa rồi."

 

Nói đoạn cửa bị đẩy ra, nhìn thấy những người quay trở lại đó trên mặt Lục Vận không có quá nhiều sự bất ngờ.

 

Hoặc là nói nàng ngay từ đầu đã biết Nhất Nguyệt Chu không kéo dài được bao lâu.

 

Bọn họ hôm nay muốn sống sót cách duy nhất chính là để cha con nhà họ Bạch khôi phục.

 

Cho nên Lục Vận sớm đã định chủ ý chủ động ra ngoài thu hút sự chú ý.

 

Khi nàng thấy Bạch trưởng lão vừa vặn vào ngày hôm nay, vào lúc này t.r.a t.ấ.n Bạch Tuyên liền đoán được đối phương là cố ý.

 

Nhưng nàng không thể không tới.

 

Vì vết thương trên người Bạch Tuyên cũng là thật.

 

Nàng cho Bạch Tuyên uống mấy viên đan d.ư.ợ.c để ổn định thương thế sau đó đứng dậy.

 

Trúng độc là cánh tay phải, lúc này tê dại vô cùng không thể cử động.

 

“Là ngươi?"

 

Thấy Lục Vận Bạch trưởng lão kinh ngạc thốt lên, ngay sau đó lại cười:

 

“Ngược lại không biết đệ t.ử Tàng Kiếm Tông tự ý xông vào Thần Y Cốc ta là vì chuyện gì."

 

“Nói đi Thần Y Cốc ta hôm nay bị mất một món bảo vật, vừa vặn phát hiện một tên trộm nhỏ xông vào, bất đắc dĩ chúng ta đã đ-ánh ch-ết tên trộm đó rồi."

 

“Sau khi tên trộm ch-ết chúng ta mới phát hiện người này là người của Tàng Kiếm Tông."

 

“Lục Vận ngươi nói xem khi ta mang xác của ngươi tới Tàng Kiếm Tông đòi một lời giải thích, những người đó sẽ nghĩ gì về ngươi."

 

Tàng Kiếm Tông thì đã sao, bất kể là môn phái nào đều không có đạo lý lẻn vào đây.

 

Cái lý do này của lão nói ra không tin cũng phải tin, dẫu sao chuyện xảy ra ở đây hôm nay vốn là do bọn họ nói mới tính.

 

“Nhưng nếu ngươi bằng lòng nói cho ta biết Bạch Dược ở đâu, ta có thể hứa với ngươi để ngươi ch-ết một cách thanh thản hơn chút."