“Sau đó mấy người uống r-ượu, Kỷ Hồng Kheo hỏi Bạch Dược lúc đó hắn ngồi xổm ở đó là đang nghĩ gì.”
Bạch Dược trả lời rất thẳng thắn.
Hắn nói:
“Ta đang ghi lại tình hình của Tiểu sư muội, dựa theo phản ứng của Tiểu sư muội để thay đổi phương thu-ốc."
Lời nói tàn khốc mà vô tình, dường như chưa từng đặt sự sống ch-ết của Lục Vận vào trong mắt.
“Nhưng nếu muội ch-ết thì sao?"
Bấy giờ nàng hỏi một câu.
Vẫn là một cô bé, nàng cậy vào độ tuổi nhỏ bé của mình, ra vẻ ngây ngô thử thăm dò giới hạn cuối cùng của sư huynh mình.
“Có ta ở đây muội không ch-ết được."
Mấy chữ đơn giản mang theo sự tự tin tuyệt đối.
Một cuộc giao tâm đơn giản mang theo sự ưu việt khi xuyên sách tới, Lục Vận bắt đầu chủ động tiếp cận Bạch Dược.
Từ đó về sau nàng hễ bị thương đan d.ư.ợ.c sử dụng đều là do Bạch Dược luyện chế ra, điều này dẫn đến sau này tình hình c-ơ th-ể nàng Bạch Dược còn rõ ràng hơn ai hết.
Mười năm ở Tàng Kiếm Tông đó nàng dồn hết sức lực tu hành, tiến độ nhanh mà vững, ngoài thiên phú của bản thân nàng ra cũng không tách rời việc Bạch Dược giúp nàng điều dưỡng c-ơ th-ể.
Trong mắt nàng Bạch Dược bề ngoài là nhàn nhạt, khi cười lên như gió mát trăng thanh, nhưng bên dưới vẻ bề ngoài vân đạm phong khinh đó là tâm địa đen tối thùi lùi.
Nhưng ai bảo người có tâm địa đen tối thì không trọng tình trọng nghĩa chứ.
Nếu nói tình nghĩa sư huynh muội của nàng và Kỷ Hồng Kheo là “củi khô lửa bốc", thì với Bạch Dược chính là “nước chảy thành dòng".
Bình lặng nhưng nhuận vật tế vô thanh.
Trong túi hành trang của nàng và mấy vị sư huynh mãi mãi đều có các loại đan d.ư.ợ.c Bạch Dược chuẩn bị sẵn, vô cùng đầy đủ.
Cho nên Đại sư huynh mới có thể yên tâm lêu lổng bên ngoài, Nhị sư huynh luyện kiếm với cường độ cao c-ơ th-ể mới không để lại bệnh cũ, cũng là nhờ Bạch Dược, Tứ sư huynh có tâm tư thuần khiết nhất mới có thể tránh xa những thứ bẩn thỉu đó.
Đỉnh Vấn Thiên rất đặc biệt ở Tàng Kiếm Tông, dựa vào thực lực mạnh mẽ của Vân Thiên không ít người mưu đồ thông qua việc bám víu vào những đệ t.ử như bọn họ từ đó kéo quan hệ với Vân Thiên.
Mà trong số những người bọn họ kẻ dễ tiếp cận nhất chính là Vân Thủy Thanh đối với cái gì cũng không có tâm phòng bị.
Dù nàng có ý dẫn dắt Tứ sư huynh phải có thêm chút tâm nhãn nhưng nhiều khi vẫn phòng không xuể.
Chính là Bạch Dược, trong bóng tối đã xử lý những kẻ có tâm tư đen tối đó.
Hắn làm rất kín đáo nhưng Lục Vận biết.
Hoặc là nói mọi người trên đỉnh Vấn Thiên đều biết, cho nên bên ngoài mới có lời nói trong số mấy hậu bối trên đỉnh Vấn Thiên kẻ không thể chọc vào nhất không phải Kỷ Hồng Kheo có thực lực cao nhất mà là Bạch Dược có tính cách ôn hòa nhất.
Sự tôn trọng và bảo vệ chưa bao giờ là một phía.
Có người giỏi diễn đạt bằng lời nói, có người thích dùng hành động chứng minh.
Giống như bây giờ.
Lục Vận ấn thanh kiếm của đối phương xuống.
Bạch Dược lúc này tuy có linh lực nhưng không biết kỹ xảo, đi theo ra ngoài e rằng sẽ làm bị thương chính mình.
“Không cần, sư huynh huynh giúp muội canh giữ nơi này."
Trước ánh mắt nghi hoặc của Bạch Dược, Lục Vận cười cười:
“Muội tin huynh, ở nơi này muội chỉ tin huynh."
Đan d.ư.ợ.c sắp luyện thành, đến lúc đó sau khi Bạch Cốc chủ khôi phục chiến lực bên phía bọn họ cũng sẽ trở nên mạnh mẽ.
Nhưng trước đó nàng muốn đi ra ngoài thăm dò tình hình.
Không hiểu sao trong lòng có một cảm giác bất an, đặc biệt là cho đến tận bây giờ Bạch Tuyên vẫn chưa xuất hiện.
“...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Được."
Bạch Dược đáp lời, buông tay áo Lục Vận ra.
Trong đôi mắt sáng ngời in sâu hình bóng của Lục Vận.
Hắn lấy từ trong túi trữ vật của mình ra một đống đan d.ư.ợ.c nhét cho Lục Vận:
“Cho muội dùng."
Thực tế hắn không phân biệt được đây là những gì nhưng trực giác mách bảo hắn nên làm như vậy, giống như hắn thường xuyên làm như vậy.
Lục Vận thu dọn đồ đạc, chào Tề Vân một tiếng rồi lẻn ra ngoài.
Hiện tại sự chú ý của những người đó đều ở bên phía hang độc, bên chỗ Bạch trưởng lão cũng không có quá nhiều người.
Theo lời Tề Vân, Bạch trưởng lão chính là con ch.ó trung thành nhất dưới tay Khấu Tào - kẻ đang mạo danh Cốc chủ hiện nay.
Những năm này lão ta luôn chèn ép Bạch Tuyên, còn thỉnh thoảng dùng Bạch Dược đang ở bên ngoài để đe dọa Bạch Tuyên.
Lần trước Bạch Tuyên có thể đi ra ngoài hoàn toàn là vì cuộc tuyển chọn lúc đó do cả hai phe chính tà cùng quyết định, quá trình minh bạch nên bọn họ không tiện ra tay mới để Bạch Tuyên tìm được cơ hội gặp được Bạch Dược.
Nhưng cũng chính vì vậy Bạch Tuyên sau khi trở về liền bị bán nhốt lỏng trong Thần Y Cốc, liên lạc với bên ngoài cũng dần dần đứt đoạn.
Đây cũng là lý do trước đó Bạch Dược vội vã quay về.
Hắn cảm thấy Bạch Tuyên đã xảy ra chuyện.
Xác định phương hướng, Lục Vận đi về phía nơi ở của Bạch trưởng lão.
Vừa mới lại gần Lục Vận liền nhận ra trong phòng có người.
Bạch trưởng lão chưa rời đi sao?
Vốn tưởng đối phương sẽ đích thân tọa trấn cuộc bao vây Bạch Dược, nhưng ai biết đối phương vậy mà lại ở lại nơi này.
Lục Vận vừa định đổi chỗ khác liền nghe thấy động tĩnh bên trong.
“Không ai cứu được ngươi đâu, đừng tưởng đứa em trai kia của ngươi quay về thì có thể làm gì."
“Nay trên dưới trong cốc người ta công nhận vị Cốc chủ hiện tại chứ không phải người cha sống ch-ết không rõ kia của ngươi."
Giọng nói của Bạch trưởng lão mang theo sự trào phúng tột độ, thấp thoáng còn có tiếng quất roi truyền lại.
Chương 263 Mắc bẫy
Lục Vận nép mình trong góc, ngửi thấy mùi m-áu tanh nồng nặc bốc ra từ phía căn phòng đó, nheo mắt lại.
Quả nhiên Bạch Tuyên sớm đã bại lộ và bị Bạch trưởng lão bắt giữ.
Cứu người là phản ứng đầu tiên của Lục Vận.
Bước chân vừa mới bước ra Lục Vận đột ngột rụt về trong góc.
Có người tới!
Nàng tung ra Mạc Già Tán bao phủ hoàn toàn khoảng trời nơi mình đứng.
Vừa làm xong những việc này tiếng bước chân xuất hiện ở cửa.
Người đó nghi hoặc quan sát một hồi, vừa rồi dường như nhận ra nơi này có luồng hơi thở khác, sau khi không phát hiện ra điều gì bất thường thầm nhủ một tiếng ảo giác rồi gõ cửa.
“Vào đi!"
Giọng nói của Bạch trưởng lão bên trong lạnh lùng.
Cửa được đẩy ra, từ khe cửa Lục Vận thoáng thấy Bạch Tuyên ngã dưới đất, trên người là những vết m-áu đầm đìa, những đóa hoa tuyết lớn nở rộ trên tấm áo trắng giống như những đóa hồng mai rơi trên tuyết.
Đối phương khép hờ mắt, hơi thở khó lòng bắt được.
Những vết roi ngang dọc đủ thấy Bạch trưởng lão ra tay tàn nhẫn cỡ nào.