Vạn Cổ Kiếm Tâm: Tiểu Sư Muội Một Kiếm Trị "Hướng Nội"

Chương 436



 

“Một đội ngũ mười người, nhìn qua có chút đơn sơ.”

 

“Lục Vận."

 

“Mạnh Lâm..."

 

Mấy người cũng tự giới thiệu bản thân.

 

Trong sáu người, chỉ có Lục Vận và Mạnh Lâm là thu liễm khí tức đến cực hạn, người ngoài rất khó nhìn ra tu vi của bọn họ.

 

Mà người thu hút sự chú ý nhất chính là nhan sắc của hai chị em sinh đôi.

 

Đinh Nhị là một người thực thà, sau khi tập hợp đủ người liền dẫn mọi người tới một thương hành để thuê một loại yêu thú tên là Sơn Lạc Đà.

 

Loại yêu thú này huyết mạch hỗn tạp, thực lực rất yếu, thiên tính ôn hòa, giỏi nhất là hành tẩu trong sa mạc, rất nhiều người tiến vào sa mạc đều tìm loại yêu thú này làm công cụ thay đi bộ.

 

Sơn Lạc Đà là do lạc đà thông thường lai tạo ra, thể hình cao lớn hơn lạc đà thông thường rất nhiều, nhìn qua rất chắc chắn.

 

Lớp lông dày dặn bao phủ trên bề mặt c-ơ th-ể, đôi mắt to đùng có chút đờ đẫn.

 

Tiền thuê do Đinh Nhị trả.

 

Mọi người ngồi trên lưng lạc đà, bước ra khỏi cổng thành.

 

“Ô kìa, Đinh Nhị, thực sự định đi à."

 

Ở cửa có người trêu chọc Đinh Nhị, dường như Đinh Nhị cũng khá có tiếng tăm trong thành sa mạc.

 

“Ừm."

 

Đinh Nhị nhàn nhạt đáp lại.

 

“Đinh nhị ca, các huynh trước đây từng đi Hoàng Kim đảo chưa?"

 

Tông Hoành Phi tò mò hỏi, hắn dường như cũng là lần đầu tiên tới sa mạc này nên nhìn cái gì cũng thấy hiếu kỳ.

 

Cát vàng bay múa đầy trời, hắn đưa tay ra cảm nhận xúc cảm của gió cát len lỏi qua kẽ ngón tay, nhìn qua rất vui vẻ.

 

“Từng đi rồi."

 

Đinh Nhị gật đầu.

 

Con Sơn Lạc Đà của hắn đi ở vị trí dẫn đầu, nhìn về phía bãi cát vàng vô tận phía trước, trên khuôn mặt góc cạnh rõ ràng mang theo một loại cảm giác kiên quyết.

 

Còn có một luồng bi thương.

 

“Vậy lần này các huynh còn sợ hãi không?"

 

Tông Hoành Phi tiếp tục truy hỏi, liền thấy Đinh Nhị lườm mình một cái.

 

“Sợ."

 

“Tất cả những người bước lên con đường này đều sợ."

 

“Nhưng mỗi người đều có lý do của riêng mình, hoặc vì tiền tài, hoặc vì những thứ khác, mà ta cũng có lý do không thể không đi."

 

Lúc nói lời này, trên mặt Đinh Tam và Đinh Ngũ cũng thoáng hiện vẻ u ám.

 

“Hóa ra là vậy, cũng đúng, có điều ta là muốn đi ngắm phong cảnh đấy, các huynh cứ yên tâm, nếu trên đường gặp phải nguy hiểm gì ta sẽ bảo vệ các huynh."

 

Tông Hoành Phi hứa hẹn, vô cùng tin tưởng vào bản thân.

 

Bọn người Đinh Nhị có lẽ không cách nào phân biệt được gì, nhưng Lục Vận có thể cảm nhận được d.a.o động linh lực trên người Tông Hoành Phi.

 

Kim Đan sơ kỳ, đặt trong đại tông môn cũng được coi là thiên phú rất khá.

 

Có điều đối phương không phải xuất thân từ trong Cửu tông, chắc hẳn là một số tông môn hạng trung, giống như kiểu đệ t.ử mới ra ngoài lịch luyện, trên người tràn đầy tinh thần phấn chấn và lại còn nhiệt tình giúp người. (Hết chương)

 

Chương 348 Hắc Long Thập Bát Thủ

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mặt trời trên đỉnh đầu đang nung nấu, trên lưng lạc đà, Lục Vận đang chống một chiếc ô.

 

Chiếc Mạc Giá ô đường đường chính chính lại bị nàng dùng để che nắng, không thể phủ nhận là hiệu quả rất tốt.

 

Hai bên trái phải của nàng đều bị chị em sinh đôi chiếm giữ, hai người cũng đang tận hưởng hiệu quả che bóng râm của Mạc Giá ô, lộ ra biểu cảm sảng khoái.

 

Sức mạnh của Mạc Giá ô được Lục Vận kiểm soát một cách chính xác, ba người nhà họ Đinh ở phía trước không hề cảm nhận được.

 

Ngược lại là Tông Hoành Phi có nhìn sang một cái nhưng không phát hiện ra điều gì bất thường, nhanh ch.óng tiếp tục cùng Đinh Nhị hỏi han về một số chuyện trên sa mạc.

 

Khí hậu và môi trường ở đây không thích hợp để cư trú, trên cả mảnh sa mạc này chỉ có duy nhất một tòa thành trì kia.

 

Cũng có một số yêu thú sinh sống ở đây, phần lớn đều sống ở dưới lớp cát, do đó hành tẩu ở đây vô cùng cần phải chú ý dưới chân.

 

Có đôi khi thứ lấy mạng ngươi không chỉ có cát lún mà còn có thể là những con yêu thú tiềm phục trong lớp cát kia, trong đó đa số là độc vật.

 

Một kiếm c.h.é.m bay một con bọ cạp độc lén lút tấn công, Tông Hoành Phi giống như lời hứa trước đó của mình, suốt chặng đường đều bảo vệ mọi người.

 

Vũ khí của đối phương là kiếm, trên người cũng ngưng tụ kiếm ý, giống như Lục Vận và Mạnh Lâm, đều là kiếm tu.

 

Bởi vì điểm này mà khiến hai người nhìn đối phương thêm vài lần.

 

“Hi hi, có phải rất lợi hại không."

 

Còn tưởng hai người là hiếu kỳ, Tông Hoành Phi cười nói.

 

“Sư phụ ta nói ta cho dù là tới Tàng Kiếm tông thì cũng có thể ở đó mà làm nên chuyện."

 

“Ta cũng thấy vậy."

 

“Nhưng ta là do sư phụ nhặt về, ta phải đi theo sư phụ."

 

“À đúng rồi, các ngươi biết Tàng Kiếm tông không?"

 

“Chính là một trong Cửu tông, cái tông môn kiếm tu vô cùng lợi hại kia kìa, nghe nói những kiếm tu bên trong ấy à, tùy tiện xách đại một người ra cũng có thể san bằng mảnh sa mạc này đấy."

 

Tông Hoành Phi là một kẻ lảm nhảm, cho dù không có ai tiếp lời thì hắn cũng có thể tự mình nói chuyện được.

 

Nhắc tới Tàng Kiếm tông có thể nghe ra được sự ngưỡng mộ và khao khát trong lời nói của đối phương.

 

Nhưng so với những thứ này, hắn chú trọng đến sư phụ của mình hơn.

 

Trong lời tự thuật của Tông Hoành Phi, mọi người biết được hắn là một đứa trẻ mồ côi, người nhà đều ch-ết dưới tay ma tu, sau đó được sư phụ hắn nhặt về dạy hắn tu hành, trở thành kiếm tu.

 

Tông môn hắn tọa lạc tên là Lạc Vũ các, trong số các tông môn quy mô trung bình thì danh tiếng không mấy nổi bật.

 

Lạc Vũ các không chuyên chú vào một con đường, những thứ truyền thụ rất tạp nham, không có sự thống nhất hóa, Tông Hoành Phi là theo sư phụ hắn trở thành kiếm tu.

 

Bởi vì có hắn mà phái kiếm tu của Lạc Vũ các đã trở thành phái lợi hại nhất trong tông môn của hắn, về điểm này Tông Hoành Phi vô cùng tự hào.

 

“Sư phụ nói người đã không còn gì có thể truyền thụ cho ta nữa rồi, nên bảo ta ra ngoài đi dạo một chút."

 

“Kỳ thực ta vốn định tới Tàng Kiếm tông xem thử đấy, biết đâu còn học được mấy chiêu công phu nữa, hiềm nỗi ta bị lạc đường, càng đi càng lệch, kết quả là tới đây luôn."

 

“Vừa hay nghe nói tin tức về Hoàng Kim Mộc nên ta muốn tới xem thử."

 

Dùng lời của hắn mà nói thì hắn tìm bọn người Đinh Nhị đi cùng là để tránh bị lạc đường trong sa mạc.

 

Cảm giác phương hướng của hắn không tốt, sợ bản thân đi vào rồi lại đi chệch hướng.

 

Với thực lực của hắn, không thể nói là thiên hạ đâu đâu cũng có thể đi được nhưng cẩn thận một chút thì cũng sẽ không có vấn đề gì lớn.

 

Mà với tư cách là những đệ t.ử Tàng Kiếm tông chính tông, hai người nghe lời hắn nói thì không đưa ra nhận xét gì.

 

Nhưng chỉ luận về thiên phú kiếm tu của đối phương thì thực sự rất tốt.

 

Trong một tông môn nhỏ mà có thể tu thành Kim Đan, đặt ở Tàng Kiếm tông, qua sự chỉ dạy tỉ mỉ thì có lẽ có thể sánh ngang với bọn người Liễu Như.

 

Ngược lại là Đinh Nhị, sắc mặt ngưng trọng kia nhờ thực lực của Tông Hoành Phi mà đã trở nên tốt hơn rất nhiều.