“Chúng ta muốn Hoàng Kim Mộc là để đổi lấy một thứ."
Là phận nữ nhi nên Đinh Tam có phần cảm tính hơn lên tiếng nói.
“Đại ca chúng ta cách đây không lâu bị thương, cần đan d.ư.ợ.c ch-ữa tr-ị, loại thu-ốc đó quá đắt, chúng ta không lấy ra được nhiều linh thạch đến thế."
Nếu như có thể lấy được Hoàng Kim Mộc thì bọn họ cũng không tham lam, chỉ cần bán được cái giá có thể đổi lấy đan d.ư.ợ.c là được.
“Ừm, các ngươi cần đan d.ư.ợ.c gì, để ta xem ta có không."
Sự nhiệt tình giúp đỡ người khác của Tông Hoành Phi thể hiện ở mọi phương diện.
Về vấn đề này, biểu cảm của ba người nhà họ Đinh có chút phức tạp.
“Gọi là Hắc Tủy Tiếp Cốt đan."
Đinh Tam nói rất nhanh, không nhìn thấy ánh mắt ngăn cản của Đinh Nhị.
Ngay cả Đinh Ngũ nhỏ tuổi nhất cũng đang mong chờ nhìn Tông Hoành Phi.
“Tiếp Cốt đan thì ta có, nhưng chưa từng nghe qua cái gì là Hắc Tủy Tiếp Cốt đan cả, những loại Tiếp Cốt đan khác không dùng được sao?"
Tông Hoành Phi lật tìm bộ sưu tập của mình hỏi han.
“Không được đâu ạ."
Đinh Tam thất vọng lắc đầu, nàng c.ắ.n vành môi, khó giấu nổi vẻ mất mát.
“Theo ta được biết, Hắc Tủy Tiếp Cốt đan là dùng để điều trị vết thương do một loại công pháp tên là Hắc Long Thập Bát Thủ gây ra đúng không."
Miêu Nhược Linh xen mồm nói.
Hắc Long Thập Bát Thủ thực lực rất mạnh, nhưng lộ số của công pháp này đi theo hướng âm hiểm, chiêu thức độc ác, hở ra là làm tổn thương gân cốt, mạnh tay một chút là sẽ khiến người ta mất mạng.
Người trúng chiêu Hắc Long Thập Bát Thủ này thì nơi xương bị gãy sẽ lượn lờ một loại ám kình, đan d.ư.ợ.c thông thường không cách nào xua tan được, Hắc Tủy Tiếp Cốt đan do đó mà sinh ra.
Loại công pháp này Cửu tông khinh thường không thèm tu luyện, nó lưu hành trong giới tán tu.
Được coi là công pháp hàng đầu trong giới tán tu.
Mà người có thể sở hữu loại công pháp này thì sẽ không phải là tu sĩ đơn giản gì, nhà họ Đinh đã đắc tội với bọn họ như thế nào chứ.
“Ngài biết sao!"
Đinh Tam thốt ra câu này, đôi mắt kia sáng rực lên nhìn Miêu Nhược Linh.
“Có nghe nói qua."
Miêu Nhược Lung cười cười.
Hắn giả làm nam trang, cười lên tự có vẻ phong lưu, Đinh Tam có chút đỏ mặt, dời ánh mắt đi chỗ khác.
“Kẻ hiện đang chiếm giữ Hoàng Kim đảo kia tên là Kiều Tây, người đời gọi là Kiều lão đại, chính hắn đã dùng Hắc Long Thập Bát Thủ làm đại ca chúng ta bị thương."
Nàng cẩn thận quan sát sắc mặt mấy người, có lẽ là sợ bọn họ kiêng dè Kiều Tây nên lại bổ sung thêm.
“Chúng ta sẽ không tiếp xúc trực diện với bọn họ đâu, nhị ca ta biết có một con đường có thể dẫn tới Hoàng Kim đảo, nơi đó chỉ có người nhà họ Đinh chúng ta biết thôi."
Trước đây bọn họ chỉ có năm anh em cùng nhau hành động, con đường hầm bí mật đó là bí mật của người nhà họ Đinh, điều này khiến mỗi lần bọn họ đều có thể an toàn ra vào Hoàng Kim đảo.
Nhưng sau này không biết vì sao mà tin tức lại bị truyền ra ngoài.
Đại ca bọn họ vì bảo vệ bọn họ mà bị thương, Tứ muội lại càng vì thế mà bị những kẻ đó bắt giữ.
Hiện tại Tứ muội sống ch-ết không rõ, việc bọn họ có thể làm chính là cứu đại ca nhà mình trước.
Bởi vì sự nhắm vào của Kiều Tây nên bọn họ cầu xin rất nhiều người mà không tìm thấy Hắc Tủy Tiếp Cốt đan, có kẻ thả lời rằng muốn có đan d.ư.ợ.c thì hãy lấy Hoàng Kim Mộc tới đổi.
Bọn họ cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể mạo hiểm đi tìm Hoàng Kim Mộc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mặc dù bọn họ cũng không rõ hiện tại trên Hoàng Kim đảo có thực sự có Hoàng Kim Mộc hay không, nhưng đây là lựa chọn duy nhất của bọn họ.
“Ồ, vậy thì đây là vấn đề của bọn chúng, là bọn chúng quá tham lam rồi."
Tông Hoành Phi tổng kết, thái độ là đứng về phía người nhà họ Đinh.
Đinh Tam mỉm cười nhẹ nhàng.
“Có người đi theo chúng ta."
Đinh Ngũ lên tiếng rồi.
Với tư cách là thành viên nhỏ nhất trong đội ngũ, dường như cũng là đối tượng được cưng chiều nhất của nhà họ Đinh, cậu thiếu niên suốt dọc đường đều đang ăn, lúc này trong miệng vẫn còn nhét đầy đồ ăn.
Đinh Tam vốn đang nói đùa nghe thấy câu này lập tức ngồi ngay ngắn lại, định nhìn ngó xung quanh thì bị Đinh Nhị ấn lại.
Ánh mắt Lục Vận rơi trên người Đinh Ngũ.
Thực lực của đối phương rất bình thường, mới chỉ là Trúc Cơ kỳ, nhưng sức mạnh thần hồn của đối phương rất kiên cường, giống như đã trải qua ngàn lần rèn giũa, dùng thần hồn chống đỡ linh thức, khiến cậu ta trở thành radar trên mảnh sa mạc này.
Đây cũng là một trong những bảo đảm cho năm người nhà họ Đinh hành tẩu trên sa mạc.
Sự đ-ánh giá của Lục Vận không hề che giấu, Đinh Ngũ nhìn sang, cười với Lục Vận một cái, không hề để ý. (Hết chương)
Chương 349 Bao vây tiêu diệt
“Người à, a, ta cũng thấy rồi, cứ giao cho ta đi."
Khi ba người nhà họ Đinh bày ra tư thế thì Tông Hoành Phi từ trên lưng Sơn Lạc Đà nhảy xuống, rút kiếm ra nhìn về hướng Đinh Ngũ vừa cảnh báo.
Nhìn về phía đó thấy rất bằng phẳng, không thấy bóng người nào.
Lục Vận trái lại biết những người đó đang trốn ở dưới lớp cát, lớp cát vàng dày đặc này không biết sâu bao nhiêu, trốn ở bên trong là tốt nhất.
Mấy người kia vẫn luôn quan sát bên này, thấy thần thái nhìn sang của Tông Hoành Phi thì có chút kinh ngạc.
“Bọn họ hình như phát hiện ra rồi?"
“Không thể nào, chúng ta cách xa như vậy mà."
“Chẳng phải nói cái thằng Đinh Tiểu Ngũ kia rất nhạy bén sao, trước đây cũng có người đi theo, không lâu sau là sẽ bị phát hiện, lần này chắc cũng nhìn thấy chúng ta rồi."
“Hay là lại lùi ra xa chút nữa?"
“Chậc, mấy đứa nhà họ Đinh này đều là những kẻ bướng bỉnh đấy, đ-ánh ch-ết cũng không chịu nói con đường đó ở đâu, nếu không thì đến mức phải làm thế này sao?"
Uy h.i.ế.p không có tác dụng, cho dù người nhà họ Đinh có ch-ết trước mặt bọn họ thì mấy đứa nhà họ Đinh kia cũng không chịu mở miệng.
Cho nên bọn họ mới làm ngược lại, đ-ánh bị thương thằng Đinh Đại khiến người nhà họ Đinh không thể không đi Hoàng Kim đảo tìm Hoàng Kim Mộc.
Hiện tại Hoàng Kim đảo đã bị người của bọn họ phong tỏa, người nhà họ Đinh muốn đi qua thì chỉ có thể đi từ con đường mà bọn họ phát hiện ra thôi.
Mà bàn tính của bọn họ tính rất hay, cứ đi theo phía sau là có thể ngồi mát ăn bát vàng rồi.
Chỉ là tình hình lúc này có vẻ không đúng lắm.
Những người này còn đang lầm bầm thì một đạo kiếm khí đã rơi xuống ngay trước mặt bọn họ, kiếm ý hung mãnh xé ra một vết thương trên mặt một tên, đau đến mức hắn không thể trốn tránh được nữa mà phải nhảy ra ngoài.
Đã động thủ như vậy rồi thì cũng không cần thiết phải lẩn trốn nữa.
“Đinh Nhị, nếu đã bị các ngươi phát hiện rồi thì chúng ta nói thẳng luôn."
“Hoặc là nói cho chúng ta biết con đường đó ở đâu, hoặc là ch-ết ở đây!"
Tên cầm đầu kia giọng điệu vô cùng kiêu ngạo.
“Đinh Nhị, ngươi cũng là một người thông minh, cũng nên biết hậu quả của việc đắc tội với lão đại chúng ta."
“Kiều bang chúng ta hiện đang bao vây Hoàng Kim đảo đến mức con kiến cũng không lọt, không có sự cho phép của chúng ta thì đi đường chính diện căn bản là không qua được đâu."