“Dù sao mục đích của chúng ta cũng là con đường đó, ngươi biết điều một chút cũng đỡ phải động binh đao đúng không."
Tên cầm đầu càng nói càng đắc ý, hắn vô cùng hài lòng với sự sắp xếp này.
“Mơ đi!"
Nhưng lời đáp lại của Đinh Nhị cho tên cầm đầu chính là hai chữ này.
“Ngươi...
Được lắm Đinh Nhị, r-ượu mời không uống muốn uống r-ượu phạt, ngươi tưởng mấy đứa dưa hấu thối nát mà ngươi tìm được cũng muốn đối đầu với Kiều bang chúng ta sao, đúng là si tâm vọng tưởng!"
“Lên cho ta!"
Hắn biết chuyện Đinh Nhị tuyển người, nhưng nhìn qua mấy đứa kia đều là những khuôn mặt lạ lẫm.
Trong thành trì sa mạc có nhân vật lợi hại nào bọn chúng đều biết rõ mồn một.
Lần này bọn chúng đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng, mang theo không ít người.
Theo mệnh lệnh của tên cầm đầu, từ bốn phương tám hướng trong sa mạc đều có một số người xông ra, nhìn tình hình thì bọn chúng vẫn luôn tiềm phục bên cạnh người nhà họ Đinh.
Trong tấm lưới được giăng ra này, người nhà họ Đinh chính là cá nằm trong lưới.
Tiện tay xử lý thêm vài con cá nhỏ như Tông Hoành Phi này cũng được.
“Chậc, các ngươi cũng quá không coi ta ra gì rồi đấy."
“Còn nữa, ngươi hãy sờ vào lương tâm mình mà hỏi xem chúng ta là dưa hấu thối nát sao?
Ngươi có biết nói chuyện không hả?"
Tông Hoành Phi chỉ chỉ mình, lại chỉ chỉ nhóm người Lục Vận nhổ nước bọt nói.
Chưa bàn tới tu vi thế nào, chỉ tính cái đám người này nhan sắc cao ngất trời luôn được không hả.
“Tiểu t.ử, ngươi cũng cuồng vọng đấy, chỉ là không biết lát nữa ngươi còn có thể cuồng vọng được như thế này nữa hay không!"
Cười lạnh một tiếng, đám người Kiều bang kia động thủ.
Đ-ánh nh-au trong sa mạc, vì thân thể bị suy yếu nên cho dù là tu sĩ, khi bị người ta tiếp cận đ-ánh kiểu nắm đ-ấm chạm vào thịt thì cảm giác cũng chẳng dễ chịu gì.
Người của Kiều bang ấy à, giỏi nhất là chiến đấu trong sa mạc.
Thần thái hung lệ, sự tham lam trong mắt, tất cả đều hiện rõ mồn một.
Số lượng rất đông, đếm sơ qua cũng phải hơn ba mươi người, có thể thấy được bọn chúng vẫn rất coi trọng người nhà họ Đinh.
“Chậc."
Tông Hoành Phi tặc lưỡi, giống như chưa từng thấy cảnh tượng lớn như thế này bao giờ, cảm xúc kích động.
“Lát nữa các ngươi cứ trốn ở phía sau ta nhé."
Trong mắt Tông Hoành Phi thì trong cái đội ngũ này hắn là kẻ lợi hại nhất, việc bảo vệ những người này chắc chắn là chuyện không cần bàn cãi.
Lục Vận nhướng mày, trao đổi với Mạnh Lâm cùng những người khác, thực sự là không hề ra tay.
Chủ yếu là bọn họ cũng muốn xem giới hạn của Tông Hoành Phi này nằm ở đâu, với loại thiên tài như thế này, thiên phú đủ, tính cách chính trực, khó tránh khỏi muốn chỉ điểm một phen.
“Tiểu t.ử muốn ch-ết."
Vì sự khiêu khích của Tông Hoành Phi nên hỏa lực đều tập trung trên người hắn.
Tên cầm đầu không ra tay, đứng ở nơi xa xa lạnh lùng nhìn chằm chằm Đinh Nhị, vẫn đang tiếp tục đấu khẩu.
“Đinh Nhị ngươi biết đấy, hiện tại chỉ có chúng ta mới có thể cứu đại ca ngươi, còn có Tứ muội ngươi đang ở ngay bên cạnh lão đại chúng ta."
“Ngươi yên tâm, không ai động vào nàng đâu, lão đại ta còn khá thích nàng nữa, chỉ là nếu ngươi cứ mãi không phối hợp thì ta không biết sẽ có hậu quả gì đâu."
Việc đe dọa người nhà họ Đinh như thế này tên cầm đầu làm cũng không phải chỉ một hai lần, hắn làm vô cùng thuần thục.
Mỗi một lần Đinh Nhị đều vô cùng giằng co.
Nhưng hắn biết rõ con người của Kiều Tây kia, hạng người đó âm hiểm xảo trá, vong ân bội nghĩa, lật lọng tráo trở...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cho dù có giao ra thứ bọn chúng muốn thì Kiều Tây cũng sẽ không tha cho bọn họ đâu.
Ngược lại sẽ vì sự thỏa hiệp lần này của hắn mà càng thêm lấn tới áp bức bọn họ.
Đám người Kiều Tây kia chính là lấy việc này làm thú vui, dùng cách này không biết đã hủy hoại bao nhiêu người trong thành trì sa mạc rồi.
Cũng không phải là không có người phản kháng.
Nhưng với tư cách là bang phái lớn nhất trong thành sa mạc, cộng thêm thực lực cá nhân của Kiều Tây thì không ai có thể thay thế được bọn chúng.
Hoặc là chịu đựng khuất phục trở thành một phần của những kẻ đó, hoặc là phản kháng đối lập, thỉnh thoảng lại bị những kẻ đó giở trò đồi bại.
Đinh Nhị đã chọn con đường thứ hai để đi.
“Thứ không biết điều."
Trước sự từ chối một lần nữa của Đinh Nhị, tên cầm đầu cũng không còn sắc mặt tốt đẹp gì nữa.
Dứt khoát ra hiệu cho tất cả mọi người cùng xông lên.
Trong phút chốc, trên sa mạc cát vàng bay múa loạn xạ khiến tầm nhìn trước mắt trở nên mờ mịt.
Tông Hoành Phi đứng ở vị trí tiên phong cũng không làm Lục Vận thất vọng, nền tảng của hắn rất vững chắc, tuy rằng những kiếm chiêu kia không phải là loại uy mãnh gì nhưng Tông Hoành Phi học vô cùng tinh thông, sự liên kết giữa các kiếm chiêu diễn ra trôi chảy tự nhiên.
Kiếm của hắn cũng giống như con người hắn vậy, vô cùng cứng rắn.
Phong cách của hắn mang tính dã tính, hô ứng sâu sắc với mảnh đại mạc này.
Không gian đủ rộng, đối thủ đủ nhiều.
Sau khi Tông Hoành Phi ra tay liền không hề lưu tình, những kẻ tiếp cận hắn đều bị kiếm chiêu ép lui.
Linh lực lơ lửng trên không trung đại mạc từ từ xoay tròn, rồi lại rơi vào trong c-ơ th-ể Tông Hoành Phi.
Cảm nhận được sự tăng trưởng của linh lực, Tông Hoành Phi cảm thấy rất sướng.
Con người mà, kiếm tu mà, chẳng phải nên vác kiếm đi khắp thiên hạ, một kiếm trong tay quét sạch mọi chuyện bất bình trong thiên hạ sao.
Cảnh tượng chiến đấu này rất hùng tráng.
Người nhà họ Đinh cũng không đứng nhìn mà tham gia vào đó.
Đinh Nhị tu luyện là quyền pháp, quyền pháp cương liệt nhưng có sơ hở, cho nên cần sự phối hợp của Đinh Tam, hai người một trước một sau giao phó tấm lưng cho nhau.
Mà Đinh Ngũ thì không ngừng báo cho bọn họ vị trí của một số kẻ địch đang ẩn nấp dưới lớp cát vàng.
Có cái radar hình người này ở đây, những kẻ đó rất khó để đ-ánh lén được người nhà họ Đinh.
Sự phối hợp của bọn họ là được mài dũa qua từng trận chiến, tách ra có lẽ thực lực không ra làm sao nhưng khi tụ hợp lại với nhau thì sức chiến đấu của người nhà họ Đinh cũng không thể khinh thường.
“Chúng ta có ra tay không?"
Miêu Nhược Linh nhìn sự náo nhiệt này hỏi han.
Chỉ là vài tên tiểu tặc mà thôi, bọn họ động tay động chân một chút là có thể giải quyết được. (Hết chương)
Chương 350 Giả vờ bại lui
“Không cần, để hắn làm."
Lời này là Mạnh Lâm nói, cái chữ “hắn" kia chính là chỉ Tông Hoành Phi.
Mảnh đại mạc bao la vô tận này vô cùng thích hợp cho một Tông Hoành Phi có tâm tính phóng khoáng lại đầy tinh thần hiệp nghĩa, tâm cảnh của đối phương đang từ từ thoát t.h.a.i hoán cốt trong trận chiến này.
Nếu vận khí tốt, biết đâu tu vi sẽ sớm đột phá.
Đây là cơ duyên của đối phương.
Tự tiện nhúng tay vào, nói không chừng sẽ làm hỏng chuyện tốt của người ta.
“Đảm bảo bọn họ không ch-ết là được."
Lục Vận cũng bồi thêm một câu.
Nàng thực sự khá khâm phục những người này.