Vạn Cổ Kiếm Tâm: Tiểu Sư Muội Một Kiếm Trị "Hướng Nội"

Chương 440



 

“Những thứ đó trong bóng đêm bị thức ăn thu hút, đang rục rịch chờ đợi.”

 

Sợi tơ siết ch-ết một con rắn độc lén lút tấn công mình, Lục Vận ngẩng đầu nhìn về phía trước.

 

Phong cảnh sa mạc đơn điệu và cố định, giống như núi tuyết vậy, không có dấu mốc cố định nào, hành tẩu ở nơi này rất dễ bị lạc đường.

 

Chỉ nhìn bằng mắt thường thì phía trước và phía sau không có gì khác biệt, đều là lớp cát không đếm xuể.

 

Nhưng người nhà họ Đinh đã đi chậm lại.

 

“Tới rồi."

 

“Phía trước chính là Sinh T.ử đạo mà những người kia nói, băng qua đây là có thể tới được Hoàng Kim đảo."

 

Phía trước đen ngòm như cái miệng của con quái thú thâm uyên nào đó đang chờ đợi, đang rình rập, đang nghênh đón con mồi tự chui đầu vào lưới.

 

“Chư vị, chúng ta cũng không dám bảo đảm có thể an toàn đưa các vị ra khỏi Sinh T.ử đạo hay không, nếu các vị muốn đi thì hiện tại có thể rời đi, không sao cả."

 

Lời này của Đinh Nhị chủ yếu là nói với nhóm người Lục Vận.

 

Dường như cái đám người này là đang coi hắn như người dẫn đường vậy. (Hết chương)

 

Chương 351 Sinh T.ử đạo

 

Đinh Nhị là có ý tốt, dù sao đã vào trong rồi mới hối hận thì đã muộn.

 

“Chúng ta không đi."

 

Miêu Nhược Linh tiếp lời.

 

“Yên tâm, cho dù gặp phải chuyện gì, chúng ta cũng sẽ không trách ai cả."

 

Miêu Nhược Linh đã nói như vậy rồi nên Đinh Nhị liền gật gật đầu.

 

“Đi thôi."

 

Đạp trên màn đêm, bọn họ đi bộ tiến vào trong Sinh T.ử đạo.

 

Mặt đất mềm xốp mỗi bước chân giẫm xuống là lớp cát sụt lún theo bốn phía đôi giày phát ra tiếng sột soạt, trong môi trường này nghe vô cùng rõ rệt.

 

“Nơi này nhìn qua cũng đâu có gì khác biệt đâu ạ?"

 

Một đệ t.ử Linh Lung các trong lúc nói chuyện tò mò nhìn lớp cát phía dưới, cũng không thấy có nguy hiểm gì.

 

Hắn lại không để ý bước ra một bước.

 

Đáng lẽ là một bước giẫm mạnh xuống mặt đất nhưng lại giống như rơi vào cái hố nào đó, trọng tâm c-ơ th-ể không vững, người lao về phía trước.

 

Phía dưới chân hắn, lớp cát lún xuống tạo ra một lực hút lôi kéo người này, muốn nuốt chửng lấy hắn.

 

“Cứu..."

 

Tiếng cứu mạng còn chưa kịp hét ra thì Đinh Nhị đã có chuẩn bị từ sớm kéo người lên.

 

Thấy người không sao, Đinh Nhị nhíu mày chằm chằm nhìn vào lớp cát dưới chân.

 

“Sao... sao vậy ạ?"

 

Đệ t.ử vẫn còn đang sợ hãi sau khi nhìn thấy biểu cảm ngưng trọng kia của Đinh Nhị thì cảm thấy dường như đã xảy ra chuyện lớn gì rồi.

 

“Phạm vi lại mở rộng rồi, lần trước ở đây còn chưa có hố cát lún."

 

Luồng cát xoáy sa mạc luôn luôn thay đổi nhưng cũng có quy luật để lần mò theo, người nhà họ Đinh bọn họ sở dĩ nổi danh như vậy trên Sinh T.ử đạo này chính là vì bọn họ đã nắm bắt được quy luật nhất định.

 

“Dạo gần đây nghe nói nơi này thay đổi khá nhiều."

 

Đinh Ngũ tiếp lời.

 

“Tiếp theo phải cẩn thận một chút rồi."

 

Đinh Tam cũng lầm bầm.

 

Một khi bị cát lún quấn lấy, nếu không kịp thời thoát ra ngoài thì sẽ bị nuốt chửng xuống dưới, không phải trẻ con nên ai cũng biết hậu quả đó là gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Tiếp theo các ngươi đi theo sát ta, tốt nhất là giẫm vào nơi ta đã đi qua."

 

Đinh Nhị trịnh trọng dặn dò mọi người, sau khi bọn họ gật đầu Đinh Nhị lại đi lên phía trước dẫn đường.

 

Trong quá trình này Đinh Ngũ luôn giữ tư thế lắng nghe, chỉ đi sau Đinh Nhị một bước, thỉnh thoảng lại dùng ánh mắt giao lưu với Đinh Nhị.

 

Phía dưới chân hai người này dường như có một con đường mà những người khác không nhìn thấy đang hình thành, mà bọn họ cứ thế giẫm trên con đường này vô cùng vững vàng tiến về phía trước.

 

Bên này được coi là đường bằng phẳng nhưng những kẻ đi theo phía sau thì không dễ chịu như vậy.

 

Sự biến đổi của luồng cát xoáy trên Sinh T.ử đạo thay đổi từng ngày, không ai biết những hố cát lún kia mọc ra từ chỗ nào.

 

Mỗi lần bọn chúng đi qua đây hoặc là cậy mình bản lĩnh cao cường liều mạng đ-ánh cược vận khí, hoặc là dùng mạng người để lấp đầy.

 

Mà lần này hành động đều là anh em trong Kiều bang nên không có công cụ dò đường.

 

Để tránh bị phát hiện bọn chúng đi hơi xa, hoàn toàn không nhìn thấy Đinh Nhị đi như thế nào.

 

“Giờ tính sao ạ?"

 

Tiểu đệ hỏi tên cầm đầu, do dự, vốn dĩ đã là ban đêm, trời tối thui nhìn về phía trước những lớp cát kia đều giống như con quái vật ăn thịt người vậy.

 

“Còn tính sao nữa, đi theo, đừng có quên lời lão đại rồi."

 

Bọn chúng thèm muốn bí mật của người nhà họ Đinh lâu lắm rồi, lần này nhất định phải lấy được vào tay.

 

“Nhanh cái chân lên."

 

Đẩy một tên tiểu đệ lên phía trước, tên tiểu đệ kia run rẩy thận trọng đi về phía trước vài bước thấy không sao mới lộ ra nụ cười an tâm.

 

Hắn liền bảo vận khí của mình cũng khá tốt mà.

 

Có lẽ vài bước này đã cho hắn dũng khí, bước chân hắn nhanh hơn, những người phía sau đương nhiên là đi theo.

 

“Ầy, các ngươi nhanh lên chút đi."

 

Kẻ dẫn đầu kia giọng điệu hăng hái, đợi đêm nay hắn chinh phục được Sinh T.ử đạo này thì sau này trong Kiều bang sẽ có một vị trí dành cho hắn rồi.

 

Mang theo mong đợi tốt đẹp, hắn lại bước thêm một bước, sau đó biểu cảm của hắn đông cứng lại.

 

Phía dưới chân hắn hố cát lún xuống.

 

Tốc độ đó vô cùng nhanh gần như là ngay lập tức đã cuốn người xuống dưới, tên tiểu đệ này cuối cùng để lại chỉ là một tiếng thét t.h.ả.m thiết lượn lờ trong màn đêm tĩnh mịch này.

 

Câu chuyện xảy ra quá nhanh không ai có thể ngăn cản được.

 

Tên cầm đầu đi ngay vị trí thứ hai, chỉ kém một chút xíu nữa thôi là hắn cũng đã dẫm vào vết xe đổ rồi.

 

“Chuyện này..."

 

Những người khác nhìn nhau đều thấy được sự bài xích trong mắt mình.

 

Ai cũng không muốn dâng cái mạng nhỏ của mình một cách vô duyên vô cớ ở nơi này cả.

 

“Nhìn cái gì, tiếp tục!"

 

“Ngươi, nhanh cái chân lên."

 

Tên cầm đầu lại tùy tay chỉ một người, người đó há to miệng đầy vẻ không dám tin nhưng dưới ánh mắt hung dữ của tên cầm đầu hắn không thể không bước tới.

 

Tránh khỏi nơi tiền nhiệm xui xẻo kia, hắn đi chệch hướng thấy cũng khá trôi chảy.

 

Hắn không dám buông lỏng đại ý chỉ có thể thận trọng sờ soạng tiến về phía trước, dài tới mười mấy bước đều không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, trong lúc hắn đang chuyên tâm thì phía sau lại vang lên một trận thét t.h.ả.m.

 

Trong đội ngũ có một người không cẩn thận đi chệch sang bên trái một chút xíu, chỉ một chút xíu đó thôi đã rơi vào hố cát lún.

 

Mấu chốt là khi hắn ngã xuống còn tóm lấy cánh tay của đồng bọn mình.

 

Tên đồng bọn kia căn bản không có chuẩn bị gì liền bị người ta kéo cùng rơi xuống dưới.

 

Những người khác muốn giúp đỡ nhưng cái lực hút kia cũng lôi kéo bọn họ xuống phía dưới, lớp cát bên chân cũng có dấu hiệu sụt lún.