Vạn Cổ Kiếm Tâm: Tiểu Sư Muội Một Kiếm Trị "Hướng Nội"

Chương 441



 

“Không còn cách nào khác, bỏ xe bảo vệ soái, bọn họ chỉ có thể buông tay, rồi trơ mắt nhìn người của mình cứ thế biến mất ngay trước mắt.”

 

“Ta không làm nữa, ta không đi nữa!"

 

Có người sụp đổ hét lớn.

 

Mới bao lâu chứ, đã ch-ết ba người rồi.

 

Mệnh lệnh của lão đại dù quan trọng đến đâu thì bọn họ cũng không thể đem tính mạng của mình ra lãng phí được.

 

Lời này cho dù là tên cầm đầu cũng không phản bác được.

 

Hắn hung tợn nhìn về phía trước.

 

Bọn họ không có bản lĩnh như người nhà họ Đinh, lại đi theo khá xa nên lỡ dở một lúc này phía trước đã không còn dấu vết của người nhà họ Đinh nữa.

 

Tiếp tục đi theo dường như cũng là vô ích.

 

“Rút lui theo đường cũ!"

 

Nghiến răng nghiến lợi hắn hạ lệnh.

 

Dù sao cũng không thể để tất cả mọi người thực sự thiệt mạng ở đây được, cách âm thầm đi theo không thành thì chỉ có thể gửi gắm hy vọng vào phía lão đại rồi.

 

Dù sao những người đó đều phải tới Hoàng Kim đảo, mà bên kia đã sớm nằm trong tầm kiểm soát của Kiều lão đại.

 

Có lẽ vì đại mạc quá mức trống trải cộng thêm tu sĩ tai thính mắt tinh nên những động tĩnh mà những kẻ đó gây ra vẫn nương theo gió đêm truyền vào tai bọn người Đinh Nhị.

 

Bọn họ rất ngạc nhiên khi thấy những kẻ đó vẫn đi theo nhưng hiện tại Đinh Nhị trái lại đã yên tâm rồi.

 

Ở nơi này không ai dám tùy tiện truy đuổi tới đây cả.

 

Cứ coi như không nghe thấy Đinh Nhị tiếp tục dẫn đường, thỉnh thoảng lại điều chỉnh phương hướng.

 

“Nhìn ra chưa?"

 

Trong đầu Lục Vận xuất hiện giọng nói của Mạnh Lâm.

 

“Ừm."

 

Lục Vận cũng truyền âm lại.

 

Ánh mắt nàng rơi trên người Đinh Ngũ, Đinh Ngũ rất... kỳ lạ.

 

Tu vi của cậu ta tuy bình thường nhưng ngũ quan đều rất mạnh mẽ, cách thức đối phương sử dụng có thể hình dung thành thính âm biện vị.

 

Dưới lớp cát này vẫn luôn có một số âm thanh nhỏ bé, khác biệt vang lên.

 

Mỗi một nơi âm thanh vang lên chính là nơi những luồng cát xoáy kia phát sinh.

 

Mỗi lần Đinh Ngũ lắng nghe tai của cậu ta đều sẽ khẽ động đậy một chút, Lục Vận chính là phát hiện ra điểm này mới nhận ra bí mật này.

 

Nhưng Lục Vận không làm được như Đinh Ngũ.

 

Vị trí của những luồng cát xoáy phía dưới luôn luôn thay đổi, nàng có thể nghe thấy nhưng những âm thanh đó đan xen vào nhau giống như trong một cái chuông lớn l.ồ.ng vào rất nhiều chuông nhỏ vậy.

 

Khi rung lên tất cả các chuông nhỏ đều va chạm vào nhau kêu leng keng ồn ào, ngươi có thể biết bên trong có chuông nhưng không cách nào đối chiếu những âm thanh đó với từng cái chuông được, lại càng không thể phân biệt được kẽ hở giữa các chuông, tức là con đường an toàn mà Đinh Nhị dẫn bọn họ đi.

 

Nhưng Đinh Tiểu Ngũ đã làm được. (Hết chương)

 

Chương 352 Âm Xác trùng

 

Thiên phú dị bẩm.

 

Đây là sự công nhận của Lục Vận đối với Đinh Ngũ.

 

“Đợi chuyện này kết thúc có thể hỏi xem bọn họ có bằng lòng đi theo chúng ta trở về không."

 

Loại thiên tài hoang dã như thế này bất cứ ai nhìn thấy cũng khó tránh khỏi nảy sinh lòng tán thưởng.

 

Cảm giác nhạy bén như Đinh Ngũ, nếu bước trên con đường kiếm tu thì trong tương lai không xa Tàng Kiếm tông sẽ có thêm một nhân vật phong vân nữa.

 

Những thứ này đều phải đợi đến khi chuyện ở đây kết thúc mới nói tiếp được.

 

Hiện tại bọn họ yên tâm đi theo sau người nhà họ Đinh.

 

“Tới rồi."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lại qua một khắc đồng hồ sau, Đinh Ngũ chỉ vào một địa điểm.

 

Nơi đó có chút lõm xuống, cho dù không có tác động từ bên ngoài cũng có thể thấy lớp cát nơi đó đang chậm rãi chảy xuống dưới.

 

Nhìn qua một cái là thấy ngay đây là một hố luồng cát xoáy rồi.

 

“A, ý gì vậy ạ?"

 

Tông Hoành Phi có chút mờ mịt:

 

“Chẳng lẽ chúng ta phải nhảy xuống từ đây sao?"

 

Hắn phát huy trí tưởng tượng của mình liền thấy Đinh Tam ném cho hắn một ánh mắt tán thưởng.

 

“Ặc, không phải chứ!"

 

Suốt chặng đường đi tới đây hắn cũng coi như là rất tin tưởng người nhà họ Đinh rồi, nhưng hiện tại Tông Hoành Phi có chút muốn thu hồi lòng tin lại.

 

“Phía dưới này tồn tại một con đường có thể dẫn thẳng tới nội bộ Hoàng Kim đảo."

 

“Đây là bí mật của người nhà họ Đinh chúng ta, cũng là thứ mà những kẻ đó muốn biết."

 

“Nếu các ngươi tin tưởng ta thì có thể đi theo chúng ta, nếu không bằng lòng ta có thể đưa các ngươi ra ngoài."

 

Đinh Nhị là một người tốt, một người đại tốt.

 

Đi tới đây đã làm lộ bí mật ra mà vẫn bằng lòng cho người ta cơ hội quay đầu.

 

Đối mặt với sự nghi hoặc của Tông Hoành Phi, Đinh Nhị cười cười.

 

“Các ngươi có nói ra ngoài cũng vô dụng thôi, cái lối vào này không hề cố định."

 

Bí mật lớn nhất của bọn họ là Đinh Ngũ.

 

Chỉ cần có Đinh Ngũ ở đây cho dù cái lối vào này thay đổi thế nào bọn họ cũng có thể hiệu chỉnh lại vị trí.

 

“Đi thôi."

 

Người đầu tiên đồng ý là Miêu Nhược Lung, người đang trong trang phục nữ t.ử ném cho Tông Hoành Phi một cái liếc mắt đưa tình rồi đi về phía đó.

 

“Ta trước."

 

Đinh Ngũ đứng ra nhìn tất cả mọi người, sau đó bước vào hố cát.

 

Cậu ta đứng tĩnh lặng ở đó để mặc cho c-ơ th-ể mình bị nuốt chửng, cảnh tượng này nhìn thực sự có chút kinh hãi.

 

Lực hút rất lớn chẳng mấy chốc Đinh Ngũ đã không còn thấy bóng dáng đâu nữa, Đinh Tam cũng nhảy xuống theo.

 

Hai người nhà họ Đinh đã làm gương rồi nên nhóm người Lục Vận cũng lần lượt đi theo.

 

“Chậc chậc, sao cảm thấy ta bị kém một bậc vậy nhỉ."

 

Tông Hoành Phi lầm bầm cũng đang xếp hàng đợi nhảy hố.

 

Ánh mắt hắn mang theo ẩn ý nhìn mấy người phía trước.

 

Hắn không giống người nhà họ Đinh, không cho rằng một số kẻ ngoại địa không mang theo não sẽ tùy tiện chạy tới đây mạo hiểm.

 

Suốt dọc đường mấy người này rất im lặng cũng không hề ra tay.

 

Nhưng ngay tại thời khắc này Tông Hoành Phi luôn cảm thấy trên người những kẻ này có bí mật gì đó.

 

Cũng may hắn không có hứng thú thăm dò đời tư của người khác.

 

Từng người từng người một giống như thả sủi cảo rơi xuống dưới, Đinh Nhị đi đoạn hậu.

 

Trong chốc lát trên đại mạc chỉ còn lại những dấu chân hỗn loạn minh chứng cho việc nơi này đã từng có người tới.

 

Dưới sa mạc con người đang rơi xuống, lớp cát bên cạnh ma sát vào nhau dính vào trên người có chút khó chịu.

 

Ở trên không trung Lục Vận nhanh ch.óng điều chỉnh tư thế của mình hạ cánh an toàn.

 

Một ngọn đèn thắp sáng ở phía trước, người cầm đèn là Đinh Ngũ.

 

Những người khác cũng lần lượt xuống tới nơi nhìn môi trường phía dưới này đều rất kinh ngạc.

 

Cách đó không xa một luồng ám lưu chậm rãi chảy trôi, lớp cát chìm trong ám lưu được mài dũa càng thêm lóng lánh.

 

Nơi này là một dòng sông ngầm thiên nhiên, những dấu vết do tự nhiên tạo nên không hề có sự tham gia của con người.