Vạn Cổ Kiếm Tâm: Tiểu Sư Muội Một Kiếm Trị "Hướng Nội"

Chương 468



 

“Bước ra một bước, trong thoáng chốc như đã đi qua ngàn vạn bước.”

 

Chờ Lục Vận đứng vững liền thấy phía trước trong bóng tối có một khối u lồi khổng lồ.

 

Trên khối u đó dịch nhầy đang chảy tràn, dưới tán nấm trắng như tuyết có thể thấy một hình người.

 

Tứ chi của đối phương bị vây khốn, đầu cúi thấp, đến gần có thể thấy trạng thái hiện tại của đối phương rất kỳ diệu.

 

Một nửa vẫn giữ hình người, có thể thấy được nửa khuôn mặt đó, đối chiếu với tư liệu Lục Vận từng xem, nàng nhận ra ngay người này chính là vị Điện chủ kia của Hung Ma Điện.

 

Nhưng so với sự anh vũ trong tư liệu, vị Điện chủ trước mắt này dung mạo già nua hơn nhiều, tóc hoa râm, giống như một lão già sắp đất xa trời.

 

Nhưng thứ thu hút sự chú ý của Lục Vận là nửa c-ơ th-ể còn lại của đối phương.

 

Nửa c-ơ th-ể đó hoàn toàn biến thành bình nuôi nấm, sợi nấm trên đó thỏa sức tung hoành, từng hạt bào t.ử mọc lên tươi tốt rồi lại nhanh ch.óng tàn héo hóa thành chất dinh dưỡng để nuôi dưỡng thế hệ sau.

 

Trong nửa c-ơ th-ể này, chỉ trong vài khoảnh khắc ngắn ngủi đã thay đổi mấy lứa nấm.

 

Thân xác bằng xương bằng thịt trở thành vật nuôi dưỡng, vị Điện chủ này dường như không hay biết gì.

 

Cho đến khi Lục Vận xuất hiện lão mới ngẩng đầu nhìn sang, trên nửa khuôn mặt trái bình thường, con mắt đó xám xịt như phủ một lớp mây mù, không thấy chút ham muốn sống nào.

 

“Cứu... ta."

 

Âm điệu gian nan như là tiếng kêu gào phát ra từ tận đáy lòng.

 

Điện chủ sau khi thấy Lục Vận, trong mắt có chút ánh sáng, c-ơ th-ể lão động đậy một chút như đang giãy giụa, Lục Vận liền thấy những sợi nấm bám rễ càng sâu, bành trướng càng nhanh.

 

Trên l.ồ.ng ng-ực một sợi nấm dò xét qua đó rồi đ-âm mạnh vào, cơn đau kịch liệt khiến c-ơ th-ể Điện chủ co giật.

 

Lục Vận đứng tại chỗ không động đậy.

 

Nàng quan sát bốn phía.

 

Mảnh trời đất này chỉ tồn tại chính mình và vị Điện chủ này.

 

Thời gian ở đây không có ý nghĩa, Lục Vận giơ kiếm lên vung ra một đạo kiếm khí cắt đứt cánh tay phải mọc đầy nấm của đối phương.

 

Cảm giác đó trơn trượt và giòn yếu.

 

Cánh tay rơi xuống mặt đất, nơi cánh tay bị đứt ở vai, từng sợi nấm nhanh ch.óng vươn ra, xoắn lại với nhau hình thành cánh tay mới, còn chu đáo mọc ra lớp da giả như người.

 

Sức sống của thứ này thật khiến người ta kinh ngạc.

 

“Cứu ta, ta có thể cho ngươi thứ ngươi muốn."

 

Trong miệng Điện chủ phát ra tiếng rên rỉ, có thể thấy đối phương hiện tại rất đau đớn, một đại ma đầu vậy mà lại đang khát khao sự giúp đỡ của một tu sĩ chính đạo.

 

“Ngươi không phải là hắn."

 

Nhưng Lục Vận vẫn đứng nguyên tại chỗ, đạm mạc thốt ra câu nói này.

 

Nàng nhìn người đang ngã trên mặt đất, mang theo một loại cảm giác nhìn xuống từ trên cao, trong đôi lông mày thanh lãnh không có lấy nửa điểm rung động, giống như đang nhìn một trò cười.

 

Điện chủ trên mặt đất rung động vài cái rồi đứng dậy.

 

Những sợi nấm trên nửa mặt phải tản ra lộ ra khuôn mặt bình thường, trong mắt phải của lão, con mắt đó không có đồng t.ử, chỉ còn lại một màu trắng bệch duy nhất.

 

“Làm sao ngươi phát hiện ra là ta?"

 

Hắn, hay nói đúng hơn là Khuẩn Vương, tò mò hỏi.

 

Phát âm của hắn rất tự nhiên nhưng không còn ngữ điệu đau đớn vừa rồi nữa, ung dung thong thả đ-ánh giá Lục Vận, trong mắt đều là sự thỏa mãn.

 

“Nơi này là Vực của ngươi."

 

Một kẻ khống chế Vực đến mức này sao có thể để con mồi của mình có cơ hội cầu cứu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đối phương chẳng qua là muốn lợi dụng Điện chủ để mình đi qua đó thôi.

 

“Ngươi quả nhiên thông minh, hèn gì lại chọn trúng ngươi."

 

Khuẩn Vương cười, giọng nói trầm thấp nghe rất tao nhã, nhưng con mắt kia không hề chớp lấy một cái nhìn chằm chằm Lục Vận, mang theo sự tham lam đã mong chờ từ lâu.

 

“Lục Vận, giao c-ơ th-ể của ngươi cho ta thì sao, ta có thể thỏa mãn tất cả nguyện vọng của ngươi, ta có thể khiến ngươi một bước lên trời, tu vi, tài phú, thậm chí là trường sinh ta đều có thể cho ngươi, mà thứ ta muốn chỉ là nhục thân của ngươi."

 

“Ta đảm bảo thần hồn của ngươi sẽ tồn tại cùng ta."

 

“Ngươi và ta sẽ thực sự trở thành một thể."

 

Như là lời thì thầm của ác ma, giọng nói đó vang vọng trực tiếp trong não hải Lục Vận, xoay quanh, lặp lại, nói hết những lời dụ dỗ ngọt ngào.

 

Những lời lẩm bẩm nảy sinh ham muốn tận sâu trong lòng người.

 

Ánh mắt Lục Vận mờ mịt một thoáng, nàng nhìn về phía Khuẩn Vương, nghiêng đầu như có chút nghi hoặc.

 

“Cái gì cũng... có thể sao?"

 

Nàng khẽ hỏi.

 

“Phải."

 

“Chỉ cần ngươi giao c-ơ th-ể cho ta, ta sẽ trở thành vị Tiên duy nhất của tu chân giới này, Tiên nhân có thể thỏa mãn tất cả nguyện vọng của ngươi."

 

Lời nói nôn nóng bớt đi vài phần bình tĩnh.

 

Hắn chủ động tiến lên một bước, vài sợi nấm thăm dò vươn ra, cho đến khi chạm vào Lục Vận mà không bị nàng c.h.é.m đứt, hắn mới mạnh dạn vươn ra nhiều sợi nấm hơn quấn lấy cổ tay Lục Vận rồi dọc theo cổ tay tiếp tục đi lên.

 

Hắn đang thưởng thức món ăn ngon nhất thiên hạ này.

 

Khát khao đến mức khó nhịn.

 

Chương 374 Phân liệt

 

Linh lực dồi dào và nhục thân tươi mới khiến miệng Khuẩn Vương phát ra tiếng gầm nhẹ cổ quái, đó là sự rên rỉ đầy vui sướng.

 

Những sợi nấm tinh vi đ-âm vào làn da Lục Vận từng chút một, thăm dò c-ơ th-ể sắp thuộc về hắn này.

 

Đây là nhục thân của vận mệnh chi t.ử, khí vận bên trong khiến hắn cảm thấy thoải mái.

 

Chiếm lấy nhục thân này, thay thế nàng, trở thành nàng, sau đó nắm giữ bí mật của thế giới này, cũng là nắm giữ vận mệnh của tất cả mọi người ở đây.

 

Đến lúc đó tất cả mọi người đều phải phủ phục dưới chân mình.

 

Một cây nấm nhỏ thì đã sao.

 

Ai bảo nấm không thể làm kẻ bề trên chứ.

 

Phải biết rằng nấm là loài giỏi sinh sôi nhất, đến lúc đó con con cháu cháu của hắn sẽ rải r-ác khắp tu chân giới, t.h.ả.m nấm của hắn sẽ hiện diện khắp mọi nơi.

 

Và bước đầu tiên của tất cả chính là lấy được nhục thân này.

 

Chỉ có nàng mới là kẻ phù hợp nhất.

 

Những người còn lại đều là vật thay thế.

 

“Vậy nếu..."

 

Lục Vận dường như vẫn đang suy nghĩ về thứ mình cần, nàng nói rất chậm, nhẹ tênh không có chỗ bám.

 

Đồng t.ử nàng có chút rã rời, đờ người nhìn cánh tay mình, bàn tay kia nắm hờ, chậm rãi tiến lại gần.

 

Lục Vận cúi đầu, Khuẩn Vương không phát hiện ra, chỉ cao hứng lặp lại lời hứa của mình.

 

“Bất kể là 'nếu' gì, ta đều có thể thực hiện cho ngươi."