Vạn Cổ Kiếm Tâm: Tiểu Sư Muội Một Kiếm Trị "Hướng Nội"

Chương 469



 

“Hóa ra là vậy."

 

Lục Vận lẩm bẩm.

 

“Nếu thứ ta muốn... là tính mạng của ngươi thì sao?"

 

Dưới hàng mi, đồng t.ử ngưng thần, trong ánh mắt sắc bén và bình tĩnh là một mảnh thanh minh, căn bản không giống dáng vẻ bị mê hoặc.

 

Thanh kiếm vô hình cắt đứt những sợi nấm của đối phương, chỉ một cái, đối phương liền phản ứng lại bay nhanh thoát ly khỏi c-ơ th-ể Lục Vận.

 

Những bào t.ử còn sót lại trong c-ơ th-ể Lục Vận bị nàng cưỡng ép bài trừ ra ngoài.

 

Trước khi gặp phải người nấm, Bạch Dược đã pha chế ra một số loại thu-ốc có thể ngăn chặn sự ký sinh của những bào t.ử này.

 

Cổ tay vẫn đang chảy m-áu, Lục Vận không hề xử lý.

 

Trong tay trái, “Hư" vẫn đang được nắm c.h.ặ.t.

 

Nàng là cố ý.

 

Đối phương muốn nhục thân của nàng chắc chắn cần dùng bản thể để tiếp xúc với nàng, mà “Hư" chỉ cần làm tổn thương bản thể của đối phương là có thể mang lại trọng sang cho hắn.

 

Vạn vật đều có linh hồn, vậy vạn vật đều không thể trốn thoát khỏi sự thẩm phán của “Hư".

 

Nàng buông tay để “Hư" hóa thành những điểm sáng chui vào trong đan điền.

 

Ngẩng đầu nhìn về phía trước, ở đó Khuẩn Vương hồi lâu không nói gì, c-ơ th-ể Điện chủ vẫn đang rung động, lần này không còn là thắng lợi một phía của Khuẩn Vương nữa mà là một cuộc chiến giằng co của cả hai bên.

 

Thỉnh thoảng có tiếng gầm thét, đó là giọng nói của Điện chủ.

 

Thần hồn bị cầm tù trong l.ồ.ng sau khi Khuẩn Vương bị Lục Vận ám toán đã tìm thấy cơ hội phá vỡ gông xiềng, đang dốc toàn lực tranh giành c-ơ th-ể của mình.

 

Lão biết Lục Vận đang ở bên cạnh nhưng lão không hề cầu cứu.

 

Hay nói cách khác, chờ lão lấy lại được c-ơ th-ể, lão sẽ chọn g-iết Lục Vận.

 

Bất cứ sự tồn tại nào nhìn thấy một mặt t.h.ả.m hại của mình đều phải biến mất.

 

“Cút ra khỏi c-ơ th-ể của ta."

 

Lão gầm thét, tiếng nói đầy sát khí khiến cái Vực này bắt đầu d.a.o động theo.

 

Thần hồn của Điện chủ không hề tan biến mà bị vây khốn ở đây.

 

Điện chủ Hung Ma Điện gần ngàn tuổi, trong tu chân giới thuộc vào nhóm lớn tuổi nhất, lão tiêu tốn mấy trăm năm vẫn không thể nhìn thấu thiên cơ, không thể dẫn xuống thiên kiếp.

 

Cứ tiếp tục như vậy c-ơ th-ể lão sẽ bắt đầu Thiên Nhân Ngũ Suy cho đến khi hóa thành một nắm cát bụi.

 

Từ tuổi thọ gần như vĩnh hằng đến c-ái ch-ết cận kề, đây là kết cục không thể chấp nhận đối với lão, lão lật xem khắp các điển tịch ghi chép cuối cùng cũng tìm thấy một cách.

 

Linh vật được nuôi dưỡng dưới huyết dịch của Chu Tước có công hiệu kéo dài tuổi thọ.

 

Nếu linh vật sinh ra linh trí thì ít nhất còn có thể mang lại cho người ta mấy trăm năm tuổi thọ.

 

Độc Thủy Chiếu Trạch từng có một con Chu Tước rơi rụng, đây là ghi chép trên sách.

 

Để tránh bị phát hiện lão sai đệ t.ử Hung Ma Điện bí mật thăm dò hồi lâu, ch-ết rất nhiều người mới tìm thấy Khuẩn Vương đặc biệt nhất trong Độc Thủy Chiếu Trạch.

 

Trên người đối phương có huyết mạch Chu Tước, sinh ra linh trí còn có thể giao tiếp với bọn họ, phù hợp yêu cầu của lão.

 

Vì vậy lão để tâm phúc bên cạnh mình là Huyết Yêu phu nhân mang nó về, nhưng ai ngờ vẫn bị rò rỉ tin tức thu hút người của Cửu Tông.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

May mà Huyết Yêu đủ thông minh vẫn mang được Khuẩn Vương về.

 

Lão rất tin tưởng Huyết Yêu phu nhân, mà Huyết Yêu phu nhân cũng xứng đáng với sự tin tưởng của lão, sai lầm duy nhất của lão là coi thường một thực thể đã sinh ra linh trí, đơn thuần coi nó là công cụ để đối đãi.

 

Khuẩn Vương là cố ý bị bắt giữ.

 

Trong quá trình Huyết Yêu phu nhân mang Khuẩn Vương về, hắn thông qua việc ký sinh những đệ t.ử Hung Ma Điện, trước khi trở về đã thành công khống chế Huyết Yêu phu nhân biến bà ta thành con cháu của mình.

 

Mà Điện chủ không hề phòng bị với Huyết Yêu phu nhân, theo như lời trong sách nói, lão đã nuốt Khuẩn Vương vốn dĩ nên bị xóa sạch linh trí vào trong bụng.

 

Khoảnh khắc cả hai hòa làm một Điện chủ mới phát hiện linh trí của Khuẩn Vương vẫn còn đó, thậm chí còn tranh giành quyền kiểm soát c-ơ th-ể với lão.

 

Lão vốn muốn ép nó ra nhưng lại bị Huyết Yêu đ-ánh lén, không thể không nhường lại c-ơ th-ể, thần hồn càng co cụm ở đây nhìn Khuẩn Vương lợi dụng c-ơ th-ể mình biến Hung Ma Điện thành bãi nấm.

 

Lão dù sao cũng là ma đạo đại năng, cho dù không cẩn thận trúng chiêu cũng không đến mức không có sức phản kháng.

 

Bởi vì lão phản kháng nên Khuẩn Vương và c-ơ th-ể lão vẫn luôn không hoàn toàn dung hợp, vì thế mới hiện ra tư thái nửa người nửa nấm.

 

Thần hồn của lão vẫn luôn ẩn nấp ở đây chờ đợi cơ hội phản bại vi thắng.

 

Mà cơ hội này là do Lục Vận mang lại.

 

Chủ nhân của mảnh Vực này là Khuẩn Vương, lại vì Khuẩn Vương và Điện chủ thuộc về một thể thống nhất nên sức mạnh của Điện chủ dễ dàng chen ngang vào, sự va chạm xao động khiến Vực bắt đầu lung lay.

 

“Hì hì, đừng quên chính ngươi là kẻ chủ động mang ta về, cũng là ngươi chủ động nuốt ta xuống."

 

Đối với sự kháng cự của Điện chủ, Khuẩn Vương trần thuật bằng một tông giọng rất đặc biệt, rõ ràng nghe thấy ngữ điệu có bổng có trầm lực nhưng trong giọng nói đó không có nửa điểm tình cảm của con người.

 

Vô cơ chất, đó là sự lạnh lùng đối với vạn vật vạn sự.

 

Hắn không phải là người, cho dù sở hữu linh trí cũng không thể đồng cảm với con người, hắn chỉ tuân theo bản năng và d.ụ.c vọng của mình.

 

Hắn cần nhục thân của con người nên hắn đến đây.

 

Hắn khát khao c-ơ th-ể của Lục Vận nên sau khi bắt được khí tức của đối phương hắn liền không ngần ngại kéo đối phương vào trong Vực của mình.

 

“Thì đã sao?"

 

Điện chủ cười lạnh, âm thanh như tiếng cát đ-á cọ xát vào nhau thật là khó nghe.

 

“Bản tôn tuyệt đối không để một con quái vật lấy mất thứ của bản tôn."

 

Lượng lớn ma khí thoát ra trên c-ơ th-ể, những sợi nấm bắt đầu thoái lui, cả hai bên tranh chấp không dứt lấy nhục thân làm chiến trường công thành chiếm đất.

 

Tiếp cận Lục Vận chính là bản thể của Khuẩn Vương, do đó kẻ bị “Hư" làm tổn thương chính là thần hồn của Khuẩn Vương.

 

Cơn đau thắt nơi thần hồn khiến Khuẩn Vương không thể giữ trạng thái tốt nhất để đối kháng với đối phương, mà Điện chủ hiển nhiên nắm bắt thời cơ này sải bước thu hoạch.

 

Khuẩn Vương vốn dĩ chiếm ưu thế từng tấc từng tấc lùi bước, dưới khí thế leo lên đỉnh cao của đối phương, một thực thể hoàn toàn do sợi nấm tạo thành hình người bị Điện chủ hung hăng giật ra khỏi c-ơ th-ể mình.

 

Trên những sợi nấm trắng như tuyết m-áu tươi đỏ thẫm uốn lượn chảy tràn.

 

Lượng lớn m-áu thịt cùng bị mang ra rơi xuống mặt đất, mùi m-áu tanh nồng đậm.

 

Điện chủ ho khan cười quái dị một tiếng.

 

“Các ngươi cứ ở đây phân thắng bại đi, ta không rảnh bồi tiếp nữa."

 

Tại chỗ nổ ra một luồng huyết khí, Điện chủ biến mất, mảnh Vực d.a.o động được gia cố ổn định trở lại.