Vạn Cổ Kiếm Tâm: Tiểu Sư Muội Một Kiếm Trị "Hướng Nội"

Chương 470



 

“Lục Vận xách kiếm đi về phía Khuẩn Vương đang bị trọng thương.”

 

Chương 375 Ký ức của Chu Tước

 

Đối với lựa chọn độn tẩu gian trá của Điện chủ nhằm để nàng và Khuẩn Vương ở đây đấu đến lưỡng bại câu thương, Lục Vận đã sớm có sự chuẩn bị.

 

Lúc này ngoại hình của Khuẩn Vương vẫn giữ hình người nhưng không có ngũ quan.

 

Hắn nhìn Lục Vận đang cầm kiếm đi tới, những sợi nấm dưới chân mất kiểm soát múa loạn xạ.

 

Với tư duy của hắn hắn rất không hiểu tại sao con người trước mắt này còn phải tiếp tục, chọn dung hợp với hắn không tốt sao.

 

Tất cả những gì nàng khát cầu hắn đều có thể ban cho.

 

Cảm xúc nghi hoặc của đối phương Lục Vận đã cảm nhận được.

 

Hàn Giang Tuyết hất lên trên không trung, lưỡi kiếm sương lạnh sắc bén tỏa ra ánh quang minh liệt nhắm thẳng vào Khuẩn Vương.

 

Thứ Lục Vận nàng muốn tự nhiên sẽ dựa vào năng lực của chính mình để đạt được, thứ do người khác ban phát v-ĩnh vi-ễn không thuộc về mình.

 

Kiếm vực của Lục Vận theo nhát kiếm này đang điên cuồng bành trướng.

 

Vì tiêu hao lượng lớn linh lực nên nội tạng của Lục Vận vì áp lực mà đang đau đớn kịch liệt, nàng hơi nhíu mày, các chiêu thức trong tay không hề có chút đình trệ nào.

 

Linh Bộc bí pháp được Lục Vận vận hành đến cực hạn, đan điền trống rỗng hóa thành mãnh thú Thao Thiết điên cuồng nuốt chửng linh khí xung quanh.

 

Một cái, hai cái.

 

Linh khí tự nhiên tồn tại trong Vực không tự chủ được mà tập hợp về phía quanh người Lục Vận, linh khí quá nhiều rơi rắc lên người Lục Vận, trong bóng tối này Lục Vận như ánh trăng sáng thanh lãnh rạng rỡ treo lơ lửng trên cao v-ĩnh vi-ễn không lặn.

 

Kiếm tùy tâm động, kiếm vực ngưng hợp.

 

Thân hình Lục Vận xuất hiện bên cạnh Khuẩn Vương, một kiếm nhanh và hiểm hóc đối đầu với những sợi nấm của Khuẩn Vương, cổ tay Lục Vận xoay chuyển dẫn lực xuống dưới c.h.é.m mạnh một nhát.

 

Một cánh tay của Khuẩn Vương rơi xuống đất.

 

Sợi nấm bám rễ mặt đất kéo Khuẩn Vương ra khỏi mũi kiếm của Lục Vận, Khuẩn Vương cố gắng mọc lại cánh tay nhưng cơn đau thấu xương nơi thần hồn khiến mỗi lần hắn sử dụng sức mạnh của mình đều giống như bị d.a.o cắt thật t.h.ả.m hại.

 

Sức mạnh nhắm vào thần hồn đó khiến hành động của hắn trở nên bó tay bó chân.

 

Khuẩn Vương dậm chân một cái dưới mặt đất từng cây nấm mọc lên, có màu trắng tinh khiết, màu xám ảm đạm và cả màu sắc rực rỡ.

 

Mỗi một đóa nấm đều sinh trưởng với tốc độ vượt qua giới hạn, nhanh ch.óng trưởng thành, có những cây nấm mọc ra cái miệng khổng lồ c.ắ.n về phía Lục Vận.

 

Trường kiếm khẽ quét qua những mảng lớn nấm bị kiếm khí đ-ánh nát.

 

Kiếm ý trên người Lục Vận trương dương lấy nàng làm trung tâm hình thành một khu vực an toàn tuyệt đối, đám nấm dưới trướng căn bản không thể xâm nhập vào cạnh người nàng.

 

Về phần bột phấn do nấm gây ảo giác phun ra cũng bị Lục Vận phớt lờ.

 

Về phương diện chơi đùa với d.ư.ợ.c vật này nàng tin tưởng tam sư huynh của mình.

 

Bên ngoài còn có nhị sư huynh đang chờ nàng.

 

Tâm của Lục Vận rất yên tĩnh, trong đan điền Tiểu Nguyên Anh cảm nhận được ý nghĩ của chủ nhân mình, tốc độ nuốt chửng linh khí như cá kình bắt đầu chuyển sang ôn hòa.

 

Sự xâm nhập của linh khí không còn xé rách kinh lạc nữa.

 

Ngũ tạng lục phủ dưới sự nuôi dưỡng của dòng linh khí ấm áp những vết thương bắt đầu lành lại.

 

C-ơ th-ể Lục Vận đang tiến hành một sự thoát t.h.a.i hoán cốt.

 

Trong lúc mơ màng Lục Vận tiến vào một góc nhìn rất đặc biệt, thần hồn của nàng lơ lửng trên không trung, nhục thân của nàng vẫn đứng ở bên dưới điều khiển thanh kiếm của mình chiến đấu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Con người Lục Vận lúc này dường như tách làm hai phần.

 

Nhục thân và thần hồn có thể tác chiến riêng biệt.

 

Một bước bước ra khí thế cuồng bạo, Lục Vận liền ngay trước mặt Khuẩn Vương từ Nguyên Anh bước qua Xuất Khiếu.

 

Ổn định, an toàn, tất cả đều nước chảy thành bùn.

 

Linh lực trong đan điền trong khoảnh khắc được bổ sung hoàn tất, cảm nhận sức mạnh tràn trề trong c-ơ th-ể mình Lục Vận mỉm cười.

 

Nụ cười trong vắt như sương lạnh nở rộ ở nơi này.

 

Sương tuyết đi qua nơi nào nơi đó đều là kiếm của Lục Vận.

 

Thân ảnh lóe lên Lục Vận liền đến bên cạnh Khuẩn Vương, Thiên Ti phong tỏa tất cả đường lui của Khuẩn Vương, Hàn Giang Tuyết chỉ thẳng vào tim đối phương.

 

Nhát kiếm này Khuẩn Vương không thể né tránh.

 

Hắn dốc hết sức vặn vẹo c-ơ th-ể cố gắng tránh đi điểm chí mạng của mình.

 

Hàn Giang Tuyết sượt qua vai hắn, hắn còn chưa kịp vui mừng thì trong tay trái Lục Vận đoản kiếm lưu quang chớp lóe, Vĩ Hậu Châm đã ngập vào tim hắn.

 

Không phải là tiếng đ-âm vào m-áu thịt, sự xâm nhập của Vĩ Hậu Châm có chút gian nan.

 

Những sợi nấm kia điên cuồng quấn lấy đoản kiếm muốn ngăn cản Lục Vận phá hủy hạt nhân của Khuẩn Vương.

 

Lục Vận buông tay Hàn Giang Tuyết thuận thế cắt về phía đầu đối phương, từng sợi tơ lụa ngay phía sau Khuẩn Vương tỏa ra hàn mang lạnh lẽo.

 

“Gào..."

 

Khuẩn Vương phát ra tiếng gầm không cam lòng, nơi đặt cái đầu những sợi nấm vặn vẹo hợp thành một khuôn mặt.

 

Đó là khuôn mặt giống hệt Lục Vận.

 

Nhưng trên khuôn mặt giống hệt đó không có sự bình tĩnh như Lục Vận mà là sự sợ hãi, phẫn nộ, thậm chí là sự ngoan cường liều ch-ết.

 

Từng sợi nấm đan xen thành một tấm lưới bao phủ Lục Vận vào trong.

 

Sợi nấm dán sát làn da ra sức chui vào c-ơ th-ể Lục Vận, đối phương muốn cưỡng ép chiếm lấy nhục thân này.

 

Lục Vận đứng tại chỗ tay nắm lấy một điểm vô hình trong không trung, “Hư" vốn luôn ngưng tụ thành hình kiếm lúc này trong tay Lục Vận hóa thành những sợi tơ.

 

Sợi tơ rung động sức mạnh thuộc về “Hư" đan xen cùng những sợi nấm kia, thần hồn Lục Vận cuồn cuộn như thủy triều.

 

Xoạt xoạt!

 

Sợi nấm rơi xuống như mưa.

 

Sự phá hoại của “Hư" không thể nhìn thấy là tuyệt đối.

 

Mỗi một lần cắt xé đều là sự tấn công vào thần hồn của Khuẩn Vương, nếu coi thần hồn là một thực thể hữu hình thì lúc này thần hồn của Khuẩn Vương đang phải trải qua hình phạt thiên đao vạn quả.

 

Tiếp cận Lục Vận chưa bao giờ là một lựa chọn tốt.

 

Như bóc kén rút tơ Lục Vận đ-ập tan lớp vỏ ngoài của Khuẩn Vương để lộ ra bộ mặt chân thực nhất của đối phương sau đó lạnh lùng tàn nhẫn đ-ánh xuyên qua.

 

Trong khoảnh khắc này như gió xuân lướt qua mặt, tầm nhìn trước mắt Lục Vận có sự thay đổi.

 

Nàng đang ngao du trên bầu trời, đôi cánh dang rộng đủ để che trời lấp đất, từng sợi lông đuôi rực rỡ sắc màu lướt qua không trung.

 

Khi đi qua một mặt hồ Lục Vận thấy mình biến thành một con Chu Tước.

 

Đây là... ký ức của Chu Tước đã rơi rụng ở Độc Thủy Chiếu Trạch, cũng là ký ức trong truyền thừa mà Khuẩn Vương nhận được.