“Hai địa danh này Lục Vận đều đã từng nghe qua.”
Tài nguyên của đại lục thất lạc vốn dĩ không bì được với bên này, đất đai ở đó cằn cỗi, ngoại trừ bốn tòa thành thì những nơi khác đều là hoang nguyên, mà trên hoang nguyên thì Man thú hoành hành.
Những con Man thú đó không thể giao tiếp, không có linh trí, trên người chỉ có dã tính thuần túy nhất, nhìn thấy bất kỳ sự tồn tại của dị tộc nào cũng sẽ tàn nhẫn xé xác đối phương.
Cái gọi là nơi không người chính là sào huyệt của đại quân Man thú, nghe nói bên trong có một con Man thú vương vô cùng hung tàn.
Tất nhiên đây chỉ là truyền thuyết, dù sao thì người của bốn tòa thành kia cũng không có gan đi thăm dò.
Còn về Sào Ma.
Ngoại trừ Ma đạo Ngũ tông ở bờ Tây, còn có một thế lực khác chính là Sào Ma, nơi đó tập trung những ma tu không muốn chịu sự gò bó của ma tông.
Những ma tu này hành sự càng thêm điên cuồng và m-áu lạnh, đều là những con quái vật ăn thịt người.
Trong đó còn có một số đại ma bị ma tính khống chế, thích g-iết ch.óc nhất, nơi đó không có trật tự, không có người sống, thứ duy nhất có chính là ma và thức ăn.
Cả hai nơi này đều vô cùng nguy hiểm.
“Nếu định đi thì nhất định phải chuẩn bị thật kỹ lưỡng."
Bùi Ca Ly nhắc nhở, Lục Vận gật đầu.
Mảnh vỡ chỉ có thể tự nàng đi thu thập, nên hai nơi này nàng đều phải đích thân đi một chuyến.
Nhưng nàng cũng không có ngu ngốc đến mức một mình xông vào những nơi mà mình không có nắm chắc.
Lục Vận nghĩ bụng, đại sư huynh nhà mình chắc cũng sắp về rồi, đến lúc đó cùng mấy vị sư huynh đi vậy.
Có lẽ vì cảm thấy áy náy nên Lục Vận còn được phép tham khảo một số sách vở trong Thánh địa, tất nhiên là chỉ giới hạn trong những thứ như kiếm phổ mà thôi.
Sau khi thác ấn tất cả những thứ đó vào Kiếm Vực của mình, Lục Vận làm khách ở Thánh địa vài ngày rồi lại một lần nữa lên đường.
Lần này nàng không về Tàng Kiếm Tông, mà chuẩn bị đến vùng đất thất lạc chờ mấy vị sư huynh nhà mình.
Dù sao các sư huynh cũng còn phải chuyển hướng đến Thần Trận Môn bên kia, thông qua truyền tống trận để sang bờ bên kia, còn Lục Vận thì định cưỡi Hoan Hoan qua đó.
Là thần thú nên được thiên địa tự nhiên ưu ái.
Trên vực hải, những tia sét đó không có ảnh hưởng gì đến thần thú.
Lục Vận ngồi trên lưng Hoan Hoan, nhìn những tia lôi quang nhấp nháy trên đầu lướt qua quanh người mình.
Mỗi một tia sét giáng xuống đều có thể gây ra sóng to gió lớn trên vực hải.
Hoan Hoan đi xuyên qua đó, phát ra tiếng gầm vang dội.
Lục Vận che ô, ánh mắt lướt qua phía dưới, nàng nhìn thấy mấy người tộc biển đang quan sát mình, ánh mắt chạm nhau, đôi bên gật đầu coi như chào hỏi.
Khi trở lại vùng đất thất lạc, thành Thạch Điêu bên này có chút đổi khác.
Trận nhãn của Âm Dương Nghịch Chuyển đại trận chính là ở trong thành Thạch Điêu, thành chủ Thương Thành Chu dù có không bằng lòng đến mấy thì cũng không thể từ chối sự áp chế bằng vũ lực của các môn phái bên đại lục.
Kỹ kém hơn người thì chỉ có thể nhận sai thôi.
Thời gian này không ít người thông qua truyền tống trận đến đây, nên nơi này xuất hiện rất nhiều khuôn mặt từ đại lục, ngay cả Tiên Bảo thương hội cũng mở cửa tiệm ở đây, hơn nữa số lượng còn không ít.
Chỉ có thể nói là không hổ danh Tiên Bảo thương hội nơi nào cũng có thể đến được nha.
“Lục cô nương."
Vừa nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đã xuất hiện trước mặt.
Lục Vận gặp Văn Nhân Thời trong thành.
“Ngài vẫn luôn ở bên này sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lục Vận tò mò hỏi, đối phương dường như đang nhập gia tùy tục, ăn mặc rất giống người thành Thạch Điêu.
“Ừ, muốn mở được một cửa tiệm khiến người ta hài lòng ở đây thì tất nhiên phải thâm nhập vào trong đó để trở thành một phần của nó rồi."
Văn Nhân Thời mỉm cười phe phẩy chiếc quạt, mặt quạt mở ra để lộ phong cảnh núi non sông ngòi nhấp nhô tráng lệ, cảnh sắc ấy cũng che mất nửa khuôn mặt của Văn Nhân Thời.
“Lục cô nương, chuyến đi này nhất định phải cẩn thận đấy."
Lời này dường như có ẩn ý.
Lục Vận nhìn sang liền thấy đôi mắt cười híp lại của Văn Nhân Thời.
“Ta nhận được tin tức bên ma tu có người mua cái đầu của tỷ, giá ra rất cao."
“Nói thật thì cái giá đó, nếu không phải ta nợ Lục cô nương quá nhiều nhân tình thì đến ta cũng sẽ thấy động lòng đấy."
“Chỉ là người mua bán là ai thì hoàn toàn không tra ra được."
Từng câu từng chữ mang theo ý cười nhưng Lục Vận nghe ra được sự nghiêm trọng và lo lắng trong đó.
Điều này nằm ngoài dự tính của Lục Vận.
“Ngoài ra Lục cô nương, về thân phận của tỷ thì người ở bên này đại khái cũng đều biết rồi."
Người ở bên này mà hắn nhắc đến chính là cư dân của bốn tòa thành.
“Có người muốn trở thành tỷ, có người muốn thay thế tỷ, nhưng ta tin rằng tỷ chỉ là chính tỷ mà thôi."
Những lời nói dường như đúng mà cũng như sai, giống như đang chơi trò chữ nghĩa vậy, Văn Nhân Thời nói xong những lời này liền khép quạt lại, vỗ nhẹ vào lòng bàn tay.
“Lục cô nương, mong chờ lần gặp mặt sau."
Đến cũng vội mà đi cũng vội, đối phương xuất hiện dường như chỉ để nhắc nhở nàng một câu.
Nhìn bóng lưng đối phương, Lục Vận trong lòng có nhiều suy tính.
Không biết có phải nàng đa nghi quá không, sau khi nghe xong những lời này của Văn Nhân Thời, nàng luôn cảm thấy những ánh mắt xung quanh đều mang ẩn ý khác.
Quét mắt nhìn qua, đám đông đông đúc, những người lướt vai qua đều là người lạ.
Sờ sờ chuỗi hạt gỗ đàn hương trên cổ tay, Lục Vận rảo bước đi về phía nơi đã hẹn với mấy vị sư huynh.
Những người đó chẳng qua là muốn g-iết nàng để thay thế thôi.
Nếu đối phương có bản lĩnh đó thì nàng chấp nhận.
Nhưng nếu không có thì hãy chuẩn bị tinh thần ch-ết dưới kiếm của nàng đi.
Sải bước đi, Du Long Ảnh khởi động, Lục Vận loáng cái đã biến mất trên con phố này.
Nàng không phải chờ lâu, ngay ngày hôm đó, mấy vị sư huynh của nàng đã đạp trên ráng chiều tây xuống mà thong dong xuất hiện trước mặt nàng.
Đại sư huynh mặc hồng y vẫn yêu nghiệt như xưa, nhị sư huynh hắc y khuôn mặt lạnh lùng, tam sư huynh thích bạch y cười mà giấu d.a.o, tứ sư huynh ánh mắt thuần hậu giấu trong sắc xanh thẳm sạch sẽ kia.
Lục Vận mỉm cười bước tới.
Thanh y bay bay, mắt mang phong mang.
“Tiểu sư muội, đi thôi."
Đúng vậy, đi thôi.
Đến nơi cuối cùng đó để nói cho mọi người biết cái gọi là tương lai đang ở dưới chân nàng, đang ở trong tay nàng, chỉ duy nhất là không ở trong thiên mệnh hay ở trong tay kẻ khác.
Dù phía trước chắn đường có là trời thì năm sư huynh muội bọn họ cũng sẽ chọc thủng bầu trời đó.
Chương 383 Ngụy Long