“Nơi không người, có thể thấy Man thú.”
Trên hoang mạc, thực vật héo tàn, con người đi trên đó rất dễ cảm thấy cô độc.
Nhóm năm người Lục Vận dẫm lên cát bụi, bên chân bọn họ còn nằm một cái xác Man thú.
Sau khi đến đây bọn họ cũng đã nghĩ đến việc tránh né đám Man thú đó, nhưng số lượng đối phương quá nhiều, thực sự không tránh khỏi, chỉ có thể mở đường đi vào.
Lúc này nắng đẹp, từ xa có thể thấy bụi mù mịt, đó hẳn là một đàn Man thú lớn.
Khứu giác của những con Man thú này rất nhạy bén, chẳng mấy chốc sẽ bị mùi m-áu tanh ở đây thu hút, nếu chạm mặt trực tiếp thì lại là một trận ác chiến.
Mấy người nhanh ch.óng thu dọn rồi rời khỏi hiện trường.
“Tiểu sư muội, còn bao xa nữa?"
Vân Thủy Thanh hỏi, huynh ấy đang che ô cho Lục Vận để chắn cái nắng phía trên.
“Sắp rồi, hôm nay có thể đến nơi."
Càng đi sâu vào trong, sự cảm ứng giữa các mảnh vỡ càng được Lục Vận bắt được rõ nét, d.a.o động giữa hai bên cho nàng biết khoảng cách không còn bao xa nữa.
“Mọi người nhìn bên kia kìa."
Kỷ Hồng Khê chỉ tay về phía trước bên phải, nơi đó lại cuộn lên bụi mù.
“Có thấy có gì đó không ổn không?"
Huynh ấy hỏi.
Bọn họ đã chủ động tránh né đàn thú nhưng đám thú đó vẫn cứ lao về phía này, cứ như bị cái gì đó thu hút vậy, từng con từng con cứ như thiêu thân lao vào lửa.
Dù là Man thú không có linh trí thì bản năng sinh tồn cũng phải tồn tại chứ, dọc đường đi bọn họ đã g-iết không ít Man thú, sát khí vương trên người đủ để khiến lũ Man thú đó phải tránh xa mới đúng.
“Ừ, chính là đàn thú lúc nãy."
Ngửi thấy bầu không khí căng thẳng trong không gian, Bạch Dược nheo mắt lại.
“Ta đã kiểm tra rồi, chúng ta không bị hạ thu-ốc."
Đúng là có những loại thu-ốc có thể thu hút đàn thú, nhưng có huynh ấy ở đây thì những thủ đoạn đó căn bản không thể có tác dụng.
Trên người bọn họ không có vấn đề gì.
Không, ít nhất là về mặt thu-ốc men thì không có vấn đề.
Lục Vận nhìn biểu cảm của mấy vị sư huynh nhà mình, nhớ lại lời nhắc nhở của Văn Nhân Thời.
“Có lẽ có người đang âm thầm sử dụng thủ đoạn nào đó mà chúng ta không biết."
Nàng nói rồi ngước mắt nhìn về phía đó.
Dù sao cũng không tránh được nên bọn họ cũng không đi nữa, chỉ trong chốc lát đàn thú đã áp sát.
“Đến rồi thì đ-ánh thôi."
Mạnh Lâm rút kiếm, Thiên Thanh vô cùng phấn khích, đối với một kẻ cuồng kiếm như huynh ấy mà nói thì những trận chiến dọc đường này đ-ánh rất sảng khoái.
“Cũng đúng."
Vân Thủy Thanh mỉm cười, linh khí ngưng tụ thành một thanh kiếm, tiến lên một bước đứng chắn trước mặt Lục Vận.
Trong chớp mắt, bốn người như tạo thành một bức tường đồng vách sắt chắn trước mặt Lục Vận, dù Lục Vận không còn là tiểu sư muội yếu ớt cần bọn họ bảo vệ như ngày nào nữa nhưng có những chuyện là sự kiên trì khắc sâu vào xương tủy.
Lục Vận đứng sau lưng bọn họ mỉm cười rạng rỡ, dứt khoát không ra tay, đứng xem bốn vị sư huynh nhà mình đại phát thần uy.
Lưu Ly Huyết và bộ hồng y rực rỡ kia quấn quýt lấy nhau, sau khi xông sâu vào đàn thú, những vệt m-áu b-ắn ra trong không trung như những cánh bướm đỏ dập dờn.
Kỷ Hồng Khê không phải kẻ cuồng kiếm nhưng ma tính trong người khiến huynh ấy rất tận hưởng việc g-iết ch.óc.
So với đại sư huynh và nhị sư huynh thích đấu đ-á nhục thân thì trận chiến của tam sư huynh tao nhã hơn nhiều, một đống bột thu-ốc và linh d.ư.ợ.c được huynh ấy dùng linh lực hóa ra rồi rắc vào trong đàn thú.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sau đó liền thấy lũ Man thú đó quay cuồng bắt đầu tấn công đồng loại, cảnh tượng tàn sát lẫn nhau m-áu me đầm đìa.
Thỉnh thoảng Bạch Dược còn nhặt vài mảnh tay chân đứt rời lên để nghiên cứu một phen.
Cảnh tượng này thật là 'đẹp đẽ' quá đi mất.
Người bình thường nhất hẳn là Vân Thủy Thanh.
Đứng ở một khoảng cách không gần không xa, sử dụng kiếm khí g-iết địch, m-áu me không hề dính vào người, vô cùng tao nhã thanh quý.
Nhận thấy ánh mắt của Lục Vận, Vân Thủy Thanh quay đầu mỉm cười với nàng, ánh mắt trong trẻo như đóa hoa trắng tinh khôi nhất nở trong bùn lầy.
Sau đó đóa hoa này một chân đ-á ch-ết một con Man thú đang lén lút tập kích, tiện thể còn dùng chân di di vài cái.
Nụ cười trên mặt Vân Thủy Thanh không đổi, dáng vẻ đen tối bẩm sinh khiến Lục Vận bật cười.
Nàng lại đặt tầm mắt lên lũ Man thú kia, có chút nghi hoặc.
Không biết có phải là ảo giác không, nàng bắt gặp trên người lũ Man thú này khí tức mảnh vỡ rất nhạt rất nhạt, cứ như là linh quang lóe lên vậy, phải quan sát thật kỹ mới có thể phát hiện ra.
Lũ Man thú này là nhắm vào mình mà đến, nàng có cảm giác như vậy, nhưng rốt cuộc là ai đã ra tay với mình.
Nàng hồi tưởng lại những người đã tiếp xúc trong thời gian này, không hề thấy có bất kỳ manh mối nào.
Vẫn là đám ma tu đó sao?
Những kẻ đó nếu thực sự muốn g-iết mình mà lại ngại tình hình hiện tại không thể ra mặt trực tiếp, từ đó sử dụng phương pháp này thì cũng có khả năng.
Không tìm được nguồn gốc, Lục Vận luôn cảm thấy mỗi hành động cử chỉ hiện tại của mình đều đang bị giám sát, cảm giác này thật khiến người ta bực bội.
“Tiểu sư muội, xong rồi."
Phía trước Kỷ Hồng Khê đang vẫy tay, huynh ấy đứng trên xác một con Man thú, từ trên cao nhìn xuống bãi chiến trường với vẻ rất đắc ý.
“Xem ra ta g-iết được nhiều nhất nha."
“Hừ!"
Đáp lại huynh ấy là tiếng cười lạnh của Bạch Dược.
Bạch Dược đang kiểm tra xác lũ Man thú rất kỹ lưỡng, nếu vấn đề không nằm ở chỗ bọn họ thì có lẽ trên người lũ Man thú này có thể tìm thấy manh mối.
Kỷ Hồng Khê bĩu môi không làm phiền chính sự của Bạch Dược.
Khắp nơi nồng nặc mùi m-áu, xác ch-ết chất đống.
Mùi m-áu tanh bao trùm lấy vùng hoang nguyên này, lẽ ra cảnh tượng này phải có tác dụng răn đe Man thú nhưng nó lại gây ra tác dụng ngược lại.
“Lại đến nữa rồi."
Mạnh Lâm nhìn ra xa có thể thấy mấy đợt bụi mù.
Hai đàn thú từ các hướng khác nhau lao về phía này, dù sát khí tích tụ ở đây có đậm đặc đến thế nào đi chăng nữa thì đám thú đó cứ như không nhìn thấy vậy.
Cái cảm giác không g-iết được bọn họ thì không chịu thôi này thật khiến người ta bốc hỏa.
Lục Vận bước đi vài bước:
“Tam sư huynh, huynh cứ tiếp tục đi, muội vào tham chiến đây."
Tình hình này nếu không sớm tìm ra nguyên nhân thì tiếp theo e rằng bọn họ bước đi khó khăn.
Dù thực lực của bọn họ có lợi hại đến mấy thì cũng không thể chống đỡ được từng đợt tấn công kiểu cảm t.ử như thế này.
Hơn nữa nơi không người này cũng không phải là không có Man thú lợi hại.
Tầm mắt Lục Vận dừng lại trên một con Man thú ở đàn thú phía bên phải.
Đó là một con Man thú toàn thân bao phủ bởi lớp vảy đen, lưng mọc đôi cánh, có điều đôi cánh đó so với thân hình của nó thì có vẻ hơi nhỏ, cứ như bị dị tật vậy.