Vạn Cổ Kiếm Tâm: Tiểu Sư Muội Một Kiếm Trị "Hướng Nội"

Chương 519



 

“Họ quay người lại, từng ánh mắt rực cháy dồn nén trên người Tiểu Sinh.”

 

Kỳ vọng mà cũng đầy lo sợ.

 

“Sư huynh.”

 

Cuối cùng vẫn là Tiểu Sinh mở lời trước.

 

Nàng liếc nhìn Bạch Dược một cái, thầm nghĩ ý nghĩ ngày hôm đó quả nhiên không sai, dù sao thì Tam sư huynh cũng là một kẻ bụng dạ đen tối.

 

“Tiểu sư muội.”

 

Giọng nói của Kỷ Hồng Khe run rẩy, hắn tiến lên một bước kéo phắt Tiểu Sinh vào lòng mình, dùng lực rất lớn như thể muốn siết ch-ết người ta trong lòng vậy.

 

Tiểu Sinh còn chưa kịp nói gì thì bốn phương tám hướng nàng đã bị bao vây rồi.

 

Ngay cả bằng hữu của nàng cũng chạy tới chung vui.

 

Bị vây c.h.ặ.t chẽ quá khiến Tiểu Sinh hơi khó thở.

 

“Muội sắp nghẹt thở rồi.”

 

Nàng kêu lên.

 

Nàng của bây giờ vẫn chỉ là một người phàm thôi mà.

 

(Hết chương)

 

Chương 414 Tiểu sư muội, chúng ta đưa muội về nhà

 

Tiểu Sinh dẫn họ về nhà, ở trong sân gặp được Lục gia gia đang lo lắng chờ đợi.

 

Thì ra là khi nhóm người Kỷ Hồng Khe tìm tới phát hiện Tiểu Sinh đã biến mất, sau đó dựa vào Hoan Hoan mới phát hiện ra nàng lên núi.

 

Và sau đó là những chuyện đã xảy ra.

 

Tiểu Sinh chọn lọc một số chuyện kể cho Lục gia gia nghe mới trấn an được lão gia t.ử, nàng đưa ông vào phòng nghỉ ngơi.

 

Ngoài sân mấy người nhìn nhau, trên mặt lộ rõ cảm xúc vui mừng khôn xiết không giấu nổi.

 

“Đây chính là nơi Tiểu sư muội ở suốt mấy năm qua sao?”

 

Vân Thủy Thanh nhìn xung quanh, ánh mắt đầy vẻ hiếu kỳ.

 

Đối với Tiểu sư muội vừa tìm lại được, họ theo bản năng giữ tâm thế thận trọng.

 

Thực ra cuộc trò chuyện của hai người trong phòng đối với họ mà nói không phải là bí mật, họ có thể nghe thấy rõ ràng.

 

Là Tiểu Sinh đang nói về thân phận của mình, còn Lục gia gia thì khuyên Tiểu Sinh quay về, Tiểu Sinh lại muốn đưa Lục gia gia đi cùng nhưng bị từ chối.

 

Lục gia gia thích nơi này.

 

Ông đương nhiên là ngưỡng mộ những vị thần tiên gì đó rồi, nhưng ông cũng biết mình là một lão già chân đã sắp xuống lỗ, sớm đã không còn khả năng tu hành nên cũng chẳng muốn bon chen nữa.

 

“Cái sân này linh khí rất dồi dào.”

 

Ôn Như Ngọc nhìn quanh quất rồi khẽ nói, so với những nơi khác họ nhìn thấy trong thị trấn thì linh khí ở đây có thể sánh ngang với một vài nơi trong Tàng Kiếm Tông rồi.

 

Linh khí nuôi dưỡng con người nên dù Lục gia gia tuổi tác đã cao nhưng sức khỏe vẫn còn khá tốt.

 

Sự hiện diện của phúc địa động thiên có thể ban phước cho cả một vùng chứ không chỉ riêng một cái sân nhỏ này.

 

Ôn Như Ngọc quan sát cấu trúc của cái sân, đặc biệt là những loài thực vật đó, trong mắt đột nhiên hiện lên vẻ kinh ngạc.

 

“Là Tụ Linh trận.”

 

Mấy chữ vừa thốt ra khiến nụ cười trên mặt mọi người nhạt đi.

 

Tụ Linh trận, không phải tu sĩ thì không thể bố trí được.

 

Mà hai ông cháu kia chỉ là người phàm.

 

Đó là thủ b.út của ai?

 

“Nhìn trận pháp thì tồn tại trên đời không lâu, chừng... năm năm.”

 

Con số này vô cùng tế nhị.

 

Mấy người nhìn nhau, ánh mắt sâu thẳm hẳn lên.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Mọi người không cảm thấy quá thuận lợi sao?”

 

Mạnh Lâm chỉ ra điểm mấu chốt.

 

Đúng vậy, từ lúc nhận được tin tức đến khi tới đây còn chưa kịp tìm kiếm gì nhiều thì Tiểu sư muội đã xuất hiện trước mặt, rồi sau đó là cuộc nhận mặt ngày hôm nay.

 

Mọi thứ suôn sẻ đến mức không có lấy một chút sóng gió nào.

 

Cũng không phải họ bị ngược đãi quen rồi.

 

Họ đều là người tu hành, sau khi loại trừ phản ứng cảm xúc thì mấy người họ đều nảy sinh cùng một ý nghĩ, đó là:

 

“Chuyện có vấn đề.”

 

“Mọi người sao thế?”

 

Cửa bị đẩy ra, Tiểu Sinh bước ra ngoài.

 

Nàng nhìn mấy người họ, ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ và ôn nhu.

 

Trong ký ức của nàng, đây là người thân và bằng hữu của nàng.

 

“Muội dự định trước tiên về thăm sư phụ và những người khác, sau đó sẽ quay lại đây ở bên cạnh Lục gia gia.”

 

Đối với người tu hành mà nói, trăm năm của một người phàm chỉ trôi qua trong nháy mắt, dù Tiểu Sinh có ở lại đây mấy chục năm cũng chẳng ảnh hưởng gì.

 

“Không gấp.”

 

Bạch Dược nhìn Tiểu Sinh, mỉm cười nói.

 

“Bọn huynh cũng muốn ở lại đây thêm vài ngày để xem nơi muội đã lớn lên suốt những năm qua.”

 

Ở hai chữ “lớn lên”, Bạch Dược cố ý nhấn mạnh nhưng không thấy đối phương có phản ứng gì bất thường.

 

“Cũng tốt ạ, đến lúc đó muội có thể dẫn mọi người đi tham quan khắp nơi.”

 

Hôm nay là cuộc hội ngộ vẹn cả đôi đường, Tiểu Sinh rất vui vẻ, cho đến tận lúc đi ngủ ban đêm tâm trạng nàng vẫn còn chút hưng phấn.

 

Đêm nay nàng lại mơ thấy giấc mơ đó.

 

Những ký ức trong mơ vô cùng sống động khiến nàng nhìn thấy mà cảm thấy m-áu nóng sục sôi.

 

Điều không vui duy nhất là có một cô nương trông rất giống nàng nói muốn thay thế nàng, trở thành nàng.

 

Sau khi mở mắt ra giấc mơ liền tan biến.

 

Mấy ngày nay mấy người họ đều ở cùng nhau, Tiểu Sinh vẫn đang thích nghi, nàng không hề nhận ra những người kia nhìn nàng bằng ánh mắt đầy vẻ dò xét.

 

“Không phải nàng ấy.”

 

Đêm khuya thanh vắng, sau khi Tiểu Sinh đã say giấc nồng một lần nữa, trong phòng có mấy người bước vào, người lên tiếng chính là Bạch Dược.

 

Mấy ngày chung đụng vừa qua hành vi của đối phương nơi nơi đều giống hệt Tiểu sư muội, nhưng vẫn có điểm khác biệt.

 

Rõ ràng nhất chính là hắn, Bạch Dược, ngoại trừ sự xúc động trong ngày nhận mặt đó ra thì sau khi chung đụng với nàng hắn không thể có được sự tự tại như trước đây nữa.

 

Giống như bị ngăn cách bởi một tầng gì đó.

 

Như ngắm hoa trong sương vậy, m-ông lung chẳng rõ thật giả.

 

Đối với những tu sĩ mạnh mẽ như họ, đôi khi nhìn người không chỉ dùng đôi mắt.

 

“Huynh cũng cảm thấy vậy.”

 

Vẻ mặt Kỷ Hồng Khe rất lạnh lùng, hắn nhìn chằm chằm người trên giường, giọng điệu lạnh lẽo như băng.

 

“Vậy thì Tiểu sư muội đang ở... nơi nào?”

 

Câu hỏi này khiến tất cả đều im lặng.

 

“Để ta thử xem sao.”

 

Ôn Như Ngọc bước tới cạnh giường, ngón tay hắn điểm nhẹ lên giữa lông mày Tiểu Sinh, nhắm mắt lại, linh thức xâm nhập vào bên trong.

 

Hắn tu hành trận pháp nên góc nhìn vạn vật khác hẳn người thường.

 

Trong mắt hắn Tiểu Sinh giống như một món đồ sứ tinh xảo, hữu danh vô thực, mãi mãi không thể đạt được chân ý của nó.

 

Mà tình huống này thường chỉ cần đ-ập vỡ lớp vỏ gốm bên ngoài là sẽ biết bên trong đang phong ấn thứ gì.