Vạn Cổ Kiếm Tâm: Tiểu Sư Muội Một Kiếm Trị "Hướng Nội"

Chương 520



 

“Vẫn là giấc mơ đó.”

 

Tiểu Sinh nhìn chằm chằm người trước mặt, có chút phiền muộn.

 

Người đó có khuôn mặt giống hệt nàng trong ký ức, thần sắc cũng nhàn nhạt, giống như một kẻ ở vị trí cao bẩm sinh.

 

“Ngươi rốt cuộc muốn làm gì?”

 

Tiểu Sinh chất vấn, nàng rất không thích giấc mơ này, luôn cảm thấy mình sắp bị thay thế.

 

“Ngươi vẫn chưa từ bỏ sao?”

 

Đối mặt với câu hỏi của Tiểu Sinh, người đó chỉ trả lời như vậy.

 

“Từ bỏ cái gì?”

 

Tiểu Sinh không hiểu.

 

“Từ bỏ việc trở thành ta.”

 

“Tiểu Sinh, tuy ngươi sinh ra vì ta nhưng rốt cuộc ngươi không phải là ta, cũng chẳng cần phải trở thành ta, những năm qua chỉ làm Tiểu Sinh thôi chẳng lẽ không vui sao?”

 

Cô nương bước tới, nhìn tuổi tác thì lớn hơn Tiểu Sinh một chút, trên khuôn mặt xinh đẹp hiện lên nụ cười thanh khiết.

 

“Ngươi là ai?”

 

Tiểu Sinh hỏi với vẻ tức giận.

 

“Ta là ai chẳng lẽ trong lòng ngươi không có câu trả lời sao?”

 

Nàng thở dài.

 

“Còn nhớ ước hẹn giữa ngươi và ta không?”

 

“Chúng ta đã ước định rồi, nếu gặp lại nhau lần nữa mà họ không phân biệt được ngươi và ta thì ngươi có thể thay thế ta, nhưng nếu họ nhận ra rồi thì ngươi nên để ta đi thôi.”

 

“Thực ra... bản thân ngươi cũng hy vọng họ có thể nhận ra ngươi rốt cuộc là ai đúng không?”

 

Nếu không nàng việc gì phải bày ra cái Tụ Linh trận kia để giúp Lục gia gia điều dưỡng c-ơ th-ể chứ.

 

Nàng thuật lại, hồi tưởng lại tia lôi quang ngày hôm đó, dưới muôn vàn sấm sét Tiểu Sinh và nàng đã thực hiện một giao dịch.

 

Nàng để Tiểu Sinh trở thành mình, rồi chờ đợi cuộc tái ngộ với cố nhân.

 

Nàng đang đ-ánh cược, đ-ánh cược vào mối dây liên kết với cố nhân.

 

May mắn thay họ đã không làm nàng thất vọng.

 

“Họ đến đón ta rồi.”

 

Nàng nói như vậy.

 

Khi sức mạnh của Ôn Như Ngọc xâm nhập vào giấc mơ liền tan vỡ.

 

Trong phòng Tiểu Sinh mở mắt ra, nàng nhìn mấy người trước mặt rồi mỉm cười.

 

“Ta lại không giống nàng ấy đến thế sao?”

 

Rõ ràng nàng đã đem hết ký ức giao cho mình, mình hành xử chẳng khác gì mà.

 

“Bởi vì vốn dĩ ngươi không phải là nàng ấy.”

 

Nên cho dù có ngụy trang thế nào cũng không thể trở thành nàng ấy được.

 

“Thật là phiền ch-ết đi được.”

 

Tiểu Sinh lẩm bẩm.

 

“Nhưng thế này cũng tốt, so với Tàng Kiếm Tông gì đó ta thích ở bên cạnh Lục gia gia hơn.”

 

Nàng vốn chẳng thích mưu mô tính toán c.h.é.m c.h.é.m g-iết g-iết, năm đó nàng rõ ràng có thể bước ra khỏi vùng đất không người nhưng vẫn tự nguyện ở lại đó.

 

Và bây giờ cũng vậy.

 

Nơi này nàng rất thích.

 

Tiểu Sinh ấn tay lên vị trí trái tim, một luồng huỳnh quang được nàng dẫn dắt ra ngoài, đó chính là mảnh vỡ thuộc về “Sinh”.

 

“Nàng ấy ở đây, đưa nàng ấy về đi.”

 

Nàng trả lại Lục Vận cho họ, còn nàng kể từ ngày hôm nay chỉ là Tiểu Sinh và cũng chỉ làm Tiểu Sinh thôi.

 

Bởi vì... làm Tiểu Sinh vui lắm mà.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Đa tạ.”

 

Giọng mấy người có chút nghẹn ngào.

 

Trong quầng sáng này họ cảm nhận được khí tức thần hồn quen thuộc, bên bệ cửa sổ con Hoan Hoan to chừng con mèo nhỏ kêu lên một tiếng gọi chủ nhân.

 

Đây chính là...

 

Tiểu sư muội của họ.

 

“Nàng ấy hiện giờ rất yếu ớt, những năm qua đều là sức mạnh của ta nuôi dưỡng nàng ấy, mọi người phải nhanh ch.óng đưa nàng ấy về.”

 

“Muốn để nàng ấy khôi phục lại như trước đây còn cần một khoảng thời gian rất dài.”

 

“Không sao cả.”

 

Bạch Dược thốt ra ba chữ:

 

“Có ta ở đây.”

 

Có hắn ở đây, hắn sẽ để Tiểu sư muội của mình trở về sớm nhất có thể.

 

Hơn nữa họ đã dùng năm năm để tìm thấy một tia hy vọng, dù có phải đợi thêm năm năm, mười năm hay trăm năm nữa thì có quản gì.

 

“Tiểu sư muội, chúng ta đưa muội về nhà rồi.”

 

Trong không khí xua tan đi vẻ u ám, tro bụi bay lượn, mơ hồ nghe thấy tiếng đáp lời trong trẻo của một nữ t.ử.

 

Lục Vận đang nói:

 

“Được.”

 

Nàng rốt cuộc cũng sắp được về nhà rồi.

 

(Hết chương)

 

Chương 415 Nàng định sẵn là người tạo nên truyền kỳ (Đại kết cục)

 

Kể từ sau khi Đăng Tiên Môn mở ra, trong tu chân giới cứ cách một khoảng thời gian là ở các đại tông môn lại nghe thấy tin tức ai đó sắp độ kiếp.

 

Tuy nhiên Tàng Kiếm Tông lại là một ngoại lệ.

 

Là một đại tông môn về kiếm tu, nơi đây sản sinh ra không biết bao nhiêu nhân tài kiệt xuất, trong thế hệ mới của kiếm tu đã xuất hiện một thiên tài, cũng là người dẫn đầu thế hệ mới của tu chân giới hiện nay.

 

Nhưng tính toán kỹ lại thì cho đến ngày hôm nay vị phi thăng gần nhất của Tàng Kiếm Tông vẫn là những vị trưởng bối từ mấy chục năm trước, trong một thế hệ đệ t.ử nào đó cho đến nay vẫn chưa có ai phi thăng.

 

Mỗi một đệ t.ử mới sau này khi nhập vào Tàng Kiếm Tông đều sẽ được nghe một câu chuyện, một câu chuyện về Lục sư tỷ.

 

Nghe nói trong tu chân giới có rất nhiều thiên tài tu sĩ cùng thế hệ với Lục sư tỷ đến nay vẫn nén tu vi không chịu phi thăng, mục đích chính là để chờ đợi Lục sư tỷ tỉnh lại.

 

Kể từ khi các sư huynh và bằng hữu thân thiết nhất đưa Lục sư tỷ vào Tụ Hồn trận năm đó, nhân gian đã trôi qua mấy chục năm, Lục sư tỷ vẫn còn đang chìm trong giấc ngủ sâu.

 

Mà họ vẫn luôn chờ đợi.

 

Cũng không phải là không có ai nói những lời nhụt chí, theo thời gian trôi đi sắc màu huyền thoại phủ trên người Lục Vận đang dần phai nhạt, rất nhiều người cho rằng Lục Vận thực ra sớm đã không còn tồn tại nữa rồi.

 

Tất nhiên vẫn có nhiều người hơn đang kiên trì giữ vững một niềm hy vọng.

 

Đã là truyền kỳ thì làm sao có thể kết thúc dễ dàng như vậy được chứ.

 

Đây là một ngày bình thường như bao ngày khác ở Tàng Kiếm Tông.

 

Trên Vấn Thiên Phong có người đang luyện kiếm, cũng có người đang nấu r-ượu pha trà, tán gẫu những chuyện thú vị.

 

Lúc r-ượu đang nồng thì gió trên Vấn Thiên Phong bỗng nổi lên dữ dội, mây đen kéo đến cuồn cuộn, thiên uy cuồn cuộn báo hiệu lôi kiếp sắp sửa giáng xuống.

 

“Là Vân trưởng lão sao?”

 

Văn Nhân Thời vừa lắc quạt vừa hỏi.

 

Với tu vi của Vân Thiên lẽ ra từ mấy chục năm trước đã nên phi thăng rồi, nhưng vì Lục Vận ông đã cưỡng ép nén tu vi, thậm chí vì thế mà không tiếc tiêu tán đi đại bộ phận tu vi chỉ cầu có thể ở lại nhân gian lâu hơn một chút.

 

Tiếc thay với tình trạng của Vân Thiên thì bất cứ lúc nào cũng có thể làm xao động khí cơ dẫn đến lôi kiếp giáng xuống.

 

Nhất thời rất nhiều người trong Tàng Kiếm Tông đều nhìn về phía Vấn Thiên Phong, họ cũng cho rằng đây chính là lôi kiếp của Vân Thiên.

 

“Cần giúp một tay không?”

 

Ôn Như Ngọc hỏi.

 

Hắn cũng không trở thành môn chủ của Thần Trận Môn như dự tính trước đây mà lại làm một vị trưởng lão, mỗi năm đều có một khoảng thời gian lưu lại trên Vấn Thiên Phong.

 

Hai anh em song sinh thì lấy ra những pháp bảo cao cấp của Linh Lang Các.