Vạn Kiếp Chẳng Quay Đầu

Chương 4



“Ta không có.”

 

“Ta không có.”

 

Ngay lúc nàng ta định che mặt khóc chạy ra ngoài, một giọng nam từ cửa lớn vang lên.

 

“Cửu Thiên Tuế có lệnh.”

 

“Hôm nay Tô Nhị tiểu thư muốn mua bất cứ thứ gì, phủ Thiên Tuế đều sẽ trả tiền.”

 

Chỉ trong thoáng chốc, Bách Thảo Đường im phăng phắc như tờ.

 

Nghe đến danh hiệu Cửu Thiên Tuế, chẳng ai dám thở mạnh.

 

Ai mà chẳng biết Hoàng đế hiện nay là hôn quân vô năng, triều đình đều nằm trong tay Cửu Thiên Tuế thao túng.

 

Nếu không phải hắn không thể sinh con, e rằng hắn đã tự mình ngồi lên long ỷ từ lâu.

 

Lại nghe nói Cửu Thiên Tuế đang lùng tìm “Thiên sinh mị thể”.

 

Nếu thật sự tìm được, sau này hắn có thể lưu lại huyết mạch hay không cũng chưa biết chừng.

 

Nói tóm lại, đắc tội với hắn, chỉ có con đường mất đầu.

 

Có người lập tức nịnh nọt Tô Linh Nhu.

 

“Vị Nhị tiểu thư Tô gia này được Cửu Thiên Tuế để mắt tới, xem ra sắp bay lên cành cao hóa phượng hoàng rồi.”

 

“Trước đây đã nghe nói nàng ta mang thiên mệnh bất phàm, hóa ra là sắp gả vào phủ Thiên Tuế.”

 

Cũng có người khuyên ta.

 

“Đại tiểu thư, người đừng chấp nhặt với Nhị tiểu thư nữa.”

 

“Cho dù phụ thân người là đại phú thương của kinh thành, cũng đâu thể đắc tội với Thiên Tuế gia.”

 

Móng tay ta bấm sâu vào lòng bàn tay.

 

Ta giao củ nhân sâm ngàn năm kia cho Tô Linh Nhu.

 

Dù sao, không có loại ngàn năm thì vẫn còn loại trăm năm, mười năm.

 

Chỉ là d.ư.ợ.c hiệu kém hơn mà thôi.

 

Nhưng điều khiến ta uất nghẹn là sau đó, bất kể ta mua d.ư.ợ.c liệu nào, Tô Linh Nhu đều nhắm đúng món ấy.

 

Nàng ta lần lượt cướp hết thứ này đến thứ khác, rồi từ tay quản gia phủ Thiên Tuế nhận từng nắm kim châu dúi vào tay ta.

 

Đến khi nàng ta cướp đi cây hỏa linh chi cuối cùng, ta thật sự không chịu nổi nữa.

 

Ta nhìn chằm chằm Chu Đình Ngọc, ánh mắt như rỉ m.á.u.

 

“Thiên Tuế gia thật sự không chừa cho ta chút t.h.u.ố.c nào sao?”

 

“Những thứ khác tạm thời không bàn.”

 

“Nhưng hỏa linh chi là t.h.u.ố.c cứu mạng của nương ta.”

 

“Hắn ngay cả thứ này cũng muốn cướp?”

 

Chu Đình Ngọc bị ánh mắt thê lương của ta làm cho khựng lại.

 

Hắn cúi đầu xin lỗi ta.

 

“Xin lỗi Đại tiểu thư.”

 

“Thuộc hạ chỉ là một thị vệ bình thường, không thể ra mặt thay người.”

 

Ta bật cười lạnh, nước mắt suýt nữa lăn khỏi khóe mi.

 

Hắn nói hắn là thị vệ bình thường.

 

Nhưng rõ ràng, mọi chuyện trước mắt đều do chính hắn gây ra.

 

Hắn thừa biết nương là chỗ dựa duy nhất của ta, là chút hy vọng cuối cùng của ta.

 

Vậy mà hắn vẫn vì Tô Linh Nhu, tự tay nghiền nát đường sống của ta.

 

Nhưng cây hỏa linh chi này, ta không thể không lấy.

 

Ta bước đến gần Chu Đình Ngọc, dùng giọng chỉ hai người nghe được, gằn từng chữ.

 

“Ta biết ngươi đang tìm Thiên sinh mị thể.”

 

Trong mắt nam nhân ấy thoáng hiện vẻ kinh ngạc tột độ, gần như hoài nghi mình nghe lầm.

 

Nhưng chưa kịp để ta nói tiếp, ma ma chăm sóc nương ta đã hốt hoảng chạy tới.

 

“Đại tiểu thư, không xong rồi!”

 

“Phu nhân vừa rồi tức giận công tâm, đã ngất xỉu rồi!”

 

Khoảnh khắc ấy, m.á.u trong người ta như đông lại.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta gạt tay Chu Đình Ngọc ra, lảo đảo leo lên lưng ngựa.

 

Khi xông vào phòng nương, người đàn bà bệnh tật bao năm chưa từng than khổ một lời ấy, vừa thấy ta đã tuôn rơi hai hàng lệ.

 

Bà nắm c.h.ặ.t t.a.y ta.

 

“Chuyện tiến cung, vì sao con không nói với nương?”

 

“Con muốn để người tóc bạc tiễn kẻ đầu xanh sao?”

 

“Con mau đi nói với phụ thân con, con không tiến cung.”

 

“Mau đi đi.”

 

Môi ta run rẩy, sống mũi cay xè.

 

“Nương, đừng lo.”

 

“Con tiến cung cũng sẽ không c.h.ế.t đâu.”

 

“Ngược lại có vài kẻ, đợi con tiến cung rồi, e rằng cũng đến ngày tận số.”

 

“Tận số gì?”

 

Giọng nam nhân đột ngột vang lên sau lưng.

 

Ta quay đầu, liền thấy Chu Đình Ngọc đưa cho ta một cây linh chi đỏ, rễ còn dính đất.

 

Hắn dịu giọng nói.

 

“Tuy không bằng cây hỏa linh chi kia, nhưng cũng có thể làm t.h.u.ố.c.”

 

“Tiểu thư không cần quá lo lắng.”

 

Hắn vẫn luôn như vậy.

 

Mỗi lần ta và Tô Linh Nhu xảy ra tranh chấp, hắn đều cố gắng bù đắp cho ta một chút.

 

Ta từng hỏi hắn vì sao không chịu yêu ta, nhưng lại đối xử tốt với ta như thế.

 

Hắn nói, đó là lòng trung thành.

 

Trước kia, ta không hiểu khác biệt giữa trung thành và tình yêu.

 

Nhưng từ khi biết hắn chính là Cửu Thiên Tuế chống lưng cho Tô Linh Nhu, ta đã hiểu.

 

Giống như hai cây linh chi này.

 

Chỉ cần Tô Linh Nhu muốn, hắn sẽ dâng cho nàng thứ tốt nhất.

 

Sau đó đem thứ còn sót lại, miễn cưỡng dùng được, ném cho ta như một chút bố thí.

 

Ta ném cho hắn mười viên kim châu.

 

“Đa tạ.”

 

“Đây là thù lao của ngươi.”

 

Đồng t.ử Chu Đình Ngọc co lại, hắn gượng cười.

 

“Đại tiểu thư không cần xa lạ như vậy.”

 

“Đây là việc thuộc hạ nên làm.”

 

Thấy ta không có ý định để ý đến hắn, hắn lại nhẹ giọng hỏi.

 

“Đêm nay thành đông có hội hoa đăng, còn có pháo hoa.”

 

“Tiểu thư có muốn đi giải khuây không?”

 

Ta nghĩ, sau khi vào cung, muốn ra ngoài e rằng sẽ khó.

 

Vậy nên ta đồng ý, nhân tiện đi thả một ngọn đèn trời cầu phúc cho mẫu thân.

 

Nhưng khi đến nơi, hai mắt ta bị chuỗi hoa đăng rực rỡ làm cho ch.ói nhói.

 

Hôm nay là sinh thần của Tô Linh Nhu.

 

Mỗi một ngọn đèn nơi đây đều là lời cầu phúc dành cho nàng ta.

 

Thảo nào bỗng dưng lại có một hội hoa đăng long trọng đến vậy.

 

Đôi mắt Tô Linh Nhu sáng rực.

 

Nàng ta khoác tay ta.

 

“Tỷ tỷ, tỷ nói xem vì sao Cửu Thiên Tuế lại đối xử tốt với muội như thế?”

 

“Trừ ngày Thượng nguyên hằng năm, đây là lần đầu muội nhìn thấy nhiều hoa đăng đến vậy.”

 

“Mà chúng đều được thả vì một mình muội.”

 

Chu Đình Ngọc đi ngay sau lưng chúng ta, giọng nói tuy nhẹ, lại kiên định vô cùng.