Vạn Kiếp Chẳng Quay Đầu

Chương 5



“Bởi vì ngài ấy ái mộ muội.”

 

“Đình Ngọc ca ca, huynh nói gì cơ?”

 

Tô Linh Nhu quay đầu lại, nở nụ cười rạng rỡ.

 

Chưa kịp để Chu Đình Ngọc nói tiếp, một chùm pháo hoa đã nổ tung trên bầu trời.

 

Đám đông lập tức nhốn nháo xô đẩy.

 

Tô Linh Nhu khoác tay ta, thuận thế đẩy nhẹ một cái.

 

Ta liền bị hất văng ra xa.

 

Đợi đám đông ổn định lại, ta mới phát hiện bên cạnh chỉ còn mỗi mình ta.

 

Mà tên thị vệ tốt của ta, đang vững vàng ôm trọn Tô Linh Nhu vào lòng.

 

Ta tự giễu cười một tiếng.

 

Tính ra chỉ còn mười ngày nữa là đến lễ hạ sính.

 

Vị Cửu Thiên Tuế điện hạ kia cuối cùng cũng không nhịn được, muốn bày tỏ tấm lòng rồi.

 

Ta định một mình lách khỏi đám đông trở về, lại bị người ta bất ngờ kéo mạnh vào một góc tối.

 

Mấy tên ăn mày y phục rách rưới xông tới, đưa tay xé cổ áo ta.

 

“Tiểu thư ăn mặc thế này, chắc hẳn có nhiều bạc lắm, thưởng cho bọn ta miếng cơm đi.”

 

“Đúng đó, lâu lắm rồi bọn ta chưa được khai vị, tiểu thư không ngại cho bọn ta hưởng chút phúc chứ?”

 

Nói rồi, những bàn tay bẩn thỉu đầy cáu bẩn định thò vào trong áo ta.

 

Mùi hôi thối xộc lên khiến ta buồn nôn.

 

Ta cố nén cảm giác ghê tởm, khản giọng hét lớn.

 

“Chu Đình Ngọc!”

 

Nam nhân kia liếc về phía ta một cái, vẻ mặt thoáng chấn động.

 

Nhưng cuối cùng, hắn vẫn ưu tiên cõng Tô Linh Nhu cẩn thận trên lưng, sau đó mới chạy tới chỗ ta, đ.á.n.h ngã mấy tên ăn mày.

 

Ta cúi nhìn vạt áo xộc xệch của mình, rồi lại nhìn Tô Linh Nhu được bảo vệ bình an đứng xuống đất, bật cười lạnh lẽo.

 

“Ta cứ tưởng ít nhất ngươi phải biết mình là người của ai.”

 

Chu Đình Ngọc ngẩn ra, rồi kéo Tô Linh Nhu ra sau lưng, che khuất tầm mắt của ta.

 

“Là lỗi của thuộc hạ.”

 

“Đừng trách Nhị tiểu thư.”

 

“Tỷ tỷ, chỉ là bị chạm vào một chút, kéo y phục một chút thôi mà.”

 

“Chắc cũng không có chuyện gì quá lớn đâu nhỉ?”

 

Nghe vậy, ta nắm lấy tay một tên ăn mày, ấn thẳng lên vạt váy của Tô Linh Nhu.

 

“Vậy muội muội bị chạm vào một chút, chắc cũng không có chuyện gì quá lớn đâu nhỉ?”

 

Tô Linh Nhu sợ hãi hét toáng lên, hai mắt lập tức ngập nước.

 

Tên nam nhân vừa rồi còn trơ như đá, bỗng rút kiếm ra.

 

Chỉ trong chớp mắt, hắn đã c.h.é.m đứt bàn tay bẩn thỉu kia.

 

Máu tươi b.ắ.n đầy lên mặt ta.

 

Ta không dám tin nhìn Chu Đình Ngọc.

 

“Ngươi điên rồi sao?”

 

“Chẳng phải tiểu thư muốn trả thù sao?”

 

“Ta đã c.h.ặ.t t.a.y hắn rồi, người còn muốn thế nào nữa?”

 

Không khí xung quanh như đông cứng.

 

Không biết là ai hét lên một tiếng.

 

“G.i.ế.c người rồi!”

 

“Chạy mau, g.i.ế.c người rồi!”

 

Bách tính hoảng loạn xô nhau bỏ chạy.

 

Ta bị đẩy ngã xuống đất, thân thể, tay chân, đầu tóc đều bị người ta giẫm đạp đau đớn.

 

Thậm chí có người ngã đè lên người ta, đè đến mức ta gần như không thở nổi.

 

Qua khe hở ngày càng chật hẹp, ta vẫn nhìn thấy rất rõ.

 

Ngay khoảnh khắc đám đông bạo loạn, Chu Đình Ngọc đã ôm eo Tô Linh Nhu, phi thân lên tầng lầu của một t.ửu quán bên đường.

 

Chỉ để lại ta đơn độc, mặc cho vô số người chà đạp.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta chỉ có thể cố hết sức cuộn mình lại, che chở lấy phần đầu.

 

Trước khi ngất lịm đi, ta bỗng nhớ lại những năm tháng lang bạt ăn xin ngoài đường.

 

Nhớ lại có một tên tiểu khất cái cứ lẽo đẽo đi theo ta.

 

Hắn dạy ta phải khóc thế nào mới khiến người ta mềm lòng nhất.

 

Dạy ta khi bị đ.á.n.h thì phải ôm đầu, ôm cổ ra sao.

 

Giờ nghĩ lại, tấm chân tình mà ta nhận được lúc này, thậm chí còn chẳng bằng những ngày làm ăn mày năm đó.

 

Cảm giác đau đớn tỉnh dậy trước cả ý thức.

 

Ta c.ắ.n c.h.ặ.t răng.

 

Ta giờ đã không còn ở cái tuổi có thể khóc lóc xin ăn nữa.

 

Dù đau đến mức thần trí mơ hồ, ta cũng không thể để lộ ra nửa phần yếu đuối.

 

Ta khẽ chớp mi, định mở mắt.

 

Không ngờ lại nghe thấy giọng Tô Linh Nhu.

 

Nàng ta khóc như trời sắp sập.

 

“Đình Ngọc ca ca, phải làm sao đây?”

 

“Nếu tỷ tỷ có mệnh hệ gì, phụ thân sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t muội mất.”

 

“Ai bảo muội chỉ là một thứ nữ, đâu có tôn quý bằng đích tỷ.”

 

Ta muốn bảo ả cút ra ngoài.

 

Trong lòng phụ thân ta nào có phân biệt đích thứ.

 

Trong mắt ông ta rõ ràng chỉ có ả và người nương đã c.h.ế.t của ả.

 

Nhưng Chu Đình Ngọc lại tin không chút nghi ngờ.

 

Hắn dịu dàng nói.

 

“Không sao đâu.”

 

“Ta sẽ đích thân thỉnh tội với Đại tiểu thư.”

 

“Có ta ở đây, không ai dám động đến muội.”

 

“Thật sao?”

 

“Đình Ngọc ca ca, huynh sẽ mãi mãi bảo vệ muội chứ?”

 

“Tất nhiên.”

 

“Những ngày tháng chúng ta cùng làm ăn mày thuở nhỏ, chắc muội không nhớ nữa.”

 

“Khi ấy không phải ta cố ý bỏ rơi muội.”

 

“Từ lúc đó, ta đã thề với lòng mình, sẽ không bao giờ để muội chịu thêm bất cứ tổn thương nào nữa.”

 

Trong đầu ta ong ong một mảng, không còn nghe rõ bọn họ nói gì tiếp theo.

 

Ta cố nhấc tay lên, gạt rơi tách trà bên cạnh.

 

“Hai người muốn nói lời tâm tình, thì làm ơn cút ra ngoài.”

 

Tô Linh Nhu mừng rỡ nhào tới, nắm c.h.ặ.t t.a.y ta.

 

“Tỷ tỷ tỉnh rồi.”

 

“Muội còn lo tỷ không sống nổi nữa cơ đấy.”

 

Vết thương trên tay ta đau buốt.

 

Nhưng ta chẳng màng đến bản thân, chỉ lạnh lùng căn dặn.

 

“Ai dám báo cho nương ta biết, ta sẽ lôi ra đ.á.n.h c.h.ế.t bằng gậy.”

 

Ngày tiến cung đã gần kề.

 

Ngày nương hòa ly cũng đã gần kề.

 

Hiện tại, ta không thể gánh thêm bất kỳ biến cố nào nữa.

 

Tô Linh Nhu ngượng ngùng kéo khóe môi.

 

“Sao có thể thế được, tỷ tỷ?”

 

“Muội còn sợ phụ thân mẫu thân biết chuyện sẽ tức giận dùng gia pháp với muội và Đình Ngọc ca ca.”

 

Chu Đình Ngọc quỳ một gối bên mép giường.

 

“Lần này là lỗi của thuộc hạ.”

 

“Thuộc hạ nhất định sẽ cho tiểu thư một lời công đạo.”